Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 309: Vậy Thì Mày Hãy Chết Cùng Tao Đi!
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:14:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong tầng hầm tối tăm ẩm thấp, chỉ một ngọn đèn sợi đốt đỉnh đầu tỏa ánh sáng yếu ớt.
Ánh sáng lạnh lẽo mờ ảo bao phủ lên đàn ông đang chắp tay đó, càng tôn lên bóng dáng u tịch của .
Nghe thấy tiếng chất vấn của phía , từ từ , khuôn mặt vốn dĩ ôn nhuận, dẫu ngàn viên minh châu cũng khó lòng che lấp vẻ , giờ phút tràn ngập sát khí, lạnh lẽo đến mức khiến khiếp sợ.
Đây vẫn là đầu tiên Cố Duật giao tiếp trực diện với .
Trước đây, cách duy nhất để và hiểu về chính là qua những xấp tài liệu và hình ảnh chất đống.
Người đàn ông đó chất phác hiền hậu, luôn mang một dáng vẻ cung kính, hiền lành.
hiện tại, mặt thực sự là một Tu La khát m.á.u đến mức ngay cả cũng thấu cảm xúc.
Hừ, một kẻ truy sát từ Hoa Quốc đến tận đây thể chất phác thật thà ?
Bọn họ đều lừa !
“Triệu Lãng.” Cố Duật trói ghế nghiến răng nghiến lợi , “Đừng tưởng mày về Kinh thành là thể giành thứ thuộc về , muộn ! Tao mới là Cố Duật, tao mới là đích tôn của Cố gia, đây là sự thật ai thể xóa bỏ !”
Triệu Lãng nghịch con d.a.o găm trong tay, ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu đó thỉnh thoảng lướt qua xương mày của , in hằn lên đó một tầng sương lạnh.
Anh rũ mắt xuống, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, u ám khó lường.
“ chỉ trong cơ thể tao mới chảy dòng m.á.u thực sự thuộc về Cố gia, đây cũng là sự thật ai thể xóa bỏ .” Anh nhẹ nhàng giơ con d.a.o găm lên, kề nó lên cổ Cố Duật, “Trên thế giới cũng chỉ một Cố Duật thực sự, đó chính là tao.”
Nếu hơn hai mươi năm và đàn ông mặt bế nhầm.
E rằng ai tiểu thiếu gia Cố gia đang hô mưa gọi gió khắp Kinh thành hiện tại thực chất chỉ là một kẻ mãng phu xuất từ sơn thôn.
Còn nhốt ở cái sơn thôn nhỏ bé đó, âm thầm vô danh như mới là đích tôn thực sự của Cố gia.
Nhìn con d.a.o găm ngày càng tiến sát gần , đáy mắt Cố Duật cuối cùng cũng xẹt qua một tia hoảng loạn.
“Mày, mày thể g.i.ế.c tao, là tao mày chăm sóc ông nội hơn hai mươi năm, chúng tao tuy quan hệ huyết thống, nhưng thiết như ông cháu ruột, nếu mày g.i.ế.c tao, ông nội nhất định sẽ tha cho mày ! Cho dù mày là cháu ruột của ông thì chứ? Người sống cùng ông là tao!”
Triệu Lãng khinh miệt một tiếng, “Mày thực sự nghĩ tao truy sát mày đến tận đây, ông cụ hề chút gì ?”
Đồng t.ử Cố Duật lập tức giãn to.
“Vậy mày ngại đoán thử xem, tại ông cụ chuyện, hề đưa tay cứu viện mày ?” Con d.a.o găm trong tay Triệu Lãng áp sát má , nhẹ nhàng cọ xát đó, “Đó là bởi vì mày bây giờ là một quân cờ vô dụng vứt bỏ .”
Ầm một tiếng, thứ gì đó trong lòng Cố Duật sụp đổ.
“Không, thể nào... Ông nội là yêu thương tao nhất ? Sao thể...”
“Nói thật cho mày , những việc dơ bẩn mày lén lút lưng Cố gia, chỉ tao , mà ông cụ cũng .” Triệu Lãng dùng âm thanh nhỏ nhất sự thật tàn khốc nhất, “Đám săn trộm ở Thôn Xích Hà, ngoài mặt là buôn lậu cho mày, thực chất còn phụng mệnh mày đến lấy mạng tao đúng ?”
“Đáng tiếc.” Anh khẽ một tiếng thẳng dậy, “Mạng tao lớn.”
Cố Duật phá phòng, ghế gào thét.
“, những kẻ đó chính là do tao phái ! mày mà c.h.ế.t! Mày mà c.h.ế.t! Hahahahaha tao đáng lẽ phát hiện từ sớm, tao đáng lẽ phát hiện sự tầm thường của mày, cũng nên mềm lòng, ngay khoảnh khắc phận thật của mày, tao đáng lẽ g.i.ế.c mày !”
Đột nhiên, bằng cách nào vùng thoát khỏi sợi dây thừng, hung hăng lao về phía Triệu Lãng.
Chu Tư và Bùi Dạ ở bên cạnh thấy vội vàng nhào tới đè .
muộn, Cố Duật giơ tay lên, hung hăng đ.â.m mũi kim tẩm độc giấu trong cúc áo ngầm tim Triệu Lãng.
“Hahahaha, mày g.i.ế.c tao để trở thành Cố Duật thực sự ? Đừng hòng! Nếu tao sống nổi, tất cả, thì mày hãy c.h.ế.t cùng tao !”
Bùi Dạ đ.ấ.m một cú đỉnh đầu , Cố Duật lập tức phun một ngụm m.á.u lớn, đầu váng mắt hoa ngã ngửa .
Triệu Lãng ôm n.g.ự.c, lảo đảo dậy từ đất, đó cướp lấy khẩu s.ú.n.g trong tay Chu Tư nhắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-309-vay-thi-may-hay-chet-cung-tao-di.html.]
“Tạm biệt, đồ cặn bã.”
“Đoàng——” một tiếng s.ú.n.g vang lên, Cố Duật ngã gục trong vũng m.á.u, tắt thở.
Triệu Lãng thể chống đỡ nổi nữa cũng quỳ rạp xuống đất.
Thấy , Chu Tư vội vàng đỡ lấy , lớn tiếng kêu cứu, “Mau tìm bác sĩ, kiếp mau tìm bác sĩ !”
Triệu Lãng giơ tay ngăn .
Chu Tư ôm lấy tay hét lớn, “Lão đại, lúc nào mà còn cố chống đỡ? Mũi kim độc của thằng ranh con đó trò đùa , quên lão Hứa c.h.ế.t ở Vịnh Ác Quỷ như thế nào ? Anh——”
“... .” Triệu Lãng rặn mấy chữ từ kẽ răng.
“Sao thể , lão đại, ——”
Chu Tư nữa, đột nhiên trừng lớn hai mắt.
Bởi vì thấy Triệu Lãng rút mũi kim độc đó khỏi vị trí trái tim.
—— Trên đó hề một tia m.á.u nào, mà là cắm ngập sâu một tờ bùa giấy hình tam giác nhỏ xíu.
Chu Tư ngẩn , “Đây là...”
Triệu Lãng bật , “Bình an phù.”
Lần nợ Giang Lê, e là cả đời cũng trả hết ...
Giang lão gia t.ử cảm thấy dạo trong nhà yên tĩnh đến mức quá đáng.
Ông chỉ thị sát công ty vài ngày, lúc trở về, liền cảm thấy bộ bầu khí khác biệt so với đây.
Giang Yến phá lệ trốn ngoài, mà thực sự an phận chịu cấm túc mấy ngày.
Giang Thời Tự mỗi ngày thức dậy đúng giờ, ăn cơm đúng giờ.
Giang Lê càng yên tĩnh ở trong phòng sách học tập, cửa lớn , cửa trong bước.
Điều khiến ông kinh ngạc nhất gì khác chính là sự đổi của Giang Thừa, đây khi ông về nhà, đứa trẻ luôn là đầu tiên đón, vô cùng nhiệt tình.
bây giờ thì , chỉ chào hỏi ông từ xa một tiếng, khập khiễng lên lầu.
Ngay cả hầu trong nhà cũng tận tâm tận lực, cần cù chăm chỉ hơn nhiều.
Giang Triệu Viễn nghi ngờ về nhầm một ngôi nhà giả.
Sao cứ mỗi rời một thời gian là khác thế ?
Sự bất thường kéo dài cho đến tận bữa trưa.
Trên bàn ăn, đều im lặng ăn thức ăn mặt , vô cùng nề nếp.
Quy tắc bàn ăn mà ông nhấn mạnh mười mấy năm nay, đám ranh con mà chỉ trong một đêm đạt bộ.
Bên cạnh sự kinh ngạc, ông cụ thỏa mãn mà cảm thán.
“Giá như lão Nhị, lão Tam đều ở đây thì mấy, cả nhà chúng mấy năm ăn một bữa cơm đoàn viên nào.”
Lâm Mạn Như múc canh cho ông cụ : “Hôm qua em dâu ba mới gọi điện thoại tới, là bọn họ mấy tháng nữa mới về , hai thằng nhóc ốm , thím ở chăm sóc.”
Giang Triệu Viễn vội vàng hỏi: “Ốm nặng ?”
“Trẻ con mà, cảm mạo phát sốt là chuyện thường, nặng, nhưng đoán chừng cũng thể chịu cảnh tàu xe mệt nhọc.”
“Cũng đúng.” Nói ông hừ một tiếng, “Vợ lão Tam về thì còn thể thông cảm, bản lão Tam ngày nào cũng tìm cớ ở công ty chịu về, đừng tưởng nó chê ông già lắm lời!”