Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 503: Gia Yến Cố Gia, Khinh Thường Kẻ Xướng Ca Vô Loài
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:21:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ thấy gia bộc ngoài cánh cửa lớn bằng gỗ gụ mạ vàng ai nấy đều xuất chúng, ba nam ba nữ phối hợp, từng đều tinh thần phấn chấn, tươi rạng rỡ.
Thẩm Nhược Băng chỉ lướt qua liền khỏi cảm thán sự khắt khe của Cố gia lão gia t.ử, ngay cả gia bộc cũng là ngàn chọn vạn tuyển mới , bề ngoài tìm một tia sai sót nào, thậm chí tướng mạo đều là kiểu ôn hòa dễ mến, lễ tiết các thứ càng gì để chê.
Thấy bà cũng dám qua loa, lấy thiệp mời đưa lên.
Một nữ hầu nhận lấy, khi xác nhận dấu mộc đỏ đó liền dẫn trong, “Thương Thương thái thái, mời trong.”
Ba lúc mới bước qua cánh cửa lớn màu đỏ chu sa tỏa mùi hương đàn hương thoang thoảng.
Nữ hầu dường như bọn họ đầu tiên đến thăm, dọc đường đều giới thiệu cho bọn họ về bố cục của trạch viện.
“... Nơi là tiền viện, trồng một hoa cỏ mà lão phu nhân thích, đa phần đều dùng để ngắm cảnh, tiền sảnh bình thường đều là dùng để tiếp khách trong những dịp trang trọng, tối nay là gia yến, cho nên tiệc rượu các thứ đều bày biện ở trung đình...”
Thương Thiếu Bách chăm chú lắng khẽ gật đầu.
Anh lời giới thiệu của nữ hầu coi là khiêm tốn .
Chỉ riêng cái tiền viện của Cố gia là do bậc thầy thiết kế sân vườn đương đại đích thiết kế và thi công, đối phương chính là đại lão từng tham gia thiết kế Bảo tàng Quốc gia Hoa Quốc, từng nhành cây ngọn cỏ mắt đều sắp xếp tỉ mỉ, mỗi bước là một cảnh sắc, tùy tiện một gốc cây khi cũng là vô giá.
Bao gồm cả hành lang dài kiểu Trung Quốc chân bọn họ lúc , cấu trúc vô cùng tinh xảo, tay vịn đều bằng gỗ t.ử đàn đắt đỏ.
Đợi đến khi gần tới trung đình, đổi một hầu khác đến tiếp dẫn bọn họ.
Xuyên qua một cánh cửa phụ và cổng chào, mới thực sự đến nơi tổ chức tiệc tối.
Tầm đột nhiên sáng bừng lên, trong khu vườn rộng lớn bày biện bàn ghế ngăn nắp, bên cạnh thắp sáng lác đác vài ngọn đèn l.ồ.ng chạm trổ, ngay cả đèn nước trong hồ hoa sen cũng thắp lên, một mảnh xa hoa lộng lẫy.
Thẩm Nhược Băng lúc mới phát hiện các phu nhân đến dự tiệc ăn mặc đều vô cùng giản dị, căn bản mấy món trang sức, cùng lắm chỉ là đeo một miếng phỉ thúy, chỉ bà , trang sức gì cũng đeo lên hết, trong lúc nhất thời chút chốn dung .
May mà sự tồn tại của gia bộc khiến bọn họ cảm thấy hổ, chu đáo dẫn đến chỗ xong, hầu khác đến bưng rót nước, thậm chí còn hàn huyên với bọn họ.
Thương Thiếu Bách thưởng thức Long Tỉnh Tuyết Đỉnh thượng hạng trong chén, tặc lưỡi cảm thán.
là Cố gia, nhỏ đến hầu trong nhà cũng hiểu quy củ lễ tiết như .
Cùng với sự trôi của thời gian, trong vườn cũng đông hơn một chút, Thẩm Nhược Băng lúc mới phát hiện vài bóng dáng quen thuộc, lập tức tiến lên bắt chuyện, nhưng cũng dám lớn tiếng, đến mức trong khu vườn đông đúc qua chỉ ồn ào những âm thanh nhỏ vụn.
Cho nên khi một giọng nữ vang dội vang lên, gần như tất cả đều theo bản năng sang.
“Ây da, hôm nay trong nhà náo nhiệt quá, ngoại trừ dịp Tết, còn từng thấy qua .”
Mọi khẽ nhíu mày, đang nghĩ xem ai to gan lễ như , khi thấy tới từ cửa phụ, đều nhao nhao ngậm miệng .
Là Cố Tường , thì .
Bà chính là con gái của Cố lão gia t.ử và Cố lão thái thái, khi con trai trưởng của Cố gia qua đời, bà liền trở thành duy nhất trong thế hệ đó, phận địa vị tự nhiên ngoài thể so sánh .
Đối phương từ nhỏ chạy nhảy khắp nơi trong khu vườn , quy củ ở đây thể trói buộc bọn họ, nhưng trói buộc Cố Tường.
Cố Tường trở về tổ trạch rõ ràng còn kiêu ngạo hơn cả ở Cận gia, giơ tay nhấc chân đều tràn ngập sự bễ nghễ và khinh thường của kẻ bề .
Cận Tư Việt bên cạnh bà tự nhiên cũng chép dán cái "phong độ" của sang.
Mặc dù thu liễm ít , nhưng bước khu vườn , cỗ khí thế ngông cuồng liền tuôn hết.
Ánh mắt khinh miệt lướt qua mặt một vòng, liền bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Nhiều quá, phiền phức thật, , con hậu viện dạo đây.”
Cố Tường cưng chiều đứa con trai nhất, hề tức giận, ngược còn ôn tồn dặn dò: “Đừng chạy lung tung, đừng quên giờ Tuất khai tiệc đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-503-gia-yen-co-gia-khinh-thuong-ke-xuong-ca-vo-loai.html.]
“Biết .”
Cận Tư Việt chân , chân các quý phu nhân xúm nịnh bợ.
Cố Tường từ nhỏ quen với những thứ , vốn luôn tận hưởng sự tâng bốc của nên tự nhiên cũng vui vẻ trong đó.
Thẩm Nhược Băng thấy cũng bưng chén trong tay dậy.
Tối nay vất vả lắm mới đến Cố gia một chuyến, bà nắm chắc cơ hội khách sáo với những một phen.
Nói chừng còn thể xem mắt cho Thiếu Cảnh nhà bà một đích nữ danh môn.
“Cận thái thái bảo dưỡng thật đấy, cứ như mới ngoài ba mươi .”
Nghe thấy tiếng tâng bốc , Cố Tường nheo mắt sang, ngay lập tức quét mắt trang sức châu báu Thẩm Nhược Băng.
—— Chẳng qua chỉ là đồ đặt cao cấp của mấy thương hiệu lớn, là mang hết gia tài lên , ước chừng cũng chẳng danh môn gì.
Nghĩ đến đây, biểu cảm của bà càng thêm qua loa.
“Cô là...”
Mặt Thẩm Nhược Băng cứng đờ, nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh : “Cận thái thái quý nhân quên việc, nhà họ Thương, nhà ngoại họ Thẩm, Thẩm Nhược Tuyết là em gái ruột của , tính , còn gọi Cận thái thái một tiếng biểu cô.”
Biểu cảm của Cố Tường càng khó coi hơn.
Mặc dù đây là sự thật, nhưng vị Thương thái thái trạc tuổi bà , gọi bà là biểu cô kỳ cục quá.
Hơn nữa cái cô gọi là em gái gả cũng chỉ là con trai của chi thứ Cố gia, với bọn họ tính là đích , quan hệ họ hàng giữa hai thuộc về kiểu khách sáo.
bây giờ trong lòng Cố Tường đang chứa tâm sự, nên ngay cả khách sáo cũng khách sáo với Thẩm Nhược Băng.
“Thôi bỏ , biểu cô cũng cần thiết , chúng đều là qua nửa đời , gọi một tiếng Cận thái thái là .”
Nói bà đưa tay nhận lấy một ly rượu từ hầu, nâng lên hướng về phía Thẩm Nhược Băng.
“ nghĩ hai nhà chúng vẫn là duyên phận cạn, cái Thương Thiếu Cảnh gì đó là con trai cô đúng , dạo đang tham gia cái show thực tế do Tư Việt nhà đầu tư , xem còn khá hoan nghênh đấy.”
Các phu nhân bên cạnh liền hăng hái.
“Là cái show sinh tồn gì đó ? Ây da, dạo cũng đang theo dõi, hóa cái Thương Thiếu Cảnh đó là con trai của Thương thái thái ngài .”
“Không thể Tiểu Cận tổng cái chương trình cũng phết đấy.”
“Vậy Thương thái thái chẳng là sắp chuyện vui ? Con trai nhà ngài gần gũi với cái cô minh tinh gì đó mà.”
Trên mặt Thẩm Nhược Băng gượng , trong lòng mắng Tô Ngâm Vãn mười mấy .
Nếu cái con tiểu tiện nhân đó bán t.h.ả.m, Thiếu Cảnh mới tự dưng chạy đến cái chương trình đó chịu khổ chịu mệt.
Quả nhiên là hồng nhan họa thủy.
“Vậy các vị coi như nhầm .” Ánh mắt Thẩm Nhược Băng lạnh lẽo, “Thân phận địa vị như chúng , thể để một kẻ xướng ca vô loài gả cửa chứ? Thiếu Cảnh nó chẳng qua chỉ là tuổi trẻ bồng bột, ham sự mới mẻ mà thôi.”
Mọi cũng coi như hiểu rõ tâm tư của Thẩm Nhược Băng, nhao nhao hùa theo, đó nhân cơ hội bàn tán về những tin đồn trong giới giải trí.
Trong mắt bọn họ, mấy kẻ xướng ca đó chẳng qua chỉ là trò bữa ăn của bọn họ mà thôi.
Ngay đó, trong đám đông ai hô lên một tiếng —— “Lão thái gia và lão phu nhân ”, tiếng ồn ào lúc mới từ từ lắng xuống.