Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 375: Cận Tư Việt Và Chó Không Được Vào
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:17:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Bình Chương , nhưng ngay khoảnh khắc mở mắt, ba mặc đồ đen liền từ xe lao xuống, trực tiếp lôi Cận Tư Việt lên.
Sau một hồi động tĩnh “thảm nỡ ”, Cận Tư Việt lột chỉ còn một chiếc quần lót ném xuống.
Chiếc xe màu đen thì “rầm” một tiếng đóng cửa phóng mất.
Đêm đầu thu lạnh, Cận Tư Việt co ro trong góc phố một bóng , đón gió rơi lệ.
“Cố Duật, tao đệt mày!”
Sau khi gào lên mấy tiếng, nội tâm của Cận Tư Việt mới bình tĩnh đôi chút.
Đang định gọi điện thoại cho nhà đến đón thì liếc sang phía đối diện.
Trước cửa hội sở Kim Sa, một đám đang tụ tập đông nghịt.
Người dẫn đầu mặc chiếc váy trắng, thể quen thuộc hơn.
Là Giang Lê.
Cô dường như đang chỉ huy đóng thứ gì đó lên bức tường ở cửa.
Vài phút , phần lớn đều đồng loạt rời , đến khi rõ động tĩnh tường, Cận Tư Việt còn bình tĩnh nổi.
Đó là mấy chữ lớn ghép bằng đèn neon rực rỡ——
“Cận Tư Việt và ch.ó .”...
“Mẹ, , nhất định chủ cho con!”
Chưa về đến nhà, Cận Tư Việt la lên.
Để trông t.h.ả.m hại và đáng thương hơn, cố tình mặc quần áo, chỉ khoác một chiếc áo khoác giật từ vệ sĩ xông phòng khách.
Đang chuẩn tiếp tục gào thì cảm nhận bầu khí đúng lắm.
Vừa mở mắt, đối diện ngay với đôi mắt hồ ly của Hạ Bình Chương.
Cận Tư Việt:!
Mẹ nó âm hồn tan ?!
Hạ Bình Chương đầy ẩn ý, đó nhấp một ngụm trong tách.
“Cận , Cận phu nhân, lời chuyển đến , thiếu gia thu hồi cổ phần của hai vị ở tập đoàn Thiên Nhuận cũng là vì cho hai vị, ý gì khác, dù cũng là một nhà, chuyện hai nhà, cũng tại mấy ngày nay bận quá nên bây giờ mới đến báo, phiền .”
Sắc mặt của bố Cận Cận khó coi đến cực điểm, nhưng vẫn gượng phụ họa với Hạ Bình Chương.
Sau khi thấy Cận Tư Việt đang sững ở cửa, cơn tức của bố Cận thành công tìm chỗ trút giận.
“Mày xem mày cái dạng gì! Ra ngoài lêu lổng đến giờ mới về thì thôi , đến quần áo cũng thèm mặc nữa ? Mau cho tao!”
Không còn cách nào khác, Cận Tư Việt chỉ đành mặt mày ấm ức phòng tìm một bộ quần áo mặc .
Lúc ngoài, Hạ Bình Chương , bố Cận mặt mày đen kịt sofa.
Thấy đến, Cố Văn Tường bất giác dậy, dịu dàng hỏi: “Việt Việt , tối nay thế, con ở ngoài gặp rắc rối gì ?”
“Bà cứ chiều nó ! Sớm muộn gì cũng chiều hư nó thôi!” Một tiếng quát của bố Cận thành công khiến con Cố Văn Tường sững tại chỗ.
Cận Tư Việt chút vui nhíu mày, “Bố, bố gì ?”
“Tao gì? Tao còn hỏi mày gì đấy?” Bố Cận tức đến đỏ cả mặt, “Mày thấy lời Hạ Bình Chương ? Cố Duật bắt đầu tay với nhà chúng !”
Cận Tư Việt vô cùng kinh ngạc, “Cố Duật? Sao thể?”
Trong ấn tượng của , tên đó còn hư hỏng hơn cả , ngoài ăn chơi trác táng thì chẳng giỏi giang cái gì, thể nhúng tay chuyện nhà bọn họ ?
“Sao thể? Hạ Bình Chương đến tận nơi, lời cũng thông báo , mày còn ở đây hỏi thể?”
“Vậy ông ngoại quản ? Sao ông thể để Cố Duật chuyện ? Dựa mà nó thu hồi cổ phần của nhà chúng ?”
“Dựa ? Dựa việc là thừa kế duy nhất hiện tại của Cố gia!”
Một câu thành công khiến Cận Tư Việt ngậm miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-375-can-tu-viet-va-cho-khong-duoc-vao.html.]
Mẹ nó thằng nhóc đó c.h.ế.t ở Đông Phi ?!
Lúc Cố Văn Tường cũng phản ứng , “Không đúng, vẫn cảm thấy đúng, là thằng bé Cố Duật lớn lên, đây giống phong cách hành sự của nó, liệu ...”
Bố Cận hừ lạnh một tiếng, “Bây giờ những lời cũng vô dụng , cử đến Đông Phi một ai trở về, bên phía lão gia t.ử cũng chút tin tức nào, bà coi Cố gia là báu vật, Cố gia chắc coi bà là nhà.”
Sắc mặt Cố Văn Tường cũng lạnh , “Ông là ý gì? là con gái duy nhất của lão gia t.ử, Cố gia coi là nhà? Ông đợi đấy, nhất định hỏi cho nhẽ chuyện !”
Cố Văn Tường gào lên mấy câu cầm túi xách đùng đùng bỏ , để bố Cận và Cận Tư Việt trong phòng khách mắt to trừng mắt nhỏ.
Không ngoài dự đoán, Cận Tư Việt nhận một trận “thịt xào dây nịt”.
Hắn cà nhắc trở về phòng, trút hết cơn giận lên chiếc gối.
“Mẹ nó, Giang Lê, Cố Duật, hai cứ đợi đấy cho ! nhất định lột da hai !”
Dường như nghĩ đến điều gì, Cận Tư Việt nheo mắt , lập tức rút điện thoại gọi một cuộc.
“Alô, đạo diễn Trịnh, chương trình của các vẫn còn thiếu ? , một , ông sắp xếp một chút, nhất định để cô xuất hiện trong danh sách khách mời!”...
Hạ Bình Chương khỏi nhà họ Cận nhận điện thoại của Triệu Lãng.
“Chuyện giải quyết xong cả ?”
Anh dường như mới ngủ dậy, giọng lười biếng, chút trầm khàn.
Hạ Bình Chương xoa xoa tay vịn bằng da thật bên cạnh, : “Yên tâm thiếu gia, theo dặn dò của ngài lột sạch Cận Tư Việt ném đường , tin tức cũng sắp xếp, nhà họ Cận cũng đến , hài lòng ?”
“Không hài lòng.”
Hạ Bình Chương:?
Triệu Lãng gì.
Người đặt đầu quả tim bắt nạt thành thế , thể hài lòng ?
Cũng chỉ vì hành động của hiện tại đang giám sát, ràng buộc thể tự mặt, nếu thể để Cận Tư Việt cứ thế yên bước khỏi hội sở Kim Sa?
Lòng nhân từ là tính cách của .
“Ha.” Hạ Bình Chương một tiếng, “ tốn công tốn sức giúp thiếu gia loạn thế , thiếu gia nghĩ cách cảm ơn ?”
Triệu Lãng để ý đến , “Thời gian còn nhiều, còn điện thoại gọi, cứ tự nhiên.”
Hạ Bình Chương:?
Hắn mở miệng định gì đó, trong ống truyền đến một tiếng “tút” rõ ràng.
Hạ Bình Chương: “...”
Người đúng là vô lương tâm y như bố ...
Sau khi cúp điện thoại của Hạ Bình Chương, Triệu Lãng vội vàng gọi cho Giang Lê.
Chuông reo mấy phút ai , khỏi chút hoảng hốt.
Ngay lúc Triệu Lãng đang nghĩ đến một trăm cách c.h.ế.t của Cận Tư Việt trong đầu, ống truyền đến một tiếng “alô” quen thuộc.
Anh vội vàng áp điện thoại tai.
“Alô, Giang Lê, cô về ?”
Giang Lê một tiếng, “Sao ở bên ngoài?”
“...”
Triệu Lãng hối hận c.ắ.n răng.
Đều tại quá nóng vội, trực tiếp quên mất chuyện .
“Khụ khụ.” Anh hắng giọng, cố tỏ bình tĩnh , “ đoán.”
“Đừng giả vờ nữa.” Giọng Giang Lê lười biếng mang theo một sự mê hoặc khó tả, “Cố thiếu gia.”