Sóng gió trong Trịnh phủ còn kịp lắng, thì bên ngoài kinh thành nổi lên một cơn gió khác —
mạnh hơn, sâu hơn, và cho đường lui.
Chuyện bắt đầu từ một buổi triều sớm.
Hôm , trời sáng hẳn, văn võ bá quan tề tựu đầy đủ. Khi tiếng xướng “khai triều” dứt, một vị lão quan tóc bạc, áo xanh nhạt, bước khỏi hàng.
Không quyền cao chức trọng nhất.
là nể trọng nhất.
Trần Thái phó.
Gia tộc họ Trần, ba đời dạy học trong cung, từng là thầy của hoàng t.ử, công chúa. Người trong triều thể , nhưng ai dám coi thường.
Lão quỳ xuống.
Chỉ một động tác , cả điện lặng như tờ.
“Tâu bệ hạ,” Trần Thái phó cất giọng, già nhưng yếu, “lão thần hôm nay xin dâng một tờ sớ, hạch tội Từ gia.”
Một câu hạch tội, ném xuống triều đường như đá rơi mặt nước.
Không vì Từ gia lớn.
Mà vì là Trần gia.
Bệ hạ nhíu mày.
“Chuẩn.”
Sớ dâng lên.
Mở , từng dòng chữ ngay ngắn, cảm xúc, mắng mỏ, chỉ liệt kê từng việc —
giao thương bất minh, mượn danh các phủ lớn, lợi dụng hậu viện thế gia để truyền lời đồn, thao túng giá lương, ép giả sổ sách.
Không một chữ nào nhắc tới Trịnh phủ.
Không một chữ nào nhắc tới An Du.
từng chữ đều chỉ về Từ gia.
Triều đình rúng động.
Có định phản bác, nhưng khi thấy phần cuối sớ, liền câm lặng.
Phía , là chứng từ.
Khế ước, sổ giao thương, lời khai của thương hộ, dấu ấn rõ ràng.
Không lời suông.
Mà là án.
Bệ hạ xem lâu, cuối cùng đặt sớ xuống.
“Giao Hình bộ thẩm tra.”
Một câu , định vận mệnh Từ gia.
Tin tức truyền về kinh thành nhanh như gió.
Chưa đầy nửa ngày, Từ phủ phong.
Thương lộ cắt.
Người từng qua với Từ gia vội vàng phủi sạch quan hệ.
Những lời đồn đó —
về chính viện Trịnh phủ,
về con dâu mới gả nhà tướng quân,
bỗng nhiên biến mất sạch sẽ, như từng tồn tại.
Không ai dám nhắc .
Bởi vì lúc , ai cũng hiểu một điều:
An Du chỉ là chính thê Trịnh phủ.
Nàng là cháu gái ngoại của Trần thị.
Mà Trần thị —
là gia tộc dùng b.út để dựng danh, dùng sớ để g.i.ế.c .
Trong Trịnh phủ, tin tức đưa về buổi chiều.
Lão phu nhân xong, tay đang tràng hạt chợt khựng .
“Trần gia… tay ?”
Gia đinh cúi đầu.
“Vâng.”
Một lúc lâu, lão phu nhân gì.
Bà ngu.
Bà hiểu rõ —
đòn để cứu An Du.
Mà là đ.á.n.h trả nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-27.html.]
Đánh thẳng kẻ dám mượn danh hậu viện Trịnh phủ để bôi nhọ Trần thị.
Trong mắt lão phu nhân, ánh dành cho chính viện, khác .
Còn An Du, khi Thanh Trúc thấp giọng bẩm báo, nàng đang danh sách chỉnh đốn nhân sự hậu viện.
Nét b.út dừng.
Chỉ một nhịp.
Rồi tiếp tục .
“Thiếu phu nhân…” Thanh Trúc thì thào, “nhà ngoại tổ… tay lớn quá.”
An Du khẽ gật đầu.
Nàng tỏ kinh ngạc.
Cũng tỏ đắc ý.
Bởi vì nàng hiểu —
Trần gia tay, vì nàng yếu.
Mà vì nàng động chạm đến danh dự.
Một gia tộc thư hương, thể nhẫn.
cho phép con cháu đ.â.m đặt tin đồn bẩn.
Đặc biệt là —
cháu gái ngoại duy nhất của dòng chính.
Tối hôm đó, Trịnh Hành tới chính viện.
Hắn lâu ngoài hiên, mới bước .
“Nàng chuyện ?” hỏi.
“Vâng.”
“Không nàng nhờ?”
“Không,” An Du đáp, “nhưng … họ sẽ để yên.”
Trịnh Hành nàng, ánh mắt phức tạp.
Lần , thật sự hiểu rõ phận nàng mang theo khi bước Trịnh phủ.
Không là áp lực.
Mà là thế.
Một thế đủ để khiến ngoài dám động.
“Nàng,” chậm rãi, “từ đầu hề đơn độc.”
An Du khẽ cúi đầu.
“ từng mượn thế để việc sai.”
Trịnh Hành đáp.
trong lòng , một ranh giới vạch rõ:
Người nữ nhân mặt ,
cần che chở bằng thương hại,
cũng thể coi thường như con dâu yếu thế.
Nàng ở đây —
là chính danh, chính phận, chính thế.
Cùng lúc đó, trong biệt viện phía tây, nhị phu nhân tin Từ gia thất thế, mặt tái nhợt như tro.
Nàng hiểu.
Mọi đường lui —
một tờ sớ c.h.ặ.t đứt.
Nàng từng nghĩ mượn ngoài.
—
những ngoài, chỉ cần vài dòng chữ,
thể khiến cả kinh thành cúi đầu.
Ngoài phủ, gió nổi lên.
Trong phủ, thế cục định.
Và từ ngày hôm đó, còn ai dám An Du
là “con dâu mới gả, dễ bắt nạt” nữa.
Bởi vì bọn họ hiểu:
Cháu gái ngoại của Trần thị,
đích nữ An gia tướng phủ,
chính thê Trịnh phủ,
là để ai đặt lời đồn thì đặt.