Trân Châu b.úng trán thêm cái nữa.
Cố Âm thu bàn tay ngọc , thản nhiên xoay : "Chậc, ăn kiểu gì thế? Tiểu thư nhà ngươi thiên sinh lệ chất, cần gì tô vẽ?"
Trân Châu đưa tay xoa trán, bóng lưng Cố Âm phía , lén lút mặt quỷ: "Thiên sinh lệ chất mà chịu thì cũng hoài phí thôi."
"Ừm? Lại đó hả?" Cố Âm chẳng buồn ngoảnh đầu, khẽ lên tiếng đe dọa.
"Hì hì, , tiểu thư nhầm . Muội tiểu thư quả thật cần tô vẽ gì cũng như tiên nữ..." Còn lâu! Trân Châu chun mũi, mà lòng phục.
"Hừ hừ, coi như ngươi điều."
Hai đùa nghịch, chẳng mấy chốc tới một cửa tiệm son phấn, Cố Âm bảng hiệu cửa - Phù Dung Các.
Tiểu nhị tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên vui vẻ, nhưng khi thấy cách ăn mặc của Cố Âm, nụ mặt chợt tắt ngấm: "Khách quan, mua gì?"
"Câu thật, đến đây ngoài mua son phấn thì còn mua gì nữa?" Cố Âm thấy sự đổi biểu cảm của tiểu nhị, nàng chẳng thèm để tâm.
Gà Mái Leo Núi
"Khách quan đùa, tiệm chúng kem dưỡng, son môi, phấn trang điểm, phấn má, bột vẽ mày vân vân, cần loại nào?" Tiểu nhị gảy bàn tính thong thả đáp.
"Vậy thì lấy tất cả xem thử xem..." Nhìn thái độ bất cần của tiểu nhị, Cố Âm chống cằm lên quầy, đếm đầu ngón tay đầy chán chường.
Tiểu nhị gảy bàn tính khựng , nhíu mày, nhưng vẫn lấy mỗi thứ một món, vẻ mặt cao ngạo : "Đây đều là vật phẩm đắt tiền, khách quan xem thì cẩn thận chút, đừng bẩn đó."
Cố Âm thản nhiên cầm từng món lên xem xét cẩn thận ngay mặt .
Một lúc , nàng đặt hũ kem dưỡng xuống : "Mấy thứ thô quá, tiệm của các ngươi hàng nào chất lượng hơn ?"
Dù nàng chất lượng sản phẩm dưỡng da ở thời cao đến mức nào, nhưng chắc chắn thể tệ thế . Chất kem thô nhám, sắc thái xỉn màu, qua hàng .
Tiểu nhị liếc trang phục giản dị, đầu cũng chẳng trâm cài gì hồn của Cố Âm, trong mắt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, giọng khinh khỉnh: "Hàng chất lượng cao đều là nhập từ kinh thành, dành cho phu nhân tiểu thư nhà đại gia, tiền mua ?"
"Sao? Xem thử cũng ?" Cố Âm nhạt.
"Không mua thì xem gì, tiền mà cứ thích giả thiên kim tiểu thư." Tiểu nhị tỏ vẻ ghẻ lạnh.
"Ngươi lấy cho xem, tiền mua?" Cố Âm hừ lạnh.
Tiểu nhị khẩy: "Ta bán hàng bao nhiêu năm nay, ai tiền mua lẽ nào ? Nhìn bộ dạng nghèo nàn của kìa, đừng ở đây mất thời gian của nữa. Mua thì mua, mua thì cút nhanh , đừng cản ăn."
Tiểu nhị phất tay, suýt nữa là đuổi luôn.
"Hừ... ngươi ăn kiểu gì ?" Cố Âm chống nạnh, mắt phượng trừng lên.
"Ta ăn liên quan gì đến ngươi." Tiểu nhị mỉa mai, "Đi , ăn với loại như ngươi, cút ngoài ngay."
"Ngươi! Làm ngươi dám vô lễ với tiểu thư nhà như thế?" Trân Châu thấy kẻ dám vô lễ với tiểu thư, bước lên quát lớn.
"Đừng diễn kịch, chút nhan sắc liền mạo xưng thiên kim tiểu thư, loại như các ngươi gặp nhiều , thấy hổ ." Tiểu nhị khinh bỉ, tiểu thư nhà đại gia nào chẳng đeo ngọc rủ châu, mắt tuy thật đấy nhưng y phục rõ ràng chẳng đáng mấy đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-huyen-lenh-mang-theo-he-thong-di-chan-nuoi/chuong-104-co-chut-nhan-sac-lien-muon-mao-xung-thien-kim-tieu-thu.html.]
"Ngươi! Tiểu thư nhà là..." Trân Châu giận đến nghiến răng nghiến lợi, tay chỉ thẳng tiểu nhị định bước lên lý luận.
Cố Âm bịt miệng Trân Châu , thấp: "Cần gì lãng phí lời với kẻ mặt bắt hình dong thế , chúng chỗ khác xem là ."
Nói nàng kéo Trân Châu bước ngoài.
" mà, tiểu thư, ..." Trân Châu vẫn nguôi giận.
"À..." Cố Âm ôm lấy Trân Châu, thì thầm tai : "Quân t.ử báo thù mười năm muộn, việc gì vội vàng lúc ."
"Ý là ?" Trân Châu vẫn còn ấm ức.
" chờ đến lúc chúng mở tiệm, cướp hết mối ăn của bọn họ, đoán xem vẻ mặt sẽ thế nào?" Cố Âm nháy mắt hiệu với Trân Châu.
Trân Châu lúc mới phản ứng , như thể thấy viễn cảnh tiểu nhị khách ghé thăm, chỉ c.h.ử.i đới gì , nàng vỗ tay vui vẻ : "Tức c.h.ế.t !"
" là thế đấy, cứ chờ xem trò ." Cố Âm hất cằm, vung tay, phong thái tự tại : "Đi thôi, chúng tới tiệm tiếp theo."
Chỉ là một tên tiểu nhị thuê cho ông chủ, chẳng đáng để nàng lãng phí thời gian dạy .
"Tuân lệnh." Trân Châu tính tình đến nhanh cũng nhanh, bắt chước dáng vẻ của Cố Âm mà ngẩng cao cằm, như một chú gà chọi thắng trận, nghênh ngang bước theo Cố Âm.
Hai tới một cửa tiệm, Cố Âm bảng hiệu khẽ : "Hương Hương Các......"
"Cô nương tìm món gì ạ?" Thấy khách ghé thăm, chưởng quầy vội vàng nhiệt tình chào đón.
"Ngươi là...... ông chủ của tiệm ?" Cố Âm ngờ trông coi tiệm là một phụ nữ trẻ, trông tuổi chừng hai ba mươi.
"Cô nương thật tinh mắt." Nữ chủ tiệm khẽ mỉm , sảng khoái đáp lời.
Cố Âm : "Đâu tinh mắt gì, chỉ là ít thấy tiệm nào thuê nữ tiểu nhị nên đoán bừa thôi. Không xưng hô với bà chủ thế nào?"
"Cô nương quả là sâu sắc, nếu chê thì gọi một tiếng Đào tỷ là ." Đào tỷ tên thật là Hướng Đào, chậm rãi bước quầy, thuận thế đổi chủ đề: "Không cô nương mua gì?"
"Ta rành về trang điểm, Đào tỷ thể giới thiệu cho vài món ?" Cố Âm xuống chiếc ghế quầy, thẳng thắn .
"Chuyện gì khó ?" Hướng Đào mím môi , lấy từ trong quầy một chiếc khay, đó bày biện đủ các loại mỹ phẩm dưỡng da.
"Đây là......?"
"Thứ là để khách dùng thử đấy." Hướng Đào đầy tự tin, khắp Ninh Huyện chỉ nàng dám lấy nhiều đồ cho khách thử như , "Cô nương cứ yên tâm, mấy thứ đều sạch sẽ."
"Dùng thử nhiều thế ? Người sợ khách dùng mua ?" Cố Âm thăm dò.
Không ngờ Hướng Đào liền bật : "Nói cho cô nương cũng chẳng , thả con săn sắt thì bắt con cá rô, khách thử nhiều kiểu gì cũng thích mà mua thôi."
Cố Âm giơ ngón tay cái lên, khâm phục : "Đào tỷ thật hào phóng, chắc chắn sẽ ăn phát đạt."
"Làm ăn phát đạt cũng chẳng dễ dàng, miễn đủ cơm ăn áo mặc là ." Hướng Đào khẽ, bảo Cố Âm đưa mặt gần, "Làn da cô nương thật tinh xảo, trắng trẻo mịn màng. Theo ý , nếu dịp quan trọng, mùa đông thời tiết hanh khô, chỉ cần thoa chút kem dưỡng ẩm là ."
"Vậy lời Đào tỷ, nên dùng loại kem dưỡng nào thì nhỉ?" Cố Âm hì hì hỏi.