Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn - Chương 305: Xin Lỗi Chu Đồng Học, Cậu Tha Thứ Cho Tôi Đi!
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:14:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khu Nam Thành là nơi gần ngoại ô nhất, hẻo lánh nhất của Kinh thành.
Nhà cửa ở khu ngoại ô tồi tàn nhỏ hẹp, thường xuyên ở trung tâm thành phố trêu chọc là "khu ổ chuột".
Những sinh sống ở đây đều là những Kinh thành thuê, một phần khá lớn trong họ hộ khẩu địa phương, chỉ đành sống trong những tầng hầm ẩm thấp tối tăm để sống qua ngày.
Cho nên, khi chiếc Bentley đen bóng dừng ở đây, ít nhiều cũng vẻ lạc lõng.
Thân xe cao cấp nhanh thu hút ánh mắt của ít xung quanh.
Và khi từ trong xe bước một phụ nữ cử chỉ phi phàm và một thiếu niên vẻ ngoài trai, thì những ánh mắt dò xét và tò mò đó càng nhiều hơn.
Giang Thừa chút ghét bỏ quanh bốn phía, chỉ cảm thấy m.ô.n.g càng đau hơn.
Người phụ nữ điên mà lái xe nhanh như , đầy một tiếng đồng hồ chạy đến khu Nam, hại sấp ở ghế xe m.ô.n.g sắp xóc nát thành mấy mảnh .
cô học lái xe từ khi nào ?
Chưa đợi Giang Thừa suy nghĩ quá lâu, Giang Lê dẫn đến một tòa nhà.
Nhìn dây thường xuân leo đầy tường xung quanh và rêu xanh lộ chút bùn lầy, Giang Thừa chút kháng cự lùi hai bước.
Giang Lê thèm đầu : “Đừng để chị giục em.”
Ánh mắt di chuyển đến chiếc thắt lưng cô vẫn đang cầm trong tay, trong lòng Giang Thừa thắt , vội vàng ôm m.ô.n.g khó nhọc chạy chậm hai bước.
Người phụ nữ điên mà mang cái thắt lưng ngoài?!
Lẽ nào cô định quất giữa thanh thiên bạch nhật?!
Giang Lê bận tâm đến thế giới quan đang sụp đổ của nhóc lẽo đẽo theo m.ô.n.g , thản nhiên đưa tay ấn chuông cửa mặt.
Chu Văn Kỳ ở trong nhà nhanh thấy động tĩnh chạy .
Cậu mở cửa ngay lập tức, mà thông qua mắt mèo quan sát tình hình bên ngoài một chút.
Đợi đến khi thấy Giang Lê tướng mạo phi phàm, Chu Văn Kỳ sững sờ một chút, đó đỏ mặt cúi đầu mở cửa .
“Chị, chị, là chị?”
Mấy ngày và Giang Lê từng duyên gặp mặt một ở hiệu sách trung tâm thành phố.
Đối phương từng chuyện với vài câu, còn quan tâm một chút, tiện thể tặng vài cuốn tài liệu.
Lúc đó quá hổ, nhưng vẫn lập tức ghi nhớ dáng vẻ của cô.
Bởi vì cô thực sự quá xinh , cho dù là nữ sinh xinh nhất trường bọn họ cũng bằng một phần vạn của cô.
Làn da trắng như tuyết, mang theo một mùi hương thoang thoảng dễ chịu.
Nghĩ đến đây, mặt Chu Văn Kỳ càng đỏ hơn.
... chị đột nhiên tìm đến nhà ?
Cậu cẩn thận ngẩng đầu lên xác nhận tình hình mắt một chút, ánh mắt vô tình quét qua phía Giang Lê.
Trong chớp mắt, cứng đờ tại chỗ, mặt cũng trắng bệch.
Giang Lê đầu trừng mắt lườm Giang Thừa một cái.
Giang Thừa vốn dĩ chịu áp lực tâm lý cực lớn, lúc trực tiếp tủi suýt chút nữa đỏ hoe hốc mắt.
“Chị lườm em gì? Em gì !”
Chu Văn Kỳ ngây tại chỗ.
Nam sinh tay chân luống cuống, đỏ hoe mắt, vẻ mặt khép nép mắt thật sự là cái tên Giang Thừa hoành hành ngang ngược ở trường, mặt thầy cô bạn bè đều vô cùng phong quang đó ?
Giang Lê thu hồi ánh mắt, một nữa sang Chu Văn Kỳ mặt, mỉm :
“Chào em Chu Văn Kỳ đồng học, đây chúng từng gặp , nhưng đó quá vội vàng, chị quên giới thiệu bản , chị tên là Giang Lê, là chị gái của Giang Thừa.”
Chu Văn Kỳ kinh ngạc há hốc mồm.
Người chị gái dịu dàng xinh mà là chị ruột của Giang Thừa?!
Cậu theo bản năng lùi một bước.
“Mọi ...”
Chu mụ mụ thấy động tĩnh cũng chạy .
“Văn Kỳ, thế? Có khách mời ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-xe-kich-ban-nu-phu-hao-mon/chuong-305-xin-loi-chu-dong-hoc-cau-tha-thu-cho-toi-di.html.]
Đợi đến khi thấy Giang Lê ở cửa, trong mắt Chu mụ mụ tràn ngập sự vui mừng.
“Là cô Giang tiểu thư, cô nhà ở đây?”
Giang Lê khẽ cúi , “Xin Chu a di, là cháu tự ý hỏi xin giáo viên của Giang Thừa, hôm nay đến đột ngột, là vì cháu đưa Giang Thừa đến xin .”
Lần , chỉ Chu mụ mụ, mà ngay cả bản Chu Văn Kỳ cũng ngây tại chỗ.
Xin ?
Bảo Giang Thừa xin ?
Lừa ?
đợi phản ứng , Giang Lê mặt chọc một cái m.ô.n.g Giang Thừa.
“Mau lên, chị với em thế nào.”
"Xoẹt" một cái, nước mắt Giang Thừa rơi xuống.
Thế là Chu Văn Kỳ chứng kiến cảnh tượng ly kỳ chấn động nhất mà từng thấy trong đời——
Giang Thừa hoành hành ngang ngược ở trường, coi ai gì mà hét chạy đến mặt liên tục cúi đầu xin .
“Xin Chu đồng học, sẽ bắt nạt nữa, tha thứ cho .”
“Xin hu hu hu, cố ý ném cặp sách của , cái đền cho .”
Nói cầm chiếc cặp sách trong tay đưa cho nam sinh mặt.
Giang Lê ở phía rung rung chiếc thắt lưng một cái.
“Lúc đưa đồ cho khác đưa bằng hai tay, như mới thành ý.”
Giang Thừa sụt sịt mũi, vội vàng đổi thành hai tay.
Chu Văn Kỳ tại chỗ vẫn hồn.
Giữa thanh thiên bạch nhật, cái nắng gắt gần 40 độ, mà theo bản năng tưởng rằng đang mơ.
Cho đến khi giọng của vang lên đỉnh đầu: “Ây da, chuyện lớn gì , Chu tiểu thư cô khách sáo quá, bên ngoài nóng thế , mau trong chuyện.”
Chu mụ mụ vội vàng mời mấy trong.
Nhà họ Chu lớn, chỉ mấy chục mét vuông, trong phòng khách chất đầy đồ lặt vặt, miễn cưỡng chỉ còn một chỗ đặt chân.
Giang Lê vẫn chú ý tới, ngay bức tường lớn nhất trong phòng khách bày kín đủ loại cúp và giấy khen, đa đều là của Chu Văn Kỳ, nhưng thỉnh thoảng xen lẫn vài chiếc cúp của tên là Chu Văn Thư.
Giang Lê chỉ cần qua tướng mạo của Chu mụ mụ và Chu Văn Kỳ một chút là , tên Chu Văn Thư là trai ruột của Chu Văn Kỳ.
“Mọi đến đột ngột quá, cũng chuẩn gì, trong tủ lạnh nước ép trái cây ép từ , mau uống giải nhiệt .”
Chu mụ mụ bưng mấy ly nước ép dưa hấu.
Giang Lê xuống ghế sofa, bưng một ly lên uống một ngụm.
“Rất ngọt.”
Chu mụ mụ vui vẻ .
Lần đầu tiên gặp cô bé bà thích từ tận đáy lòng, đôi mắt cô trong sạch, cũng mang theo một luồng khí tức điềm đạm, khiến an tâm, chỉ chuyện với cô vài câu, cả bà cũng vui vẻ lây.
Nhìn là tiểu thư khuê các.
Cho nên ngay cả khi mâu thuẫn giữa Giang Thừa và con trai , Chu mụ mụ cũng quá tức giận.
Dù một chị gái như , Giang Thừa cũng đến mức nào.
Thế là bà Giang Thừa đang một bên lời nào liền vội vàng :
“Đứa trẻ , đó gì, mau xuống nghỉ ngơi một lát , nhà dì tuy tồi tàn, nhưng chỗ thì vẫn .”
Nước mắt Giang Thừa suýt chút nữa kìm .
Ngồi .
Cái m.ô.n.g hiện tại của chạm khí cũng thấy đau, thể ?!
Giang Lê liếc một cái, mỉm sang Chu mụ mụ.
“Dì ơi, ạ, cần để ý đến em , mục đích chính hôm nay cháu đến là để đưa Giang Thừa đến xin .”
Chu mụ mụ vội vàng xua tay : “Trẻ con đ.á.n.h ầm ĩ, mâu thuẫn là chuyện bình thường, .”