Nhị phu nhân quá xa, lúc cửa kho lương niêm phong tròn ba ngày.
Ba ngày , trong phủ yên ắng đến khác thường.
Không hỏi thăm.
Không lời bàn tán mới.
Ngay cả gia chủ cũng triệu nàng tới.
Sự im lặng đó khiến lòng nhị phu nhân dần dần lạnh xuống.
Nàng hiểu rõ, An Du loại đ.á.n.h trống khua chiêng. Nữ nhân , một khi động, tức là đang chờ thời điểm.
Đêm thứ tư, nhị phu nhân chờ nữa.
Nàng gọi Vương ma ma phòng.
“Kho lương niêm phong,” nhị phu nhân , giọng thấp mà gấp, “chìa kho dự phòng còn ?”
Vương ma ma sững .
“Phu nhân… đó là kho chính viện, động e là…”
“Không động mới c.h.ế.t,” nhị phu nhân cắt ngang, ánh mắt sắc lạnh, “chỉ cần lấy sổ cũ, đổi một trang, chuyện sẽ xoay.”
Vương ma ma do dự một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.
Nửa đêm, hai bóng lặng lẽ tiến về phía kho.
nhị phu nhân rằng —
ngay từ lúc nàng rời khỏi viện, theo .
Kho lương mở cửa khẽ.
Chưa kịp bước , ánh đuốc sáng rực.
“Dừng .”
Giọng trầm, lớn, nhưng khiến tim nhị phu nhân rơi thẳng xuống đáy vực.
Trịnh Hành cửa kho.
Áo bào tối màu, dáng thẳng tắp, ánh mắt chút cảm xúc.
Sau lưng là mấy gia đinh và Trịnh Thuận.
Nhị phu nhân sắc mặt tái nhợt, quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
“Gia… gia chủ…”
Trịnh Hành nàng .
Không giận dữ.
Cũng chất vấn.
Chỉ hỏi một câu:
“Ngươi tới đây gì?”
Nhị phu nhân môi run run, nên lời.
Vương ma ma gia đinh giữ , tay còn cầm chìa kho.
Chìa kho — chính là chứng cứ.
Trịnh Hành thêm.
Hắn phất tay.
Gia đinh lập tức mở kho.
Bên trong, sổ sách cũ mới lẫn lộn, một góc động tới.
Trịnh Hành bước , lật sổ.
Chỉ một trang .
đủ.
“Ngươi còn gì để ?” hỏi.
Nhị phu nhân lớn.
“Gia chủ… chỉ là sợ vu oan… dám hại …”
“Không dám?” Trịnh Hành lạnh, “ngươi cấu kết ngoài, động kho lương, còn dám?”
Một câu “cấu kết ngoài” khiến nhị phu nhân sụp đổ.
Nàng —
hết.
Sáng hôm , chính sảnh mở cửa.
Lão phu nhân chủ vị, sắc mặt nghiêm nghị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-26.html.]
An Du ở vị trí chính viện, dáng đoan trang, biểu cảm.
Nhị phu nhân áp giải tới, tóc rối, áo xiêu.
Trịnh Hành giữa sảnh.
“Nhị phu nhân,” , “tự ý giữ dấu cũ, xuất kho lương, cấu kết Từ gia, phát tán lời đồn. Ngươi nhận ?”
Nhị phu nhân còn đường lui.
Nàng gục đầu xuống đất.
“Thiếp… nhận.”
Không khí trong sảnh đông cứng.
Lão phu nhân nhắm mắt , thở dài một dài.
“Ngươi…” bà , giọng khàn, “ nhục gia môn .”
Trịnh Hành chờ bà xử.
Hắn lên tiếng .
“Người .”
Gia đinh bước .
“Nhị phu nhân tước quyền quản viện, giam tại biệt viện phía tây, lệnh ngoài.”
“Vương ma ma cùng những kẻ liên quan,” tiếp, “giao quan phủ xử theo lệ.”
Nhị phu nhân ngẩng phắt đầu lên.
“Gia chủ!” nàng gào lên, “ là thê t.ử của thúc phụ ngài!”
Trịnh Hành thẳng nàng .
“Chính vì là trong Trịnh phủ,” chậm rãi, “nên càng thể dung.”
Một câu , c.h.é.m đứt đường lui.
Nhị phu nhân kéo .
Tiếng xa dần.
Sảnh đường dần yên.
Lão phu nhân An Du một lúc lâu.
Cuối cùng, bà :
“Hậu viện… giao cho con.”
An Du quỳ xuống.
“Con dâu dám.”
ai cũng hiểu —
từ hôm nay, quyền hậu viện chính thức trong tay An Du.
Trịnh Hành nàng.
Ánh mắt sâu.
Không vì thương.
Mà vì tin.
Tin rằng nữ nhân mặt , đủ bản lĩnh giữ cho Trịnh phủ yên .
Khi rời sảnh, Trịnh Hành chậm một bước.
Hắn khẽ:
“Làm lắm.”
An Du cúi đầu.
“Thiếp chỉ Trịnh phủ loạn.”
Hắn gật đầu.
Chỉ thế thôi.
giữa hai , một sự ăn ý cần thành lời.
Gió ngoài sân thổi qua, cuốn sạch những lời đồn cũ.
An Du —
Gia đấu kết thúc.
Chỉ là từ giờ trở ,
dám ở phía đối diện nàng…
sẽ cân nhắc kỹ hơn nhiều.