Mùa xuân năm , Trịnh phủ yên tĩnh khác thường.
Sau khi nhị phu nhân đưa về điền trang, hậu viện giống như trải qua một trận mưa lớn. Lá rụng quét sạch, bùn lầy lắng xuống, những còn trong phủ đều thu liễm, năng dè dặt. Ai cũng hiểu rõ, chính viện giờ đây chỉ nắm quyền, mà còn nắm thế.
An Du mấy ngày liền cảm thấy thể gì đó .
Buổi sáng ăn vài miếng thấy buồn nôn, tinh thần dễ mệt, lúc chỉ xử lý sổ sách một khắc thấy choáng. Nàng vốn yếu đuối, chỉ nghĩ là do mấy tháng qua hao tâm tổn lực chỉnh đốn hậu viện, đến khi việc yên thì thể mới chịu phản ứng.
Cho đến sáng hôm , khi bước khỏi giường, mắt nàng bỗng tối sầm , vịn lấy mép bàn mới vững.
Lưu ma ma hốt hoảng, nhất quyết mời đại phu.
An Du vốn giữ kín, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu. Chỉ dặn một câu:
“Đừng ồn.”
Tin vẫn truyền tới tai Trịnh Hành.
Hắn từ tiền viện về nhanh. Khi bước nội thất, thấy An Du dựa bên giường, sắc mặt nhạt , trong lòng thoáng chốc siết .
“Không khỏe với ?”
Giọng trầm thấp hơn thường ngày.
An Du mỉm nhẹ:
“Chỉ là mệt chút thôi, nghĩ đáng.”
Đại phu bắt mạch lâu. Trong phòng lặng đến mức rõ tiếng gió xuân lay rèm cửa.
Một lúc , vị đại phu thu tay , nét mặt hiện lên ý , cúi chắp tay:
“Chúc mừng Trịnh đại nhân, phu nhân.”
Hai chữ “chúc mừng” khiến khí như ngưng .
Trịnh Hành sững, còn An Du thì nhất thời hiểu.
“Phu nhân hỉ,” đại phu chậm rãi,
“hơn một tháng. Chỉ là thời gian gần đây lao lực quá độ, cần tĩnh dưỡng.”
An Du đặt tay lên bụng, trong khoảnh khắc , lòng nàng như thứ gì đó khẽ chạm . Mọi sóng gió, mưu tính, cứng rắn… bỗng dưng lùi xa một bước.
Trịnh Hành cạnh nàng, nửa buổi lời nào. Đến khi đại phu rời , mới khẽ xuống, bàn tay đặt lên tay nàng, động tác cẩn trọng như sợ đ.á.n.h thức điều gì mong manh.
“Sau ,” ,
“việc trong phủ, nàng giao bớt . Có .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-29.html.]
An Du , ánh mắt mềm hẳn .
“Thiếp vốn quen gánh vác, phu quân sợ nhàn ?”
“Ta chỉ sợ nàng mệt.”
Một câu ngắn ngủi, khiến tim nàng chùng xuống.
Tin An Du hỉ giữ kín trong phủ, nhưng hai nhà nhanh.
An gia ở biên ải gửi thư về tiên.
Không lời hoa mỹ, chỉ nét chữ mạnh mẽ quen thuộc của An lão tướng quân:
“Con gái An gia thai, là phúc của Trịnh phủ. Kẻ nào khiến con chịu uất ức, An gia dù ở biên ải, cũng nhắm mắt ngơ.”
Bên là ấn đỏ của quân doanh.
Cùng ngày, thư của Trần gia cũng đến.
Trần lão thái gia nhiều, chỉ căn dặn An Du an tâm dưỡng thai, còn chuyện ngoài phủ, Trần gia sẽ giúp.
Hai phong thư, hai cách khác , nhưng cùng một ý.
An Du cầm thư, trong lòng bỗng thấy ấm.
Nàng từng là cô độc.
Chỉ là đây, nàng chọn tự vững.
Buổi tối, Trịnh Hành đỡ nàng dạo một vòng trong viện. Gió xuân nhẹ, hoa rơi lác đác vai áo.
An Du khẽ :
“Thiếp cứ ngỡ, khi đủ cứng rắn , mới thể bảo vệ thứ.”
Trịnh Hành nàng, ánh mắt sâu và tĩnh:
“ giờ nàng thể mềm xuống. Trịnh phủ… chống lưng.”
An Du khẽ mỉm , tay đặt lên bụng.
Sau bão tố,
chỉ là yên ,
mà là một sinh mệnh mới đang lặng lẽ đến,
mang theo cả xuân của Trịnh phủ.