Đích Mẫu - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:43:49
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời đồn lan nhanh hơn An Du tưởng.

Chỉ trong nửa ngày, từ hậu viện Trịnh phủ cho tới các phủ giao hảo bên ngoài, thấp giọng bàn tán chuyện kho lương chính viện. Người thì kín kẽ, kẻ thêm mắm dặm muối, cuối cùng câu chuyện đều xoay về một điểm: chính viện mới tiếp quản sinh loạn.

Thanh Trúc , giận đến đỏ mắt.

“Thiếu phu nhân, bọn họ …”

“Nói vơ vét?” An Du hỏi nhẹ.

Thanh Trúc c.ắ.n môi, gật đầu.

An Du giận.

Nàng chỉ im lặng một lúc lâu, dậy.

“Đi kho.”

Lưu ma ma và Thanh Trúc cùng theo.

Kho lương của Trịnh phủ ở phía tây, tường cao, cửa dày, mỗi mở kho đều hai chìa, một của quản kho, một của chính viện. Trước đây, chìa chính viện do phòng quản sự giữ, từ ngày An Du chỉnh đốn hậu viện, chìa mới giao về tay nàng.

Kho mở, mùi lúa mới xen lẫn mùi gỗ khô lan .

An Du lương.

Nàng sổ.

“Đem sổ nhập – xuất ba tháng gần nhất đây.”

Quản kho run rẩy mang ba quyển sổ dày.

An Du xem ngay.

Nàng hỏi :

“Ba ngày , ai ký xuất kho?”

Quản kho đáp:

“Là… là dấu của chính viện.”

“Dấu ai?”

“Dấu cũ.”

Một câu “dấu cũ” khiến Lưu ma ma ngẩng đầu.

“Dấu cũ,” An Du nhắc , giọng bình, “là dấu của ai?”

Quản kho quỳ sụp xuống.

“Bẩm thiếu phu nhân… là dấu của nhị phòng.”

Không khí trong kho lập tức lạnh .

Thanh Trúc hít sâu một .

An Du khẽ gật đầu.

“Vậy là rõ .”

Nàng hỏi thêm, chỉ bảo:

“Niêm phong kho. Không ai động , chờ gia chủ.”

Buổi tối, Trịnh Hành trở về phủ.

Hắn bước thư phòng, thấy An Du chờ ngoài rèm.

Nàng xông .

Chỉ đó, giữ đúng lễ.

Trịnh Hành dừng một nhịp, :

“Vào .”

Trong thư phòng, An Du dâng lên một hộp gỗ.

“Đây là sổ kho lương ba tháng gần nhất,” nàng , “ đối chiếu xong.”

Trịnh Hành mở hộp, ngay.

“Ngươi gì?”

“Thiếp ,” An Du đáp thẳng, “ chỉ gia chủ tự xem.”

Một câu khiến Trịnh Hành nàng lâu hơn.

Hắn mở sổ.

Trang đầu, trang thứ hai, thứ đều bình thường.

đến trang thứ bảy, nét mực bắt đầu khác.

Dấu đóng dấu mới của chính viện, mà là dấu cũ của nhị phòng, hủy quyền từ .

Trịnh Hành khẽ siết tay.

“Dấu ,” hỏi, “tại còn dùng?”

An Du đáp:

“Vì cố ý giữ .”

Nàng là ai.

cần .

“Ba ngày ,” An Du tiếp lời, “lương xuất kho dấu , nhưng lương bếp chính viện.”

“Đi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-25.html.]

“Đi thẳng ngoài.”

Trịnh Hành ngẩng đầu.

“Ra ngoài?”

“Vâng,” An Du , “ nhận là thương hộ từng giao dịch với Từ gia.”

Trong phòng lặng như tờ.

Đây còn là lời đồn.

Mà là đường dây rõ ràng.

Trịnh Hành khép sổ , giọng trầm xuống:

“Nàng  .”

Đây là đầu tiên khen nàng trực tiếp.

An Du cúi đầu.

“Thiếp chỉ đúng bổn phận chính viện.”

Trịnh Hành dậy.

“Chuyện ,” , “tạm thời công khai.”

An Du hiểu ngay.

Gia đấu trong phủ, nếu lật quá nhanh, sẽ thành vết nhơ cho cả Trịnh gia.

“Thiếp hiểu.”

Trịnh Hành nàng một lúc, tiếp:

“Ngày mai, ngươi cứ tiếp tục tra. Có gì cần, dùng danh nghĩa .”

Câu , nhẹ.

đối với An Du, nặng như ngàn cân.

Nàng , từ giây phút , quyền của chính viện thật sự vững.

Cùng lúc đó, nhị phu nhân tưởng thắng.

Nàng An Du niêm phong kho, lòng lạnh.

“Niêm phong thì ?” nàng với Vương ma ma, “ chứng cứ, nàng chỉ tự trói tay .”

Vương ma ma do dự:

“Phu nhân… gia chủ hỏi tới ?”

“Hỏi thì ?” nhị phu nhân nhạt, “gia chủ còn trẻ, ghét nhất là hậu viện gây chuyện. Chỉ cần khiến thấy chính viện phiền phức, tự nhiên sẽ chán.”

Đêm đó, nhị phu nhân sai tiếp tục thả lời ngoài.

Lần , lời đồn đổi hướng:

“Nghe chính viện niêm phong kho là vì dám tra tiếp…”

Một bước sai.

Bởi vì nàng

Trịnh Hành bắt đầu cho thu thập lời đồn.

Ba ngày , Trịnh phủ mở tiệc nhỏ tiếp khách quen.

Không long trọng.

đủ để ngoài thấy.

Trong bữa tiệc, Trịnh Hành bất ngờ một câu:

“Gần đây hậu viện chỉnh đốn, chút ồn ào. Nếu gì bất tiện, mong các vị bỏ qua.”

Lời tưởng như xin .

ánh mắt lạnh.

Ai cũng hiểu:

gia chủ hết.

Tin truyền , lời đồn lập tức chùng xuống.

Nhị phu nhân đầu tiên cảm thấy yên.

Đêm đó, nàng ngủ.

Trong đầu liên tục hiện lên một ý nghĩ:

chỗ nào đó, nàng thấy?

Còn An Du, trong chính viện, thản nhiên như nước.

Nàng , trận mới chỉ nửa đường.

Nhị phu nhân tay.

Gia chủ lưng nàng.

Vậy thì bước tiếp theo —

cần nàng vội.

Bởi vì kẻ nôn nóng nhất,

sẽ là sợ nhất.

Loading...