Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 510: Kinh Thành Sóng Gió, Thân Phận Giả Mạo Của Cố Thiếu Gia
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:21:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kinh thành.
Kể từ bữa tiệc gia đình tối hôm đó, Cố Tường trở về một giấc ngủ yên.
Cô thể chắc chắn và khẳng định, mà bà cụ và ông cụ dắt tối hôm đó là Cố Duật.
Hoặc , là Cố Duật của đây.
Suy nghĩ cứ ám ảnh trong đầu cô dứt, cũng tiện với chồng .
Dù đây cũng là chuyện gia đình của họ, Cận Thế Kiệt thế nào cũng chỉ là ngoài.
Không còn cách nào khác, cô đành gọi con trai đến.
“Bình thường con quan hệ với Cố Duật ? Hai ngày nay nó...”
Cận Tư Việt nay luôn cà lơ phất phơ lúc đột nhiên sa sầm mặt, thậm chí còn chút kiên nhẫn.
“Mẹ, gì?”
Nói Cố Tường thở dài: “Vẫn là đại ca phúc, sớm như . Năm đó Duật Nhi cũng mới chỉ hai tuổi, nhưng đứa trẻ cũng là mạng lớn, ngay cả t.a.i n.ạ.n máy bay như cũng thể sống sót. Mẹ , lúc đó tin, sợ đến mất hồn, nghĩ rằng lẽ ngay cả mặt cuối cùng của đứa cháu cũng gặp, kết quả kiên cường vượt qua, ở nước ngoài dưỡng bệnh hai năm, thậm chí còn trắng trẻo khỏe mạnh trở về...”
Nói cô khu vườn và bầu trời mặt: “Xem còn mấy ngày nữa là trời ấm lên , con dạo với nhé, đợi đến khi trời lạnh, già sẽ ngoài hóng gió nữa.”
Cố Tường khoác tay cô: “Dù con cũng là con gái duy nhất của mà, đối với thể chu đáo?”
Bà cụ Cố lấy khăn tay lau khô tay, dậy : “ xem .”
Không đúng, hình như từ hôm ở nhà họ Cố về, nó cứ là lạ, giống như đây la lối om sòm, thậm chí cũng chạy ngoài chơi, khiến Cận Thế Kiệt hai ngày nay cứ khen nó mặt cô là hiểu chuyện hơn nhiều, còn đây là do ảnh hưởng của Cố Duật.
Cố Tường mắt đảo nhanh, nhưng mặt biến sắc: “Ôi chao, xem nửa năm Duật Nhi nước ngoài uổng phí, chững chạc hơn nhiều , đại ca trời linh thiêng cũng thể yên lòng.”
“Anh là thứ 59 nếm qua mùi vị của cây kim ám khí , ồ đúng, là thứ 32, dù ở kiếp thứ tám, dùng nó để tiễn gặp Diêm Vương . Cho nên, Hạ Bình Chương, lời nên thì đừng , việc nên thì đừng .”
vốn dĩ tức giận đùng đùng chạy đối chất với tên giả mạo , kết quả đối phương điềm nhiên như nghịch chiếc nhẫn ngọc bích tay.
Thực , quả thật nếu giải quyết hiện tại là Cố Duật đây.
Cố Tường càng nghĩ càng thấy , trực tiếp đến phòng đồ tìm túi xách.
Lần nữa tỉnh là ở phòng khách sân , trong phòng còn bóng dáng của Cố Duật giả, chỉ còn Giải Giao Văn mặt như hổ.
Cô và ông cụ quan hệ vẫn luôn lạnh nhạt, cách mười dặm thấy đến, da đầu tê dại, cũng ngoại lệ.
Người hầu đến báo Cố Tường đến, bốn cũng ngạc nhiên, ngược còn vẻ như liệu .
Bà cụ giả vờ hiểu ý tứ trong lời của Cố Tường, chỉ tượng trưng phụ họa vài câu bắt đầu ngáp.
Cửu Thừa là công ty lớn nhất trướng tập đoàn Cố thị, chuyên phụ trách sản xuất và nghiên cứu d.ư.ợ.c phẩm, lưu truyền đến nay ít nhất cũng hai ba trăm năm lịch sử.
Trong phòng ngủ, Hạ Bình Chương thôi, đó bực bội vò đầu.
Đối phương hì hì với vết thương cổ xử lý xong , độc cũng giải, còn vẻ mặt áy náy giải thích là thiếu gia hiểu chuyện, mong đại nhân đại lượng so đo.
Thực chuyện cũng thể hiểu rõ.
Bà cụ tủm tỉm : “Con vẫn chu đáo như đây.”
“Trưa tham ăn mấy miếng, bây giờ buồn ngủ . A Tường, con dìu về phòng nghỉ ngơi , chào bố con một tiếng về, là xuất giá , cứ ở lì nhà họ Cận bà cụ sẽ vui .”
Năm đó đại ca còn sống, ông cụ đều lo lắng giao Cửu Thừa cho , bây giờ Cố Duật rõ phận mới về mấy ngày, bắt đầu quản chuyện của Cửu Thừa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-510-kinh-thanh-song-gio-than-phan-gia-mao-cua-co-thieu-gia.html.]
Người phụ nữ đó vuốt ve cổ , đôi mắt như tuyết b.ắ.n ánh sáng lạnh lẽo rợn .
Nghĩ đến chuyện xảy tối hôm đó vẫn còn sợ hãi.
còn cách nào khác, ai bảo Cận Tư Việt là tâm phúc của ông cụ chứ, chẳng khác nào là mắt của ông cụ, bản thể coi Cố Duật giả gì, nhưng thể coi ông cụ gì.
Cố Tường chuyện phiếm linh tinh, mãi đến cuối cùng mới bóng gió rõ ý định đến đây.
Cố Tường định cũng gì, chỉ đưa mấy món đồ bổ chuẩn sẵn cho bà cụ, đó dặn dò bên cạnh nên chưng nấu thế nào.
Ông cụ gật đầu, nhận lấy cây gậy từ tay Giải Giao Văn về phía phòng bên.
Vội vàng một tiếng, cô liền vội vã bước khỏi thư phòng, , đụng một bóng xa lạ.
Tim Cố Tường đập thịch một tiếng.
Cho dù tìm một kẻ đóng thế thì ? sớm muộn gì cũng sẽ nắm thóp của đối phương!
“Duật Nhi sáng sớm đến Cửu Thừa , bận đến giờ vẫn về.”
“ , thấy Duật Nhi ? Nó ăn cơm cùng hai ?”
Vì bây giờ thật sự quá đáng sợ.
Cô nhất định tìm hiểu rõ rốt cuộc xảy chuyện gì!
Có lẽ là Cố Duật đắc tội với nên đắc tội, giải quyết ở nước ngoài, ông cụ sợ nối dõi, mấy chi phụ đến tranh giành gia sản, nên mới tìm một kẻ đóng thế thiếu gia giả.
“Mẹ!” Cận Tư Việt cao giọng ngăn cô : “Mẹ chuyện cẩn thận, thật sự giống như bà ngoại , tên Cố Duật đó chạy nước ngoài phẫu thuật thẩm mỹ.”
“Cũng .”
Ông cụ Cố và bà cụ Cố đang dùng bữa ở tiền sảnh, mười bốn món ăn bày đầy bàn, bốn ăn gần xong, đang hầu phục vụ dùng nước hoa rửa tay.
hiện tại chịu nổi, nhưng thể phát âm thanh nào, chỉ thể ngừng co giật.
Bà cụ đây là đang trắng trợn đuổi cô mà.
Cố Tường càng thêm thể tin nổi, con trai mặt, chỉ cảm thấy xa lạ...
“Chẳng lẽ con nhận điều gì khác biệt ?” Cố Tường trợn to mắt: “Hôm đó chúng gặp là Cố Duật!”
“Không , vẫn về nhà họ Cố một chuyến.”
Giải Giao Văn trong lòng rõ, Cận Tư Việt là đang xin , rõ ràng là đang uy h.i.ế.p loan tin ngoài.
Sau đó giây tiếp theo liền mắt Thương Thiếu Bách, đ.â.m cây kim ám khí trong nhẫn cổ .
Ha ha, cứ thế mà coi đứa cháu ngoại gì ?
Chuyện xảy đó nhớ rõ lắm, chỉ nhớ đối phương ánh mắt nghi hoặc của Thương Thiếu Bách, là cùng ôn chuyện cũ dẫn .
Sắc mặt Cố Tường chút khó coi.
Cố Tường cứ thế vội vã trở về nhà họ Cố.
cũng còn cách nào khác, cô chỉ thể “Vâng” một tiếng dìu nhà, đó đến thư phòng chào tạm biệt ông cụ.
Trong nhà rốt cuộc xảy chuyện gì?
Là Cố Duật.