Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 380: Sự Thật Chấn Động, Đứa Con Gái Thất Lạc Chính Là Cô Nhân Viên Nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:17:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy giám đốc đột nhiên thái độ , xung quanh đều ngây .
Cái gì? Liễu đại sư? Liễu đại sư nào?
Chỉ Vu Điềm Điềm, luôn đầu trong việc hóng drama, phản ứng , vội vàng lấy điện thoại tra Baidu.
Ngay đó cô khẽ kêu lên một tiếng.
“A! Liễu đại sư và Giang tiểu thư!”
Chẳng trách cô cảm thấy hai chút quen mắt.
Lại là cựu các chủ của Kim Lũ Các, Liễu Tố Khanh Liễu đại sư!
Cô tiểu thư xinh da trắng bên cạnh cũng thường, là Giang Lê đang nổi đình nổi đám thời gian gần đây!
Trời ơi, Tống Mạn đắc tội với một nhân vật như !
Lúc giám đốc phản ứng , vội vàng tiến lên rót cho Liễu Tố Khanh một tách khác, hoảng đến mức năng cũng còn lưu loát.
“Xin Liễu đại sư, ngài đến, nhiều sơ suất, xin ngài lượng thứ.”
Liễu Tố Khanh chỉ là Kim Châm Nương T.ử nổi danh trong giới, mà còn là đại diện đây của Hoa Tú bọn họ.
Năm đó tổng tài của Hoa Tú bọn họ tốn nhiều công sức mới mời về trấn giữ, lúc đó cô mới chỉ là một nhân viên bán hàng nhỏ, chỉ trong một sự kiện mới lướt qua vị đại sư trong truyền thuyết từ xa.
cái đó khiến cô nhớ cả đời.
Dù bà cũng là nhân vật kiệt xuất và là tượng đài của giới thiết kế.
Nghĩ đến đây, giám đốc tức chịu nổi, liền trừng mắt Tống Mạn vẫn còn đang ngơ ngác ở bên cạnh.
“Cô ? Không nhận Liễu đại sư thì thôi , còn đối xử với khách hàng như ?!”
Tống Mạn ngây .
Liễu đại sư?
Liễu Tố Khanh?
Người phụ nữ tóc hoa râm mặt chính là Liễu Tố Khanh trong truyền thuyết?
bà ở ẩn từ lâu ? Sao đột nhiên đến cửa hàng của bọn họ?!
Tống Mạn chỉ cảm thấy thế giới quan của sắp sụp đổ, nhưng cô vẫn nhanh ch.óng phản ứng, giật lấy đĩa điểm tâm trong tay Vu Điềm Điềm cúi đầu gật lia lịa với Liễu Tố Khanh.
“Xin Liễu đại sư, là do sơ suất, ...”
Liễu Tố Khanh hừ lạnh một tiếng, thèm để ý, “Thôi , như đáng để cô phục vụ .”
Biết rõ những lời đồn bên ngoài, giám đốc Liễu Tố Khanh tức giận đến cực điểm, chỉ thể run rẩy xin , đầu trừng mắt với Tống Mạn.
Tống Mạn bưng đĩa tại chỗ, suýt nữa thì bật .
Nhìn cô như gì? Cô cũng cố ý!
Thấy thái độ của giám đốc cũng tệ, Liễu Tố Khanh mới dịu sắc mặt .
“Mấy năm đến Hoa Tú, chỉ thiết kế kém nhiều, mà ngay cả thái độ của nhân viên cũng kém nhiều, khâu xét duyệt của các lỏng lẻo ?”
“Vâng , tiền bối dạy .” Giám đốc liên tục gật đầu, “Chúng sẽ xử lý ạ.”
Nói xong cô thẳng dậy, lạnh lùng về phía Tống Mạn.
“Từ hôm nay trở , cô cần việc ở Hoa Tú nữa.”
“Tại ?!” Tống Mạn hét lên.
Giám đốc thấy cô vẫn hối cải, sắc mặt lập tức càng tệ hơn.
“Tống Mạn, nhắc nhở cô nhiều , ngành dịch vụ, nhất định hạ thấp tư thái xuống , cho dù hôm nay đến là Liễu đại sư, cô cũng thể vô lý gây sự như .”
Khách hàng mà Hoa Tú bọn họ đối mặt đều là các phu nhân giàu của giới Kinh thành, tính cách như Tống Mạn cho dù hôm nay đắc tội với Liễu đại sư, ngày mai cũng sẽ đắc tội với phu nhân nào.
Trước đây cô quá mềm lòng, cảm thấy cô năng lực , mới nghĩ đến việc bồi dưỡng.
ngờ chính sự dung túng của suýt nữa gây sai lầm lớn.
Liễu Tố Khanh còn quên bồi thêm một câu bên cạnh, “Con bé, tính cách của cô phù hợp để việc ở đây, vẫn nên ngoài rèn luyện thêm .”
Những xung quanh cũng Tống Mạn chèn ép từ lâu, lúc đều nhỏ giọng phàn nàn về cô .
Tống Mạn nào từng chịu uất ức như , lau nước mắt dậm chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-380-su-that-chan-dong-dua-con-gai-that-lac-chinh-la-co-nhan-vien-nho.html.]
“Được, thì , mất cũng là tổn thất của các !”
Nói xong cô đỏ mắt chạy ngoài.
Thấy , giám đốc thở dài lắc đầu, nhưng lập tức xin Liễu Tố Khanh.
Liễu Tố Khanh xua tay, “ đối sự đối nhân, cô sai cũng trừng phạt, những chuyện khác cần nữa, cửa hàng của các vẫn thái độ đúng đắn, cô bé bên tệ, để cô qua đây giới thiệu sản phẩm cho .”
Vu Điềm Điềm đang trong lòng vui sướng vì chính nghĩa thực thi thì đột nhiên gọi tên, nhất thời chút ngơ ngác.
“A?”
Sao tự dưng khen ?
Giang Lê cũng phụ họa một câu, “Cô quả thực tệ.”
Mặt Vu Điềm Điềm nóng bừng.
Lại mỹ nữ đại minh tinh khen kìa!
Thế là cô vội vàng bước lên phía , ngọt ngào : “Không , em chỉ công việc của thôi ạ.”
Giám đốc bèn vỗ vỗ lưng Vu Điềm Điềm, hy vọng thể nhờ đó mà lấy chút thiện cảm của Liễu Tố Khanh.
“Điềm Điềm đúng là tệ, đến đây hai năm , tuy lúc tích cực lắm, nhưng thái độ vẫn đúng đắn, năng lực cũng tồi.”
Vu Điềm Điềm: “...”
Giám đốc, chị đang khen mắng ?
Vu Điềm Điềm định mở miệng biện minh cho , bỗng phát hiện Giang Lê từ nãy đến giờ vẫn đang chằm chằm cô.
Bị một đại mỹ nhân như chằm chằm, Vu Điềm Điềm chút tự nhiên, nhưng kịp cô mở miệng hỏi, đối phương lên tiếng .
“Cô đến Kinh thành bao lâu ?”
“6 năm ạ.” Vu Điềm Điềm .
Nói xong cô liền nhận gì đó đúng.
Giang tiểu thư cô là bản địa Kinh thành?
Nhận câu trả lời, Giang Lê gật đầu, hỏi một câu, “Năm nay cô bao nhiêu tuổi ?”
Vu Điềm Điềm càng thêm nghi hoặc, nhưng vẫn trả lời thành thật.
“24 ạ.”
Nghe thấy câu trả lời , bàn tay đang cầm tách của Liễu Tố Khanh khựng giữa trung, đó chút thể tin mà về phía Giang Lê.
Một ý nghĩ hoang đường và táo bạo nảy lên trong đầu bà.
ngay đó bà đè nó xuống?
Sao thể chứ?
Trên đời gì chuyện trùng hợp như ?
Liễu Tố Khanh nhịn mà Vu Điềm Điềm thêm một cái, càng bà càng hoảng loạn.
Năm nay cô bé tròn 24, cô bé cũng lúm đồng tiền, lông mày và mắt của cô bé thậm chí càng càng dáng vẻ của Khả Quân.
Tuy nhiên, ngay lúc Liễu Tố Khanh đang do dự, Giang Lê đột nhiên nắm lấy tay bà, và gật đầu với bà, “Sư phụ, đoán sai , chính là cô .”
“Loảng xoảng” một tiếng, chiếc cốc trong tay Liễu Tố Khanh rơi xuống đất, lập tức đổ đầy sàn.
Giám đốc tưởng tiếp đãi chu đáo, lập tức sợ hãi bật dậy.
“Sao ? Liễu đại sư, ngài ?”
Liễu Tố Khanh nên lời, chỉ thể chằm chằm Vu Điềm Điềm đang mặt mày ngơ ngác, “Cô, cô...”
Giang Lê thì bình tĩnh nhỏ tai giám đốc vài câu, giám đốc tiên là trợn to mắt, đó suy nghĩ một lát liền tìm một cái cớ đuổi những xung quanh .
Đến khi hiện trường dọn dẹp gần xong, cô mới về phía Vu Điềm Điềm.
“Lúc cô đến phỏng vấn với cô là Sơn Thành ?”
“V-Vâng ạ.”
“Cô còn cô cha , là một đứa trẻ mồ côi ?”