Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 511: Tôi Đến Để Thông Báo, Không Phải Để Thương Lượng

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:21:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đàn ông bộ lễ phục kiểu Trung Hoa đắt tiền đó, khoác lên một bộ âu phục màu đen vô cùng đơn giản. Thế nhưng, mái tóc vụn màu vàng kim nhạt cùng ngũ quan phi phàm vẫn khiến trở thành sự tồn tại ch.ói mắt nhất. Anh khẽ mỉm , ánh mắt dịu dàng như gió xuân tháng ba, cao quý vô song.

 

Cố Tường sững sờ một chút. Không chỉ vì dung mạo của đối phương, mà còn vì hàng chân mày và ánh mắt quá đỗi giống cả.

 

“Duật, Duật nhi, cháu về .”

 

Triệu Lãng gật đầu: “ , cháu mới về.”

 

Anh bộ định đẩy cửa thư phòng mặt, nhưng Cố Tường rời nhanh như , thế là nửa đùa nửa thật nhắc nhở lưng : “Cái đứa trẻ , nước ngoài một chuyến mà quên hết lễ nghĩa ? Cũng thèm gọi cô một tiếng.”

 

Triệu Lãng chậm rãi xoay , trong mắt vẫn mang theo ý , nhưng lời thốt chẳng chút ôn hòa nào.

 

“Bà và đều tự hiểu rõ trong lòng, bà căn bản là cô ruột của . Bình thường ngoài thì diễn kịch một chút cũng thôi , lúc riêng tư thì cần vẻ bề nữa nhỉ?”

 

Nụ của Cố Tường lập tức cứng đờ mặt, biểu cảm vô cùng khó coi, nhưng bà vẫn cố gượng lên tiếng: “Duật, Cố Duật, cháu đang cái gì , cô cô của cháu thì còn thể là ai?”

 

Không con ruột ? Ngay cả Cố Duật cũng dám dùng giọng điệu chuyện với bà !

 

Triệu Lãng cụp mắt xuống, xoay xoay chiếc nhẫn ngón cái, mặt hiện lên một tia mất kiên nhẫn.

 

“Có chim hoàng yến lâu quá, nên quên mất phận thật sự của ? Vốn dĩ cũng chỉ là bà nội thấy bà đáng thương nên mới nuôi dưỡng bên cạnh, bà bao giờ là em gái ruột của bố , cũng chẳng cô ruột của . Cho nên, đừng hão huyền dùng phận trưởng bối để chèn ép .”

 

“Khách sáo một chút, đối với bà đều .”

 

Cố Tường chôn chân tại chỗ, từ sự luống cuống ban đầu dần chuyển thành thẹn quá hóa giận, đó, cả tức giận đến mức run rẩy.

 

A, Cố Hoài Tấn c.h.ế.t đến mức thể c.h.ế.t thêm nữa, tro cốt cũng đưa mộ tổ Cố gia mọc sâu . Bây giờ bên ngoài đều coi Cố Tường bà là cô con gái duy nhất của Cố gia, thằng ranh thì liền ?!

 

“Mày...”

 

đến đây là để thông báo cho bà, để thương lượng với bà.”

 

Nói xong, xoay rời . Cố Tường tức giận đùng đùng bỏ .

 

Trong thư phòng, lão gia t.ử đang lật xem một cuốn cổ tịch, thấy động tĩnh lưng, ông hừ lạnh một tiếng.

 

“Đối với phụ nữ đó khách khí như , cháu cũng sợ nó tìm cháu gây rắc rối .”

 

Triệu Lãng nhấc mí mắt: “Ông nội, hình như ông nhầm .”

 

Ông nội:?

 

Thổi bọt nổi mặt tách, nhạt giọng : “Cháu chính là đích tôn duy nhất của Cố gia, cháu sợ cái gì? Hơn nữa, chẳng ông cũng chướng mắt bà từ lâu , chỉ vì sợ bà nội vui nên mới luôn nhắm mắt ngơ.”

 

Ông nội vẻ như chọc tức, nhưng khóe miệng đang nhếch lên. Đây mới đúng là cháu trai ruột của ông chứ, tính tình giống hệt ông. Đứa trẻ , quả thật bướng bỉnh y như bố nó.

 

“Nói , đến công ty cảm nhận thế nào, quen ?”

 

Triệu Lãng tùy ý tìm một chỗ xuống, đó bưng tách bên cạnh lên nhuận họng, bận tâm đến việc đang bên cạnh là gia chủ Cố gia khiến hàng ngàn vạn danh sợ mất mật.

 

Công ty đó tự tay quản lý trong năm kiếp , quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn nữa. Hôm nay đến đó cũng chỉ là để g.i.ế.c gà dọa khỉ, kích thích đám lời một chút mà thôi.

 

“Cháu đến tìm ông vì chuyện công ty.” Triệu Lãng lên, đặt tách sang một bên, “Chiều nay cháu .”

 

Ông nội xoay xe lăn : “Cháu định ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-511-toi-den-de-thong-bao-khong-phai-de-thuong-luong.html.]

Triệu Lãng mỉm : “Đến đảo Long Tích.”

 

“Cháu đến đó gì? Cháu cũng học theo cái thằng nhóc ranh nhà họ Cận giở trò ?”

 

“Không, cháu đăng ký tham gia chương trình tạp kỹ đó , cháu show.”

 

Ông nội:?

 

“Hồ đồ! Quả thực là hồ đồ!” Ông đập gậy xuống đất thùm thụp, “Cháu bây giờ bên ngoài bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm cháu ?”

 

“Cháu , cho nên cháu càng .” Anh , “Cháu lộ diện, khiến đám đó bỏ cuộc ?”

 

“Thế cũng .” Ông nội vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, “Ông là ông sẽ bảo Bình Chương tìm một thời điểm mở họp báo chính thức công bố phận Cố gia của cháu. Trước lúc đó, cháu đừng chuyện gì đ.â.m cành sinh nhánh nữa.”

 

“Đâm cành sinh nhánh? Cháu đến đảo Long Tích là để xử lý những chuyện đ.â.m cành sinh nhánh do ‘đứa cháu ngoan’ của ông gây đấy. Nếu ông quản giáo của , đến mức để một đống rắc rối bắt cháu dọn dẹp ?”

 

Ông nội lúc mới thực sự tức giận. Ngay cả Cố Duật cũng dám dùng giọng điệu chuyện với ông!

 

“Ở cái ngôi làng rách nát đó, cháu vẫn luôn dùng cái giọng điệu để việc ?”

 

“Ngôi làng rách nát đó nhiều quy củ như Cố gia, cháu đương nhiên cũng sẽ chuyện và việc như .”

 

Anh ngẩng đầu lên, mỉm , dựng ngón trỏ đặt lên môi.

 

“Còn nữa, cháu mượn trợ lý Hạ một chút. Khoảng thời gian cứ để khác chăm sóc ông , thì cháu sắp xếp thỏa , hai ngày nữa sẽ đến, mặc cho ông sai bảo.”

 

Nói xong, xoay rời . Còn kịp khép cửa , tiếng c.h.ử.i rủa của ông nội cùng với chiếc dép lê bay vèo ngoài.

 

Triệu Lãng quan tâm, cứ thế thẳng ngoảnh đầu .

 

Trong phòng, ông nội bóng lưng , chút bất đắc dĩ lắc đầu. Hết cách , ai bảo ông nợ nó chứ, cứ để nó ...

 

Giang Minh Vũ dọn đến ở tại một khu biệt thự gần khu Tây. Nơi gần Giang gia, thuê biệt thự một tháng cũng chỉ tốn tám vạn tệ mà thôi.

 

Để đảm bảo cuộc sống của , ông bỏ tiền lớn để tuyển một trợ lý sinh hoạt.

 

— Trước đây khi ngôi , ông đến ba trợ lý sinh hoạt phục vụ. Lúc ở nước ngoài, ông cũng từng thử tự lập, nhưng luôn nhận sự giúp đỡ của , dẫn đến việc khi về nước, một ông chút quen.

 

Giang Minh Vũ yêu cầu gì khác, ít việc là . Thứ ông là một bảo mẫu yên tĩnh và ưa sạch sẽ, chứ là một tên An Tịnh!

 

Thế nhưng, trung tâm môi giới đưa đến một nữ sinh viên đại học trông ngọt ngào và đáng yêu.

 

“Chào Giang , cháu tên là An Tịnh, đến ứng tuyển vị trí trợ lý sinh hoạt của chú ạ.”

 

Cô bé cũng chăm chỉ, mỗi ngày đúng giờ, thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi còn mang vài bó hoa về trang trí cho căn phòng trống trải.

 

điều khiến Giang Minh Vũ hài lòng nhất là, mặc dù cô khá nhiều, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn nhận ông là ai.

 

Thế là, ông giữ .

 

trung tâm môi giới đưa đến xong là mất. Cô bé cũng lanh lẹ, đợi ông mở miệng trực tiếp tháo balo bếp, ba chân bốn cẳng ba đĩa thức ăn.

 

Giang Minh Vũ nhận , nếm thử một miếng, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

 

Đây mới chính là hương vị quê nhà mà ông nhung nhớ suốt ba năm qua!

 

 

Loading...