Từ hôm nha đ.á.n.h trượng giữa sân, chính viện Trịnh phủ yên ắng lạ thường.
Không vì sóng gió qua , mà vì tất cả đều đang nín thở.
An Du vẫn sinh hoạt như cũ. Sáng thỉnh an lão phu nhân, chiều xem sổ sách, tối ở trong viện sách, thêu thùa, từng lớn tiếng răn dạy ai, cũng hề truy cứu chuyện nha vu oan.
Chính sự bình thản , khiến khác bất an.
Tống di nương nhiều năm lăn lộn trong hậu viện, từng sợ một vị chính thê mới gả. mấy ngày nay, nàng thường xuyên mất ngủ. Mỗi nghĩ đến ánh mắt bình tĩnh của An Du khi m.á.u loang nền đá, trong lòng sinh cảm giác khó .
Quá yên lặng.
Yên lặng đến mức giống như… đang chờ đợi.
Tống di nương thích chờ.
Nàng quen chủ động tay.
Ba ngày , Trịnh phủ lan một tin.
Nói rằng phu nhân chính thất xuất tướng môn, bề ngoài hiền lành, bên trong thủ đoạn, mới nắm quyền khó quản sự cũ, khiến trong phủ lòng hoang mang. Có còn , nàng cố tình dùng khổ nhục kế, để lôi kéo lão phu nhân, chèn ép các di nương.
Tin đồn rõ từ , nhưng lan nhanh.
An Du , chỉ .
Nàng giải thích, cũng vội dập tắt.
Tin đồn giống như nước đục, kẻ nôn nóng khuấy lên, cuối cùng sẽ tự lộ tay .
Quả nhiên, đến hai ngày, chính viện xảy chuyện.
Một buổi sáng, nha cận của An Du là Thanh Trúc đang bưng thì bỗng ngã quỵ, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh toát, bụng quặn đau. Chưa kịp gọi , nôn một ngụm m.á.u tươi, ngất lịm tại chỗ.
Cả viện lập tức rối loạn.
Người mời đến bắt mạch là đại phu quen trong phủ. Sau một hồi bắt mạch, ông lắc đầu :
“Trúng độc nhẹ, may phát hiện sớm, nếu chậm thêm nửa canh giờ, e là nguy hiểm.”
Lưu ma ma biến sắc.
Độc hạ trong .
Mà … là từ chính viện đưa .
Tin tức truyền ngoài nhanh như gió.
Tống di nương , sắc mặt đổi, chỉ nhàn nhạt với bên cạnh:
“Phu nhân mới phủ xảy chuyện hạ độc, đúng là yên .”
Một câu , đủ để dẫn hướng.
Đến khi An Du mời đến chính sảnh, lão phu nhân sẵn, sắc mặt âm trầm.
“Ngươi xem,” lão phu nhân chậm rãi hỏi, “ trong chính viện, vì độc?”
An Du quỳ xuống, dáng vẻ đoan chính, giọng vẫn ôn hòa:
“Là con quản lý nghiêm.”
Vẫn là câu cũ.
, ai dám coi thường.
“Con tra xét sơ bộ,” An Du tiếp lời, “ là từ kho của phủ lĩnh về, nước là nước giếng trong viện, pha là Thanh Trúc. Nếu độc, chỉ thể là từ nguồn .”
“Kho do ai quản?” lão phu nhân hỏi.
Một quản sự run rẩy bước .
“Bẩm lão phu nhân, kho … do Tống di nương cùng tiểu nhân quản lý.”
Ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tống di nương.
Nàng mím môi, dậy, giọng mang theo uất ức:
“Mẫu , quản kho bao năm từng xảy chuyện, nay phu nhân mới gặp việc , cũng đau lòng.”
Nói xong, nàng còn dùng khăn lau khóe mắt, dáng vẻ vô tội đến cực điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-3.html.]
An Du nàng , ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến lạnh sống lưng.
“Con một thỉnh cầu,” An Du , “xin mẫu cho kiểm tra bộ kho .”
Tống di nương giật .
Lão phu nhân gật đầu.
Kho mở, từng hộp mang . Kiểm tra đến hộp thứ mười bảy, đại phu sắc mặt bỗng đổi.
“Trong hộp trộn d.ư.ợ.c phấn, liều lượng nhỏ, dùng lâu sẽ tổn hại thể.”
Cả sảnh xôn xao.
Tống di nương lập tức quỳ xuống:
“Mẫu minh giám! Thiếp tuyệt đối việc !”
An Du vẫn quỳ, nàng , chỉ nhẹ giọng :
“Con dám là ai hạ độc. kho do ai quản, đó khó thoát trách nhiệm.”
Một câu, buộc tội, nhưng ép góc tường.
Lão phu nhân trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lạnh giọng:
“Tống thị quản kho nghiêm, phạt cấm túc một tháng, giao kho cho chính thê.”
Lời dứt, Tống di nương như ai bóp c.h.ặ.t cổ họng.
Cấm túc một tháng.
Giao kho .
Đây còn là trừng phạt nhỏ.
Quyền trong tay nàng , rút thêm một phần.
Tối hôm đó, An Du trở về chính viện.
Thanh Trúc tỉnh, sắc mặt còn yếu, thấy nàng liền .
“Phu nhân… là nô tỳ vô dụng…”
An Du bên giường, đích đỡ nàng dậy.
“Không của ngươi.”
Một câu , khiến cả phòng lặng .
An Du từng câu mặt khác.
Lưu ma ma nàng, trong lòng hiểu rõ: phu nhân đang dùng ân uy song hành.
An Du dặn dò đại phu cẩn thận, ngoài.
Đêm xuống, gió lạnh thổi qua hành lang dài.
An Du hiên, ánh đèn trong viện Tống di nương tắt.
Nàng rõ, hôm nay thắng một ván.
Tống di nương thua hẳn.
Người như nàng , càng dồn đường cùng, càng c.ắ.n trả dữ dội.
An Du khẽ siết tay.
Nàng sợ.
Từ khi bước Trịnh phủ, nàng hiểu một đạo lý:
Muốn sống, khiến khác sợ .
Nếu , sẽ chỉ là cái xác tên trong giếng cạn.
Gió đêm thổi qua, tay áo nàng khẽ lay.
Từ hôm nay, trong hậu viện Trịnh phủ, ai còn dám coi thường vị chính thê xuất tướng môn nữa.
Và cũng từ hôm nay, An Du chính thức lên vị trí trung tâm của cuộc gia đấu.