Đích Nữ Hàn Môn Có Không Gian - Chương 240: Không đi được nữa rồi
Cập nhật lúc: 2026-01-21 13:43:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhan phủ.
Sáng sớm, Chu Tĩnh Uyển vội vàng cầm một bức thư tới tìm Đạo Hoa.
Đạo Hoa liếc phong thư, lập tức : “Thư trai ngươi cho gia đình, mang cho xem gì?”
Chu Tĩnh Uyển mặt còn nụ như , đầy vẻ ưu sầu đáp: “Ông Nội bảo, nội dung trong thư để các ngươi , ngươi tự xem .”
Đạo Hoa thấy sắc mặt cô , tim bỗng thắt , vội vàng mở thư xem.
Khi thấy Đại ca tiêu chảy liên tục suốt ba ngày, sắc mặt nàng lập tức biến đổi.
Đến khi đoạn , thấy uống t.h.u.ố.c nàng chuẩn cầm tiêu chảy và chuyển biến , nàng mới thở phào một cái.
Đợi Đạo Hoa xem xong thư, Chu Tĩnh Uyển nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Đạo Hoa, Ông Nội , cha , cả nương nữa, họ bảo lời cảm ơn tới ngươi.
Lần nếu t.h.u.ố.c ngươi chuẩn , trai ...”
Nói tới đây, hốc mắt Chu Tĩnh Uyển bắt đầu đỏ lên, giọng cũng nghẹn ngào.
Đạo Hoa cũng một phen hoảng hồn, trấn tĩnh , vội vàng trấn an: “Anh trai và trai ngươi chẳng đều khỏi , cát nhân thiên tướng, sẽ chuyện gì nữa .”
Chu Tĩnh Uyển gật đầu, nhưng nỗi lo mặt vẫn giảm: “Ông Nội , đám trai tiêu chảy lẽ là nhiễm thứ gì đó bẩn thỉu, chừng chính là ôn dịch mà ngươi đây.
Hiện giờ nhà đang chuẩn thuyền bè, định phái đón trai về.”
“Ta qua đây, ngoài việc báo cho các ngươi chuyện trong thư, còn hỏi xem nhà các ngươi cùng đón ba vị trưởng của ngươi về ?”
Đạo Hoa nhíu mày trầm tư, bức thư trong tay: “Chuyện quyết định .”
Chu Tĩnh Uyển: “Vậy ngươi mau báo cho cha nương ngươi .
Thư cũng do tiểu sai nhà , trai sợ nhà lo lắng nên căn bản định thư về, trưởng nhà ngươi chắc cũng thôi.”
Đạo Hoa gật đầu: “Bức thư mượn một chút.” Nói đoạn định về phía chính viện, vài bước dừng chân: “Tiêu Diệp Dương bọn họ cùng về ?”
Chu Tĩnh Uyển lắc đầu: “Quách Tổng Đốc phụ trách cứu trợ thiên tai, ngài thể để cháu cứ ở mãi nơi nguy hiểm chứ?”
Đạo Hoa nghĩ đoạn hỏi: “Thuyền nhà ngươi khi nào ?”
Chu Tĩnh Uyển đáp: “Càng sớm càng , hôm nay thì cũng là sáng sớm mai.”
Đạo Hoa gật đầu, cầm thư tìm Lý Phu Nhân.
Lý Phu Nhân xem xong thư, mặt trắng bệch .
Đạo Hoa vội an ủi: “Nương, Đại ca hiện giờ .
Người mau sai báo cho phụ , bảo ngài về để thương lượng chuyện đón Đại ca về .”
Lý Phu Nhân lập tức : “Đón, nhất định đón về.” Vừa sai tiểu nha đầu tiền viện gọi Nhan Trí Cao.
Trong lúc đó, Đạo Hoa tranh thủ bảo Vương Mãn gọi Tần Tiểu Lục tới.
Đạo Hoa Tần Tiểu Lục: “Số d.ư.ợ.c liệu bảo ngươi thu thập đó, ngươi gom đủ ?”
Tần Tiểu Lục đáp: “Gom một ít, nhưng thời gian gấp quá, lượng nhiều lắm.”
Đạo Hoa bảo: “...
Được bao nhiêu bấy nhiêu , gửi qua cho Tiêu Diệp Dương .” Nàng Tiêu Diệp Dương cùng về , nhưng Quách Tổng Đốc ở bên đó chắc chắn sẽ cần d.ư.ợ.c liệu.
Tần Tiểu Lục lập tức chuẩn .
Lúc , Nhan Trí Cao nhận tin vội vàng từ Nha Châu chạy về.
Sau khi xem thư, sắc mặt ông cũng trầm trọng vô cùng.
Là quan đầu một châu, ông thể thông qua nội dung bức thư mà liên tưởng tới nhiều vấn đề mà phụ nữ chốn khuê các nghĩ tới.
Ôn dịch!
Phía Tế Quảng e là bùng phát ôn dịch !
Nhan Trí Cao lập tức quyết định: “Đi, lập tức đón về.”
Trưởng t.ử gánh vác trách nhiệm hưng thịnh của gia tộc, những năm qua ông đặt nhiều kỳ vọng đó, nay mắt thấy trưởng thành, thể để xảy chuyện gì .
Còn Văn Khải và Văn Đào nữa, đều là những đứa trẻ ngoan.
Tỉnh Tế Quảng, Hưng Vận Phủ.
Chu Thừa Nghiệp khi uống t.h.u.ố.c khỏe rõ rệt, tiểu sai lén thư về nhà, những quở mắng mà còn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Những ngày dù ngoài, đó cũng cảm nhận rõ rệt lòng trong thành ngày càng hoang mang.
Số tiêu chảy đau bụng ngày một nhiều, hơn nữa đồn phố thỉnh thoảng thấy ngã gục, đa phần đều chảy m.á.u cam, phát ban, thần trí rối loạn.
Người đó kẻ vô tri, đây rõ ràng là triệu chứng của ôn dịch.
“Đi, tìm bọn Văn Tu.”
Được tiểu sai dìu, Chu Thừa Nghiệp tới viện của ba Nhan gia.
Nhan Văn Tu cũng đang ở trong sân hóng gió, thấy Chu Thừa Nghiệp liền hỏi: “Sao ngươi qua đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-han-mon-co-khong-gian/chuong-240-khong-di-duoc-nua-roi.html.]
Cơ thể khỏe thì đừng lung tung.”
Trận bệnh suýt chút nữa bòn rút sạch sinh lực của đó. Thái y dặn dò rằng bồi bổ thật kỹ, nếu khi tuổi tác cao hơn sẽ dễ sinh bệnh.
Tình hình của Chu Thừa Nghiệp thậm chí còn trầm trọng hơn.
"Ta chuyện với các vị." Nói đoạn, Chu Thừa Nghiệp quanh một lượt, phát hiện Nhan Văn Đào và Nhan Văn Khải đều mặt, bèn hỏi: "Văn Đào và Văn Khải ?"
Nhan Văn Tu mời đó xuống, rót một chén mới lên tiếng: "Họ cùng Tiểu Vương gia ngoài ."
Chu Thừa Nghiệp lập tức nhíu mày: "Lúc họ còn chạy loạn ngoài gì?"
Nhan Văn Tu đáp: "Thương bệnh binh trong quân ngày một đông, Tiểu Vương gia giúp Quách Tổng đốc thu gom d.ư.ợ.c liệu.
Ngươi yên tâm, bên cạnh Tiểu Vương gia luôn đại phu và hộ vệ cùng, để ai gần ."
Chu Thừa Nghiệp gật đầu, tiếp tục đề tài nữa: "Tiểu sai của thư về nhà ."
Nghe , sắc mặt Nhan Văn Tu biến đổi, đó thở dài một tiếng: "Tổ mẫu và cha nương lo lắng ."
Hai năm qua, Chu gia và Nhan gia ngày càng thiết.
Người Chu gia tình hình bên , thì nhà họ chắc chắn cũng sẽ nhận tin tức.
Chu Thừa Nghiệp : "Phải đó, để bậc trưởng bối lo âu thật là bất hiếu.
Tuy nhiên, ngươi cũng nên chuẩn tâm lý, ông nội chuyện ở đây mười phần thì đến tám chín phần sẽ phái tới đón .
Nhà chắc chắn giấu giếm nhà ngươi, đoán nhà ngươi cũng sẽ phái đón các ngươi về thôi."
Nhan Văn Tu ngưng mày: "Nếu chúng rời , còn Tiểu Vương gia và những khác thì ?"
Chu Thừa Nghiệp im lặng hồi lâu: "Vậy thì tất cả cùng ."
Nhan Văn Tu lắc đầu: "Tiểu Vương gia e là sẽ ..."
"Nếu nhà phái tới đón, các ngươi cứ việc trở về !"
lúc , Tiêu Diệp Dương cùng bọn Nhan Văn Khải trở về.
Lúc , sắc mặt Tiêu Diệp Dương cũng phần nặng nề: "Tình hình ở Hưng Vận các ngươi chắc cũng rõ.
Thái y , thể là ôn dịch.
Nếu còn để các ngươi ở đây, thật sự là của ."
Nhan Văn Khải hỏi: "Vậy Tiểu Vương gia, còn ?
Người cùng chúng ?"
Tiêu Diệp Dương mỉm : "Các ngươi , sẽ .
Yên tâm, nếu , chắc chắn thể rời khỏi bất cứ lúc nào."
Nhan Văn Khải gãi gãi gáy: "Hay là thế , thuyền đón đến, cứ để đại ca, Chu đại ca và bọn Hoằng Tín vốn cơ thể yếu ớt rời .
Còn , ở giúp một tay."
Nhan Văn Đào liếc một cái, cũng tiếp lời: "Sức khỏe cũng tệ, cũng ở ."
Tiêu Diệp Dương cảm động vì hai họ vẫn nguyện ý ở bên cạnh trong lúc , bèn vỗ vai cả hai: "Được , tất cả cùng , hai ngươi ở cũng chẳng giúp gì nhiều ."
"Ục ục...
ọc..."
Bất thình lình, một trận âm thanh kì quái vang lên.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mọi theo hướng phát tiếng động, thấy mấy tên tiểu sai đang mồ hôi nhễ nhại, tay ôm bụng.
Một kẻ trong đó nhịn , nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
"Mau, mau đưa bọn họ xuống!"
Đắc Phúc vội vàng phân phó hộ vệ đưa .
Tiêu Diệp Dương dặn gấp: "Cẩn thận, đừng chạm họ."
Trong lúc hạ nhân dọn dẹp bãi nôn, sắc mặt bọn Tiêu Diệp Dương đều khó coi vô cùng.
Chẳng vì lẽ gì khác, những tiểu sai vốn từng ngoài, thuộc các viện khác , chỉ riêng một nơi nào.
Đêm đó, các viện bắt đầu xuất hiện thêm bệnh mới.
Thấy Tần Thập Tam cũng bắt đầu tiêu chảy, đau bụng, Nhan Văn Khải nuốt nước miếng: "Nơi chúng ở thái y kiểm tra kỹ lưỡng, vẫn lây nhiễm?"
Nhan Văn Tu mặt đầy sầu não: "Ôn dịch thì phòng cho xuể?"
"Bây giờ mau ch.óng rời khỏi đây quá." Nhan Văn Khải dứt lời, sắc mặt chợt trở nên cổ quái.
Thấy như , Nhan Văn Đào lập tức hỏi: "Đệ thế?"
Trên trán Nhan Văn Khải lấm tấm một lớp mồ hôi hột: "Thuốc , t.h.u.ố.c của đại , mau cho uống hai viên, bụng đau quá."
Sắc mặt Nhan Văn Đào biến đổi, chạy như bay phòng lấy t.h.u.ố.c.
Nhan Văn Tu vội vàng đỡ lấy : "Không , , uống t.h.u.ố.c là sẽ thôi."