Sau khi di nương đưa ngoài phủ, Trịnh phủ yên tĩnh lạ thường.
Sự yên tĩnh an bình, mà là thứ lặng im cơn mưa lớn. Những kẻ từng quen với việc ở hậu viện gì thì , bỗng nhiên đồng loạt thu tay, khép miệng, nhẹ như mèo. Ngay cả tiếng bước chân hành lang cũng nhỏ hơn nhiều.
Ai cũng hiểu: vị thiếu phu nhân mới gả , còn là thể tùy tiện chèn ép nữa.
Trong viện chủ mẫu, hương an thần cháy nhè nhẹ. Trịnh thiếu phu nhân bên án thư, tay cầm quyển sổ ghi chép chi tiêu hậu viện, mắt mà tâm đặt đó.
Đuổi tống di nương chỉ là bước đầu.
Nàng rõ, chuyện đó giống như ném một hòn đá xuống hồ. Mặt nước thể yên , nhưng đá vẫn đáy, sóng ngầm lan , thể thu về.
Thanh Trúc bên mài mực, dáng mảnh khảnh nhưng lưng thẳng, ánh mắt mang theo vẻ cảnh giác hợp tuổi. Mấy ngày nay, con bé gần như rời nửa bước khỏi nàng.
“Thiếu phu nhân,” Thanh Trúc hạ giọng, “hôm nay của tam phòng tới xin lĩnh thêm than, Lưu ma ma lấy cớ sổ sách duyệt mà chặn .”
Khóe môi nữ chính cong lên một chút, nhạt.
Tam phòng.
Di nương đuổi chính là của tam phòng. Bề ngoài là dưỡng bệnh, nhưng ai cũng hiểu, đó là đá khỏi cuộc chơi. Nay yên mấy ngày bắt đầu thăm dò .
“Nói Lưu ma ma đúng ,” nàng đáp, giọng bình thản, “than trong phủ đều định mức, quy củ thì cứ theo quy củ.”
Thanh Trúc gật đầu, nhưng vẫn nhịn hỏi:
“Thiếu phu nhân… họ ghi hận ?”
Nàng đặt quyển sổ xuống, đưa tay chỉnh tay áo, ánh mắt ngoài cửa sổ, nơi cành trúc khẽ lay trong gió.
“Ghi hận thì ghi từ lâu ,” nàng khẽ, “ hôm nay mới .”
Nếu , nàng hà tất sợ.
Lưu ma ma bước từ ngoài, sắc mặt nghiêm túc hơn thường ngày. Bà là từng lăn lộn trong hậu viện nhà tướng quân, ánh mắt trong lòng đang tính toán điều gì.
“Thiếu phu nhân,” Lưu ma ma khom , “lão nô tra .”
Nữ chính ngẩng lên.
“Về nha c.h.ế.t mấy ngày ?”
“Vâng.” Lưu ma ma hạ giọng thấp hơn, “Nha đó tên là Tiểu Xuân, ba tháng điều viện , danh nghĩa là bổ sung nhân tay. thực tế, khi gả Trịnh phủ, nó từng qua với của nhị phòng.”
Thanh Trúc siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
Nữ chính tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ hỏi tiếp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-5.html.]
“Nó c.h.ế.t như thế nào?”
“Ngã xuống giếng kho củi,” Lưu ma ma đáp, “bên ngoài là trượt chân, nhưng lão nô hỏi qua vớt xác… cổ tay nó vết bầm.”
Không khí trong phòng chợt nặng xuống.
Đây tai nạn.
Có tay, hơn nữa là tay gấp.
“Có nghĩa là,” nữ chính chậm rãi , “khi bắt đầu đụng tới di nương tam phòng, kẻ sợ hãi, diệt khẩu.”
“Hoặc,” Lưu ma ma tiếp lời, “là mượn mạng Tiểu Xuân để cảnh cáo .”
Nữ chính bật , nhưng nụ chút nhiệt độ nào.
“Cảnh cáo ?”
“Ta còn chính thức lật bàn mà.”
Nàng dậy, bước tới án thư, lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là mảnh ngọc bài nàng mang từ nhà đẻ theo, vật quý hiếm, nhưng đủ để đại diện phận.
“Lưu ma ma,” nàng , “ngày mai một chuyến, mời quản sự tổng của hậu viện tới, rà soát bộ nhân sự.”
Thanh Trúc giật :
“Thiếu phu nhân, như quá gấp ? Người mới đuổi di nương, nếu động tới khác—”
“Chính vì mới đuổi,” nàng cắt lời, “nên mới động.”
Nàng đầu , ánh mắt còn nhu hòa như ngày đầu gả phủ, mà là thứ bình tĩnh luyện qua sinh t.ử.
“Thanh Trúc,” nàng chậm rãi, “ngươi nhớ cho kỹ. Trong hậu viện , nếu mềm một bước, họ sẽ tiến mười bước. Ta tay, thì c.h.ế.t tiếp theo, thể là , hoặc là các ngươi.”
Thanh Trúc cúi đầu thật thấp, giọng run nhẹ:
“Nô tỳ hiểu.”
Đêm đó, gió nổi mạnh.
Trong các viện khác, đèn vẫn sáng, nhưng ai dám ngủ yên. Ai cũng tin: thiếu phu nhân tra nhân sự hậu viện.
Đây còn là chuyện tranh sủng nhỏ lẻ nữa.
Đây là chủ mẫu mới, chính thức đặt chân lên bàn cờ.
Và từ đêm nay trở , Trịnh phủ sẽ còn như .