Đích Nữ Chỉ Biết Khóc Lóc - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:10:34
Lượt xem: 116

Ta là đích nữ của Thượng thư phủ, mẫu ruột mất sớm.

 

Kế mẫu nuôi thành kẻ rụt rè sợ sệt, lên mặt bàn.

 

Muội Lâm Chiêu Chiêu cướp hôn sự của , cũng chỉ dám trốn trong chăn lén lau nước mắt.

 

Ngày đại hôn, phu quân bóp cổ :

 

“Ta cưới ngươi chỉ là Chiêu Chiêu khó xử, ngươi nhất nên điều một chút.

 

“Ta sẽ chạm ngươi, càng thể thích ngươi.”

 

Sau , bệnh nặng, cần m.á.u tim của để chữa bệnh.

 

Ta rút đoản đao đ.â.m tim phu quân:

 

“Lấy m.á.u của ai mà chẳng là lấy.

 

“Phu quân yêu nàng như , hẳn cũng cam lòng vì nàng mà hy sinh chứ.”

 

Thế mà phu quân nên của , m.á.u chảy cạn, c.h.ế.t .

 

Ta đem m.á.u đến mặt :

 

“Phu quân yêu , yêu đến phát điên , vì mà ngay cả tính mạng cũng cần!

 

“Cả một thùng m.á.u , nhất định uống hết đấy!”

 

1

 

Ngày thành , vô cùng lạnh lẽo.

 

Trong Thượng thư phủ chẳng mấy đưa tiễn, nhưng của hồi môn của kéo dài mười dặm phố.

 

, cảm động đến rơi nước mắt.

 

Bách tính kinh thành thích xem náo nhiệt, vây quanh mấy vòng.

 

Muốn xem thử đích nữ vô dụng như khi xuất giá .

 

như dự đoán, .

 

Nắm tay kế mẫu, đến kích động.

 

“Con mà, mẫu cũng quan tâm con.

 

“Nhiều của hồi môn như , hẳn là của hồi môn của mẫu ruột con đều cho con đúng ?”

 

Thân thể mẫu run lên một cái, ánh mắt chút chột .

 

bao ánh , bà vẫn hiền từ vỗ nhẹ lên tay .

 

“Đứa trẻ ngoan, xuất giá thì theo chồng.

 

“Sau con nhất định lời nhà chồng.

 

“Còn nữa, cái tính lóc cũng nên sửa .”

 

Nói , bà vội vàng rút tay về, dùng khăn lau lau.

 

Ta vui mừng, liên tục gật đầu.

 

Nước mắt rơi càng dữ dội hơn.

 

“Con đều theo mẫu .”

 

Nói xong liền bước ngoài, nhưng quá kích động.

 

Chưa hai bước lảo đảo một cái.

 

Bản ngã thì , còn vướng cả của hồi môn.

 

Quan trọng hơn là, trong rương của hồi môn lăn vàng bạc châu báu, mà là đá.

 

Cả sân im lặng lâu, đột nhiên bùng nổ tiếng bàn tán kịch liệt.

 

“Toàn là đá cả!

 

“Đường đường là của hồi môn của đích nữ Thượng thư phủ mà là đá.

 

“Quả nhiên là đứa trẻ , bắt nạt đến mức , còn cảm kích kế mẫu.

 

“Thượng thư phu nhân sợ ruột của nó từ đất chui lên tìm bà ?”

 

Sắc mặt kế mẫu tái nhợt, vội vàng sai thu dọn rương .

 

“Còn ngây đó gì, chắc chắn là nhầm .

 

“Cái rương lẫn đây, còn mau khiêng ngoài!”

 

lúc , từ lao một đám trẻ con.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Đá, mau, nhặt đá!”

 

Chúng xô xông ngang dọc, gia đinh vấp ngã mấy .

 

Ngay đó, càng nhiều rương đ.â.m đổ xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-nu-chi-biet-khoc-loc/1.html.]

 

Rồi phát hiện, tất cả các rương đều là đá.

 

Kế mẫu rũ vai xuống, môi run rẩy.

 

Muốn gì đó nhưng thốt lời nào.

 

Phụ ưa đến , lúc cũng mặt mày xanh mét.

 

Ông tát một cái lên mặt kế mẫu:

 

“Đồ mất mặt hổ, xem chuyện ngươi .

 

“Ngay cả của hồi môn tráo đổi cũng .”

 

Kế mẫu phản ứng nhanh, lập tức quỳ xuống đất nhận tội.

 

Ta chớp chớp mắt, vô tội cảnh mắt.

 

“Lão gia, phu nhân, đội ngũ nghênh của Hầu phủ sắp tới .”

 

Tên tiểu tư đến báo, kế mẫu lập tức hoảng loạn.

 

2

 

“Mau, đều che !”

 

Ta lúc quỳ xuống, lệ rơi lưng tròng:

 

“Thôi , đừng tính nữa.”

 

Ta , ai là xót xa cho .

 

“Đây là cái thế đạo gì ! Đường đường đích trưởng nữ mà bắt nạt thành thế .”

 

“Ta là ngoài còn đành lòng, đến nhà gả con gái cũng thể qua loa như .

 

“Nếu trùng hợp phát hiện, hôm nay nàng gả qua đó, nhà chồng sẽ nghĩ thế nào.

 

“Không cho thì đừng cho, chuyện đúng là quá thâm độc!”

 

Nước bọt bay tung tóe.

 

Kế mẫu mặt đen như đáy nồi, giải thích cũng mở miệng nổi.

 

Chỉ thể lẩm bẩm nhỏ giọng:

 

“Ta rõ ràng cho mấy rương bạc , thế !”

 

lúc , là đá, đều tận mắt thấy.

 

Phụ trầm giọng :

 

“Đi mở kho, của hồi môn mà mẫu nàng để cho nàng, một chút cũng thiếu, khiêng hết đây!”

 

Kế mẫu kinh hãi, đang định phản bác thì một ánh mắt của phụ chặn .

 

“Ngươi còn thấy đủ mất mặt ?

 

“Còn gây nữa, ngươi định ép đến mức ngay cả quan cũng nữa ?”

 

Kế mẫu ngậm miệng, hung hăng trừng một cái, vội vàng lo việc.

 

Đợi vị phu quân tương lai của là Phó Vinh Cẩm đến phủ, trong phủ vẫn còn rối thành một đoàn.

 

Trên mặt mang theo vẻ mất kiên nhẫn, nhưng khi thấy bóng dáng Lâm Chiêu Chiêu thì lập tức hóa thành nụ .

 

“Ta còn tưởng thấy nàng, cứ nghĩ nàng để ý đến nữa chứ?”

 

Lâm Chiêu Chiêu thở dài một tiếng, về phía đầy ẩn ý.

 

Phó Vinh Cẩm lập tức lạnh mặt:

 

“Lại là nàng khiến nàng phiền lòng ?”

 

Lâm Chiêu Chiêu lúc mới lên tiếng:

 

“Thật cũng thể trách tỷ tỷ, tỷ khiến mẫu mất mặt bao , còn phụ trách mắng.

 

“Ta con gái, chỉ là đau lòng cho mẫu thôi.

 

“Rõ ràng là ngày đại hôn, còn lóc thút thít, thật là…”

 

Nàng đầy vẻ chán ghét, dễ dàng chuyển mâu thuẫn sang chỗ khác.

 

Phó Vinh Cẩm cũng hừ một tiếng:

 

“Chiêu Chiêu cứ yên tâm, sẽ còn ai chướng mắt nàng nữa.

 

“Sau , sẽ để nàng bước khỏi viện của !”

 

Lâm Chiêu Chiêu bật một tiếng, lập tức dỗ dành vui vẻ.

 

Nàng về phía , đáy mắt tràn đầy đắc ý.

 

Tiến gần giúp chỉnh trang y phục, nhưng ghé tai :

 

“Ngươi Phó Vinh Cẩm cưới ngươi ?”

Loading...