Đích Nữ Chỉ Biết Khóc Lóc - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:12:42
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

 

Trước khi ngất , thấy Phó Vinh Cẩm mặt trắng bệch chạy tới.

 

Hắn bế lên, đưa trở về phủ.

 

Trước bao ánh mắt, tất cả đều ngất xỉu.

 

Khi đại phu phòng khám, phát hiện mang thai.

 

Phó Vinh Cẩm lập tức mặt mày xanh mét, ánh mắt như nuốt sống .

 

nghiến răng chịu đựng, cố nén bất mãn mà cho đại phu lui .

 

Ngay đó liền bóp cổ :

 

“Đứa trẻ là của ai?

 

“Lâm Khê, chúng từng chuyện vợ chồng!”

 

Sát khí quanh lạnh lẽo, gần như thở nổi.

 

“Là…”

 

Cho đến khi mở miệng, mới nới lỏng tay một chút.

 

Không khí đột ngột tràn khiến ho sặc sụa.

 

Phó Vinh Cẩm vẫn hung hăng trừng mắt .

 

“Từ khi Hầu phủ, ngươi từng bước khỏi viện, đứa trẻ là từ khi gả ?

 

, mà, ngươi nôn nóng gả đây như .

 

“Hóa kẻ đổ vỏ.

 

“Ta g.i.ế.c ngươi!”

 

Hắn cầm d.a.o găm, từng bước ép gần.

 

Trong mắt còn chút thương tiếc, càng chút tình cảm nào.

 

Chỉ còn vô biên hận ý.

 

Ta , đến khi bật thành tiếng.

 

“Của ai ư? Ta cũng là của ai.

 

“Chuyện hỏi của .

 

“Nếu nàng hãm hại, …”

 

Phó Vinh Cẩm khựng , lập tức lên tiếng:

 

“Ngươi bậy, nàng loại đó.”

 

“Trong lòng còn rõ hơn ai hết, nàng chính là loại đó.

 

“Nàng sợ thật sự yêu , nên tìm đàn ông đến hủy hoại .

 

“Nàng sợ thật sự để tâm đến , nên giả bệnh nặng, ép lựa chọn.

 

“Nàng cần , nhưng cũng cho cần , nàng chịu nổi việc yêu khác.

 

“Phu quân thấy vui ?

 

“Người yêu, lòng chiếm hữu đối với thật tầm thường .”

 

“Choang” một tiếng, con d.a.o găm trong tay Phó Vinh Cẩm rơi xuống đất.

 

Trong lúc còn sững sờ, nhanh ch.óng rút cây trâm đầu, đ.â.m thẳng tới.

 

Đâm vị trí ngay tim .

 

“Phu quân vì yêu, nhiều thêm chút m.á.u tim cũng là chuyện bình thường mà, đúng ?”

 

Trong ánh mắt đầy kinh hãi của Phó Vinh Cẩm, ghé tai , thấp giọng .

 

12

 

Hắn dùng chút sức lực cuối cùng đẩy , bản cũng ngã xuống đất.

 

Ta lau một tay đầy m.á.u, tiến lên giẫm lên n.g.ự.c .

 

“Máu tim, các ngươi đúng là nghĩ .

 

“Nếu phu quân tin như , bằng dùng chính của .”

 

Nói , rơi nước mắt.

 

Phó Vinh Cẩm như kẻ điên.

 

“Ngươi đang ?

 

“Nếu c.h.ế.t, ngươi cũng đừng mong sống mà rời khỏi Hầu phủ.”

 

Ta vô tội lắc đầu:

 

“Phu quân đang ?

 

“Ta m.a.n.g t.h.a.i đứa con duy nhất của Hầu phủ, thể vì mà tuẫn tình chứ?

 

“Cho dù tuẫn tình, bà mẫu cũng sẽ ngăn .

 

“Dù , bà cũng mẫu ruột của mà.”

 

Phó Vinh Cẩm phun một ngụm m.á.u lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-chi-biet-khoc-loc/5.html.]

 

“Ngươi! Ngươi đảo lộn trắng đen, sẽ ai tin ngươi .

 

, Chiêu Chiêu, Chiêu Chiêu sẽ tha cho ngươi!”

 

Ta tăng thêm lực chân, xổm xuống .

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

“Chàng là Lâm Chiêu Chiêu ?

 

“Ha ha ha, nghĩ sẽ tha cho nàng ?”

 

Phó Vinh Cẩm lập tức trừng to mắt, gương mặt cũng trở nên méo mó.

 

“Hóa ngươi đều là giả vờ, rốt cuộc ngươi còn những gì nữa?”

 

Ta vỗ vỗ lên mặt :

 

“Ta cho .

 

phu quân cứ yên tâm, sẽ thành cho .

 

“Thành tấm lòng cứu nàng của !”

 

Nói xong, rút cây trâm khỏi n.g.ự.c .

 

Máu nóng b.ắ.n lên đầy mặt , chẳng hề để tâm, tiện tay lau .

 

Sau đó dùng con d.a.o găm mang theo, đè lên vết thương cũ, hung hăng đ.â.m xuống.

 

Máu tim từ vết thương ồ ồ trào .

 

Ta đến thở :

 

“Ta xem , bệnh nặng quá, cần nhiều m.á.u hơn mới đủ dùng.

 

“Phu quân cố nhịn một chút, nhịn thêm chút nữa, nhanh sẽ thôi.”

 

Cho đến khi cầm thùng, hứng đầy trọn một thùng m.á.u.

 

Còn Phó Vinh Cẩm sớm vì mất m.á.u quá nhiều mà hôn mê bất tỉnh.

 

13

 

“Tiểu thư…”

 

Thúy Tri mở cửa giật , cả ngã phịch xuống đất.

 

Ta rửa sạch tay, lên giường.

 

“Phái đến Tướng Quốc tự mời lão phu nhân về.

 

“Nói rằng thế t.ử vì chữa bệnh cho Nhị tiểu thư Lâm gia, tự lấy m.á.u tim của .

 

“Hiện tại mất m.á.u quá nhiều, chỉ còn một thở cuối cùng.”

 

Thúy Tri run rẩy dậy:

 

… nhưng…”

 

Ta nàng, tay đặt lên bụng:

 

“Đồng thời, cho bà m.a.n.g t.h.a.i đứa con của thế t.ử.”

 

Thúy Tri hít sâu một , cố ép bình tĩnh .

 

Khi nàng xuất hiện nữa, trấn tĩnh hơn nhiều.

 

“Tiểu thư, bây giờ ?

 

“Phu nhân sẽ tin chúng ?

 

“Hay là chúng trốn !”

 

Ta khẽ chạm trán nàng:

 

“Trốn cái gì mà trốn?

 

“Trốn chẳng để mặc cho gì thì ?

 

“Ngày mai Giang Thời Việt sẽ trở về, đến lúc đó chúng đưa t.h.u.ố.c dẫn cho Lâm Chiêu Chiêu.”

 

Phó Vinh Cẩm vẫn c.h.ế.t, chỉ là mất m.á.u quá nhiều nên hôn mê.

 

Ta dùng những lát nhân sâm nhất trong của hồi môn của mẫu để giữ thở cuối cùng cho .

 

Đêm đó, của Lâm Chiêu Chiêu đến Hầu phủ.

 

“Ta gặp thế t.ử nhà các ngươi.

 

“Tiểu thư nhà hỏi , t.h.u.ố.c dẫn chuẩn xong .”

 

khi ả thấy , sắc mặt lập tức đổi.

 

“Sao là ngươi?

 

“Phó thế t.ử ?”

 

Ta nhận ả, là nha cận của Lâm Chiêu Chiêu.

 

Khi còn ở Thượng thư phủ, ả ít gây khó dễ cho .

 

Có một , chỉ vì Thúy Tri hái vài bông mẫu đơn, ả đè xuống đất đ.á.n.h.

 

“Đồ tiện nhân, giống hệt chủ t.ử của ngươi.

 

“Đây là loài hoa Nhị tiểu thư thích nhất, ai cho ngươi hái!”

 

Loading...