Đích Nữ Chỉ Biết Khóc Lóc - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:13:30
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón út của Thúy Tri đến giờ vẫn thể co duỗi bình thường, chính là di chứng để từ đó.
“Ngươi… ngươi như gì?
“Ta gặp thế t.ử nhà ngươi!”
Ta lạnh một tiếng, xoay xoay con d.a.o găm của Phó Vinh Cẩm trong tay.
Đối phương theo bản năng chạy, nhưng đuổi theo, một nhát đ.â.m thẳng tim.
“Ngươi! Ngươi dám!
“Tiểu thư nhà sẽ tha cho ngươi!”
Ả còn , tiểu thư nhà ả nhanh cũng sẽ tự khó mà giữ nổi mạng.
14
Sáng sớm hôm .
Ta trang điểm một lớp thật tiều tụy, dẫn theo Thúy Tri ngoài.
Trên đường gặp mấy quen, liền nhịn mà lóc:
“Muội bệnh nặng, cần m.á.u tim t.h.u.ố.c dẫn.
“Phu quân thương nàng, hu hu hu…”
Chưa xong bật nức nở.
Thế là chuyện Lâm Chiêu Chiêu bệnh cần m.á.u tim t.h.u.ố.c dẫn lan khắp kinh thành.
Khi đến cửa, nàng khỏe mạnh như thường, giơ tay tát một cái.
“Ngươi cái gì mà ?
“Ta rõ ràng với Phó ca ca, chuyện để .
“Lâm Khê, ngươi còn dùng chiêu cũ ?
“Ta cho ngươi , dễ như .
“Ta sẽ để Phó ca ca hưu ngươi!”
Nàng trợn mắt giận dữ, bỗng chốc chằm chằm .
“Phó ca ca vẫn là thương , mà để ngươi đích mang t.h.u.ố.c dẫn đến.
“Cảm giác mổ tim lấy m.á.u dễ chịu nhỉ.
“Nhìn sắc mặt ngươi kìa, trắng bệch như .”
Vừa , nàng đưa tay vuốt lên mặt .
“Ta thật cho ngươi , hề bệnh.
“Ta chỉ là chịu nổi việc ngươi sống , ngươi c.h.ế.t, nhất là c.h.ế.t tay chính phu quân của ngươi.”
Ta nàng , như điều suy nghĩ.
“Đáng tiếc, sẽ c.h.ế.t.
“ t.h.u.ố.c dẫn mà , mang đến .”
Vừa dứt lời, xách theo một thùng m.á.u xuất hiện.
Căn phòng của Lâm Chiêu Chiêu lập tức tràn ngập mùi m.á.u nồng nặc.
Nàng bịt mũi, khó chịu :
“Sao thể lấy nhiều như ?
“Ngươi lấy m.á.u gà m.á.u heo đến lừa ?
“Lâm Khê, sẽ với Phó ca ca!”
Nước mắt rơi lã chã, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất.
“Xin , tha cho .”
Lâm Chiêu Chiêu mặt đầy vẻ đắc ý.
“Cầu ? Ngươi nghĩ ngươi cầu thì sẽ tha cho ngươi ?
“Nằm mơ !
“Ta vốn định để ngươi gả Hầu phủ, chịu đủ giày vò.
“Không ngờ Phó Vinh Cẩm thật sự ngươi mê hoặc, thì ngươi càng thể giữ .
“Ta…”
Không đợi nàng xong, vô tội ngẩng đầu:
“Muội đang gì , là xin tha cho phu quân của mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-chi-biet-khoc-loc/6.html.]
Ta dứt lời, chờ đến.
Thế là lập tức nắm lấy váy Lâm Chiêu Chiêu, bật thành tiếng.
15
“Phu quân vì để thể thuận lợi gả cho Giang tướng quân, đành miễn cưỡng cưới .
“Chàng vì hy sinh quá nhiều .
“ … vì còn lấy m.á.u tim của t.h.u.ố.c dẫn?
“Đáng thương phu quân si tình với , mà vì tự lấy m.á.u tim.
“Thậm chí còn lo đủ, hứng đầy cả một thùng lớn thế .
“Giờ đây vẫn đang giường hôn mê bất tỉnh, …”
Dù , nhưng từng chữ rõ ràng rành mạch.
Những đến đều rõ mồn một.
Trong đó phụ và kế mẫu của .
Cũng Giang Thời Việt trở về kinh thành.
Ánh mắt mang theo sự dò xét rơi lên Lâm Chiêu Chiêu, sắc mặt tối sầm.
Lâm Chiêu Chiêu vội vàng giải thích, lên tiếng :
“Thôi , cũng coi như thành cho một mối si tình của .
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Chỉ là thấy đáng cho mà thôi.
“Có lẽ cũng là khi cưới , mới nhận tình cảm của đối với .
“Nếu cũng sẽ trong đêm động phòng hoa chúc chạy đến cùng thắp nến trò chuyện.
“Giờ càng vì chứng minh chân tâm, tiếc tự tổn thương .
“Tình yêu của hai thật oanh oanh liệt liệt, hiểu nổi.
“ vô cùng cảm động!”
Ta run rẩy dậy, dáng vẻ như bất cứ lúc nào cũng thể ngất .
“Giờ mang cốt nhục của phu quân, thể nữa.
“, về bên cạnh chăm sóc .”
Nói xong, vội vàng rời khỏi Thượng thư phủ.
Những lời ở Thượng thư phủ, đến một khắc hiếu sự truyền ngoài.
Những việc Lâm Chiêu Chiêu từng vốn dĩ hề che giấu.
Giờ tra, chỉ cần một lúc là rõ ràng.
Chỉ xem vị vị hôn phu kiêu ngạo của nàng, chịu nổi .
16
Ta trở về, liền đưa đến hậu viện.
Bà mẫu ở vị trí chủ tọa, ánh mắt lạnh lẽo quét qua .
“Nghiệt chướng! Ta còn tưởng ngươi là an phận thủ thường, ngờ chuyện như .
“Ngươi coi Hầu phủ là nơi nào, dám mưu hại con trai !”
Ta quỳ xuống đất, dập đầu thật mạnh.
“Mẫu , con cũng là vì phân ưu cho , ?”
Chén trong tay bà mẫu vỡ nát bên cạnh , nhưng vẫn kiêu nịnh mà ngẩng đầu lên.
“Phó Vinh Cẩm những năm vì Lâm Chiêu Chiêu mà bỏ bê học hành , kho trong phủ cũng sắp dọn sạch .
“Giờ còn kế thừa tước vị Hầu, quản nổi.
“Ngày nếu thật sự kế thừa tước vị, sẽ tự xử thế nào?”
Bà mẫu hừ lạnh một tiếng:
“ dù cũng là do một tay nuôi lớn.
“Ngươi lặng lẽ phế như , sợ trói ngươi đưa lên quan phủ ?”
Ta đặt tay lên bụng, mở miệng :
“Bà mẫu sẽ đứa trẻ mới để nuôi dưỡng lớn lên.
“Đã Phó Vinh Cẩm phế , chi bằng nuôi một khác, ?
“Hơn nữa là ruột của đứa bé , nó sẽ lời .”