Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 345: Thử Vai: Không Phải Là Đi Cửa Sau Đấy Chứ?

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:15:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Yến hiếm khi rặn một tràng dài những lời mang theo s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c như .

 

Đến Giang Lê cũng nhịn liếc một cái, dùng ánh mắt hiệu —— “Không thái độ cứng rắn một chút ?”

 

Giang Yến chột sờ sờ mũi, mặt coi như thấy.

 

“Thật ạ?” Giang Thời Tự lau khóe mắt, nước mắt kìm mà rơi xuống.

 

“Em đừng nghĩ nhiều.” Giang Lê vỗ vỗ lưng : “Em cũng Giang Yến là thẳng ruột ngựa, chuyện gì thì thẳng thôi, em cố ý, cũng cố ý, hiểu lầm gì là xong, cần vướng bận.”

 

“Vâng, chị, em ạ.”

 

Thấy thái độ xin của Giang Thời Tự thành khẩn như , cơn giận của Giang Yến cũng tiêu tan từ lâu, lúc chút buồn ngủ, bèn xua xua tay xuống lầu.

 

Giang Lê khi đưa Giang Thời Tự về phòng, bản cũng về.

 

ngay khoảnh khắc cô sắp sửa cất bước lên cầu thang, chợt liếc thấy một bóng đen ở góc rẽ.

 

chỉ trong nháy mắt, bóng đen đó lùi .

 

Giang Lê nhíu mày, để ý nữa, ngáp một cái cũng về phòng .

 

Rất lâu bóng đen đó mới cựa quậy, đó từ trong góc chui .

 

Là Giang Thừa.

 

Cậu bóng lưng ba lượt rời , trong đôi mắt rủ xuống một nửa là nhẫn nhịn, một nửa là ghen tị.

 

Khi nào thì họ mới thể quan tâm đến giống như quan tâm Giang Thời Tự ?

 

Rõ ràng mới là em trai ruột của họ!...

 

Trở về phòng, Giang Yến đang giường đột nhiên trừng lớn hai mắt.

 

“Không đúng, rốt cuộc Giang Lê đang gọi điện thoại cho ai?!”

 

 

 

Rất nhanh đến thời gian thử vai hẹn với lãnh đạo.

 

Giang Lê vội vàng dọn dẹp ở nhà xong, liền xe chạy đến phim trường.

 

Địa điểm một cảnh của “ Dạ Hành ” là ở phim trường ngoại ô Kinh thành.

 

Nghe , chỉ vì một chút cảnh , đạo diễn Trương đặc biệt cho tân trang bộ phim trường cũ từ đầu đến chân, tất cả đều bố trí theo bối cảnh thời đại và phong cách của bộ phim, đầu tư một lượng lớn nhân lực, vật lực, tài lực.

 

Đủ thấy sự tâm huyết của đội ngũ sản xuất.

 

Đây cũng là lý do tại bộ phim khởi nhận lời khen ngợi và sự chú ý của trong và ngoài ngành, một đạo diễn danh tiếng cộng thêm đội ngũ sản xuất tinh lương như , mới lạ.

 

Giang Lê xuống xe, một nhân viên mặc áo sơ mi trắng, đội mũ lưỡi trai ân cần tới.

 

Còn đến gần cô, tay vươn .

 

“Là Giang tiểu thư đúng ? là trợ lý của đạo diễn Trương Thành, là ông cử đến đón cô.”

 

Giang Lê mỉm , khi xác nhận thẻ công tác n.g.ự.c liền : “Cảm ơn đạo diễn Trương, chu đáo.”

 

“Khách sáo , Giang tiểu thư mời cô lối .”

 

Trợ lý động tác mời, ánh mắt bất giác liếc về phía Giang Lê bên cạnh, đó khẽ hít một ngụm khí lạnh.

 

Giang Lê ngoài đời còn hơn trong ống kính và ảnh chụp!

 

Mặc dù bình thường lên hình đều sẽ dìm hàng, nhưng diện mạo và khí chất tổng thể vẫn sẽ đổi.

 

Giang Lê bên cạnh , thật trực tiếp miểu sát sân, chỉ da trắng mặt xinh, gần như một góc c.h.ế.t nào, mà ngay cả khí chất cũng hơn những nghệ sĩ xuất từ trường lớp bài bản.

 

Cứ như thể từ nhỏ ngâm trong các lớp học hình thể , tư thế ưu mỹ, bước nhẹ nhàng, nhất cử nhất động đều toát lên sự thanh lịch nhã nhặn.

 

Điều đáng quý hơn là, trong mắt cô nửa phần gò bó và mất tự nhiên, bởi vì theo lý mà , bình thường đầu tiên thấy cảnh tượng lớn thế , thường sẽ căng thẳng bất an.

 

Giang Lê thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-345-thu-vai-khong-phai-la-di-cua-sau-day-chu.html.]

 

Anh ở trong giới giải trí lâu , đương nhiên liếc mắt một cái là thể , đây là một tâm tính và định lực cực kỳ mạnh mẽ.

 

Không hổ là đạo diễn Trương nhắm trúng!

 

Nghĩ đến đây, trợ lý vội vàng thu hồi ánh mắt đ.á.n.h giá, giới thiệu với Giang Lê về phim trường cũng như lịch trình sắp xếp.

 

“Chỗ là tổ đạo cụ... Cảnh trí bên là lát nữa thử vai sẽ dùng đến... Bên là phòng nghỉ, chúng sắp xếp phòng nghỉ chuyên dụng cho cô, thợ trang điểm và thợ phục trang đợi sẵn ở bên trong .”

 

“Được, phiền .” Giang Lê từ tốn gật đầu hùa theo.

 

Tốp năm tốp ba diễn viên nhỏ và nhân viên ngang qua liên tục ném ánh mắt về phía hai , và hẹn mà cùng trừng lớn hai mắt.

 

Cô gái là ai , mà ngay cả trợ lý của đạo diễn Trương cũng đích đón ?!

 

Nhất thời, ánh mắt họ Giang Lê đều đổi——

 

“Đây là mới ? Phô trương lớn thế, mà ngay cả trợ lý Cát cũng đích đón cô !”

 

“Nhìn quen mắt... Đây thường Giang Lê dạo nổi lên nhờ một show thực tế ? Sao cô đến đây?!”

 

“Là đến đóng phim ? đó còn mạng cái gì mà sẽ bước chân giới giải trí , ngoắt cái đến đây ?”

 

“Không cửa đấy chứ? Vừa đến diễn bộ phim chế tác lớn thế , cũng phân cho cô vai diễn gì.”

 

“...”

 

Không bao lâu, chuyện về Giang Lê bàn tán xôn xao trong phim trường.

 

Giang Lê nhận ánh mắt của những đó.

 

Cây to đón gió, dù là ở Đại Tề hiện đại đều giống cả.

 

May mà lúc đó cô quen với sự bàn tán của các công chúa tiểu thư hoàng thành , bây giờ cô thể việc treo cao mặc kệ.

 

Phớt lờ những xung quanh, Giang Lê theo trợ lý đó đến phòng nghỉ.

 

Bên trong ba bốn đợi sẵn, thấy cô đến, tất cả đều ân cần xúm hỏi han ân cần, đó lấy đủ loại trang phục phụ kiện ướm thử lên cô.

 

—— Nhìn là dặn dò từ .

 

Không thể , Trương Thành hổ là đạo diễn lớn mang tầm quốc tế, ngay cả những chuyện nhỏ nhặt cũng sắp xếp đấy.

 

Xung quanh ríu rít ồn ào, Giang Lê cũng thợ trang điểm ấn xuống ghế.

 

“Giang lão sư, lớp trang điểm của vai diễn phức tạp lắm, nếu cô rảnh rỗi buồn chán, bên cạnh iPad, thể xem chút gì đó giải khuây.”

 

Giang Lê lịch sự gật đầu: “Cảm ơn, cần , xem cái .”

 

Nói cô lấy từ trong túi một cuốn sách.

 

Thợ trang điểm kinh ngạc hé môi.

 

Làm nghề mười mấy năm, cô vẫn là đầu tiên thấy sách lúc trang điểm đấy.

 

Không màu đấy chứ?

 

Nghĩ đến đây, thợ trang điểm bĩu môi, nhưng cũng gì, suy cho cùng đối phương chính là đạo diễn Trương đặc biệt mời đến.

 

Không bao lâu, cửa phòng nghỉ vang lên, trợ lý Cát vội vàng chạy lên mở cửa.

 

Không ai khác, chính là Trương Thành.

 

“Sao ngài đến đây? Giang tiểu thư đang trang điểm.”

 

Trương Thành về phía Giang Lê đang ghế, lập tức mỉm vươn tay bước tới.

 

“Giang tiểu thư lâu gặp, cô bận rộn thế , còn mời cô qua đây đóng phim, thật ngại quá, nhưng cô yên tâm, vai diễn của cô nhiều đất diễn , một hai ngày là xong .”

 

Giang Lê mỉm cũng lên: “Không , cứ coi như thư giãn một chút, mở mang tầm mắt .”

 

Giây tiếp theo, Trương Thành liền chú ý đến cuốn sách cô đặt bàn mặt, khỏi kinh ngạc thêm vài phần.

 

“Đây là... “ Đại Sở Phong Vật Chí ”? Cô đang cái ?”

 

 

Loading...