Đích Mẫu - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:38:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin An Du hỉ, cuối cùng vẫn giấu quá lâu.

Ban đầu chỉ là vài câu chúc mừng kín đáo giữa các phủ quen. Sau đó, là mời xuân, là lễ vật đưa tới chính viện ngày một nhiều. Trịnh phủ vốn đang ở thời điểm nhạy cảm, nay thêm tin vui, nhất thời trở thành tiêu điểm trong kinh thành.

Ngoài mặt là mừng, nhưng lớp sóng lặng , gió ngầm chuyển động.

An Du hiểu rõ.

Đứa trẻ , chỉ là cốt nhục của nàng và Trịnh Hành, mà còn là điểm tựa để chính viện vững, là sợi dây nối c.h.ặ.t Trịnh phủ với An gia nơi biên ải, với Trần gia trong triều.

Cho nên, kẻ nàng ngã, sẽ bỏ qua.

Mấy ngày , trong kinh thành bắt đầu xuất hiện lời đồn.

Không ồn ào, thẳng thừng, chỉ là những câu nửa kín nửa hở trong yến tiệc:

“Nghe Trịnh phu nhân hỉ đầy hai tháng lao lực quản gia, e là… cho thai.”

“Có bảo, khi gả Trịnh phủ, nàng từng theo phụ ở biên ải nhiều năm, thể liệu tổn hại?”

Những lời , nếu là ngoài , chỉ thấy như lời quan tâm. rơi tai kẻ hiểu chuyện, đều rõ — đó là đang gieo nghi ngờ.

Lưu ma ma đem chuyện bẩm , sắc mặt giấu lo lắng.

An Du xong, chỉ khẽ đặt chén xuống.

“Đồn từ ?”

“Bắt đầu từ mấy lâu phía tây thành,” Lưu ma ma nhỏ,

chuyện, phần lớn là gia nhân từng qua với Từ phủ.”

Ba chữ “Từ phủ” , trong phòng liền lạnh mấy phần.

Từ gia Trần gia dâng sớ hạch tội, ăn đen tối bại lộ, bề ngoài xem như thất thế. gia tộc tồn tại nhiều năm, rễ sâu khó nhổ, đuổi khỏi triều, chắc chịu c.h.ế.t yên.

An Du nhạt.

“Quả nhiên vẫn chịu buông.”

Trịnh Hành chuyện ngay trong ngày.

Hắn nổi giận, cũng vội dập lời đồn, chỉ sai lặng lẽ tra nguồn. cùng lúc đó, hạ một mệnh lệnh khác:

Chính viện tạm thời tiếp khách nữ quyến ngoài phủ.

Mệnh lệnh , ít hiểu .

Trịnh phủ thấy lời đồn, mà là đề phòng.

Từ gia chỉ dừng ở đó.

Một hôm, An Du đang nghỉ trưa, Thanh Trúc bỗng bẩm, giọng thấp hơn thường lệ:

“Phu nhân, bên ngoài phủ… đưa tới một phong thư, ghi tên.”

An Du mở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-30.html.]

Nét chữ thư quen, nhưng lời lẽ thì đầy ác ý.

“Hỉ sự chắc là phúc. Thai , cẩn thận kẻo mang tiếng sạch.”

Chỉ một câu.

Không ký tên.

An Du là hiểu — đòn , là nhắm danh tiết.

Nếu nàng nổi giận, thư sẽ thành chứng cớ nàng “tâm hư”.

Nếu nàng ngơ, lời đồn sẽ tiếp tục lan.

Một chiêu âm hiểm.

An Du gấp thư , nét mặt vẫn bình thản.

“Đem thư giao cho phu quân.”

Tối hôm đó, Trịnh Hành cầm phong thư lâu trong thư phòng.

Ánh nến hắt lên gương mặt , giận dữ, chỉ lạnh.

“Từ gia,” khẽ,

đến lúc tự tìm đường c.h.ế.t.”

An Du đ.á.n.h trả ngay.

Nàng , đ.á.n.h quá sớm sẽ lộ thế, mà đ.á.n.h quá nhẹ thì đủ dứt.

“Phu quân,” nàng ,

“bọn họ loạn tâm, sợ. hiện giờ, chỉ cần yên.”

Trịnh Hành nàng.

“Ngồi yên?”

“Vâng,” An Du gật đầu,

“để họ tưởng rằng chỉ lo giữ thai, dám động. Khi họ tay nữa… mới là lúc bắt tận tay.”

Trịnh Hành trầm mặc giây lát, gật đầu.

Hắn hiểu.

An Du còn là cô con dâu mới gả Trịnh phủ, chỉ nhẫn nhịn. Nàng quen dùng đối phương tự lộ sơ hở.

Đêm , gió nổi bên ngoài kinh thành.

Từ gia trong bóng tối, bắt đầu bày ván cờ mới.

Còn An Du, tay đặt lên bụng, nhắm mắt nghỉ ngơi, lòng tĩnh đến lạ thường.

Bởi nàng

, nàng chỉ .

Loading...