Đích Mẫu - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:04:46
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:04:46
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Tin Trịnh thiếu phu nhân dự tiệc thế gia lan về Trịnh phủ nhanh hơn dự đoán.
Không từ chính viện, mà từ những con đường quanh co nhất trong phủ — qua miệng nha , qua lời bếp phụ, qua ánh mắt đầy ẩn ý.
Đến khi An Du còn kịp tháo trâm, nhị phòng rõ từng chi tiết.
Biết nàng xếp bàn giữa.
Biết lời nàng khiến mấy vị phu nhân gật đầu.
Biết công khai một câu: “Muốn Trịnh phủ, qua Trịnh thiếu phu nhân.”
Tin , như muối rắc vết thương khép.
Trong viện nhị phòng, cửa sổ đóng c.h.ặ.t, rèm buông kín.
Trịnh nhị phu nhân dựa ghế, tay cầm chén nguội từ lâu. Trà còn hương, nhưng nàng vẫn uống, chỉ nước mà xuất thần.
“Thật là giỏi,” nàng bật khẽ, nhưng tiếng lạnh đến lạ, “mới gả đầy nửa năm, dùng nhà ngoại để dựng .”
Bên , Vương ma ma cúi đầu, dám đáp ngay.
“Người ngoài thì khen nàng đoan trang, hiền thục,” nhị phu nhân tiếp, “nhưng trong phủ , hiền thục chẳng qua là lớp da.”
Nàng đặt mạnh chén xuống bàn.
“Nếu thật sự hiền, dám đuổi Tống di nương?”
Vương ma ma hạ giọng:
“Phu nhân, lão phu nhân về phía chính viện. Lại thêm An lão tướng quân triều…”
“Chính vì ,” nhị phu nhân ngắt lời, “ mới thể chờ thêm.”
Ánh mắt nàng tối sầm.
“Chờ thêm, thì hậu viện sẽ còn chỗ cho nhị phòng.”
Một lúc lâu , nàng mới dậy, bước tới cửa sổ, vén rèm ngoài.
Ánh trăng chiếu lên sân, trắng đến lạnh lẽo.
“Vương ma ma,” nàng chậm, “ngươi theo bao nhiêu năm ?”
“Hơn hai mươi năm.”
“Vậy ngươi xem,” nhị phu nhân đầu, “nếu một mới phủ, thế gia khen ngợi, nhà ngoại nâng đỡ, phu quân phía … đó nên tiếp tục tồn tại ?”
Vương ma ma im lặng.
Im lặng chính là câu trả lời.
Nhị phòng động ngay.
Bởi vì nhị phu nhân hiểu rõ — An Du Tống di nương.
Nàng quy củ, danh phận, hậu thuẫn. Đánh trực diện, chỉ chuốc họa .
Muốn động, mượn tay khác.
Muốn thắng, để An Du tự bước chỗ sai.
Ngay đêm , nhị phu nhân sai gọi tới một nha mới phủ lâu, tên là Tiểu Đào.
Tiểu Đào quỳ đất, đầu cúi thấp.
“Ngẩng đầu lên,” nhị phu nhân .
Tiểu Đào run rẩy ngẩng đầu.
“Ngươi đây từng việc ở ?”
“Bẩm phu nhân, nô tỳ từng ở ngoại viện, đó điều hậu viện.”
“Vậy là từng hầu hạ chính thê?”
“Chưa từng.”
Nhị phu nhân nhạt.
“Rất .”
Nàng nghiêng , giọng trở nên dịu :
“Ta viện chủ mẫu hiện giờ thiếu lanh lợi. Ngươi điều sang đó ?”
Tiểu Đào tim đập mạnh.
“Muốn… ạ.”
“,” nhị phu nhân tiếp, “ chính viện, thì điều.”
Nàng đặt một túi bạc nhỏ xuống.
“Có những chuyện, chỉ cần thấy. Có những lời, chỉ cần .”
Tiểu Đào run tay nhận lấy, dập đầu liên tục.
“Nô tỳ hiểu.”
Ánh mắt nhị phu nhân lóe lên một tia lạnh.
Mạng lưới, bắt đầu từ đây.
Trong khi đó, chính viện vẫn yên tĩnh như thường.
An Du buổi dự tiệc, tỏ đắc ý, cũng đổi sinh hoạt. Vẫn dậy sớm, vấn an lão phu nhân, xử lý sổ sách, kiểm tra việc trong viện.
Chỉ điều, những ánh mắt nàng khác.
Không còn là dò xét.
Mà là dè chừng.
Lưu ma ma bên cạnh, khẽ :
“Thiếu phu nhân, mấy ngày nay vài xin chuyển chính viện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-19.html.]
“Danh sách ?”
Lưu ma ma dâng lên.
An Du lật xem, ánh mắt dừng ở một cái tên.
“Tiểu Đào,” nàng khẽ.
Thanh Trúc bên, cau mày:
“Nô tỳ nha đây việc ở viện nhị phòng.”
An Du gật đầu.
“Ta .”
Nàng đặt danh sách xuống, gạch tên.
“Cho .”
Thanh Trúc giật :
“Thiếu phu nhân?”
“Có ,” An Du bình thản, “ cứ để họ .”
Ánh mắt nàng lướt qua cửa sổ, giọng nhẹ:
“ quá nhiều, sẽ lộ.”
Nhị phòng nhanh nhận tin Tiểu Đào chính viện.
Nhị phu nhân .
“Nàng quả nhiên tự phụ,” nàng , “cho của sát bên mà nghi ngờ.”
Vương ma ma do dự:
“Phu nhân, An Du giống dễ dắt mũi.”
“Không ,” nhị phu nhân đáp, “ cần nàng mắc lớn.”
Nàng khẽ nhếch môi.
“Chỉ cần nàng nghi ngờ.”
Vài ngày , trong phủ bắt đầu xuất hiện lời xì xào.
Nói rằng chính viện chi tiêu vượt lệ.
Nói rằng An Du dùng đồ quá mức.
Nói rằng nàng nhà ngoại chống lưng nên coi ai gì.
Những lời rõ từ truyền .
truyền khéo.
Không lọt tới tai lão phu nhân ngay.
Chỉ lọt tai những thích chuyện.
Lưu ma ma , sắc mặt khó coi:
“Thiếu phu nhân, cố ý bôi nhọ.”
An Du đang sổ, ngẩng đầu.
“Ta .”
“Có cần tra ?”
“Không,” An Du , “càng tra, càng ồn.”
Nàng đặt b.út xuống, Lưu ma ma:
“Nhị phòng đang nôn nóng. Người nôn nóng, sẽ sai.”
Quả nhiên, đầy hai ngày , nhị phu nhân bắt đầu bước thêm một bước.
Nàng sai lén đổi sổ lĩnh vải của chính viện.
Một bước nhỏ.
nếu phát hiện, đủ để An Du mang tiếng quản gia nghiêm.
Đêm đó, An Du trong thư phòng, Thanh Trúc hầu.
“Thiếu phu nhân,” Thanh Trúc thấp giọng, “Tiểu Đào lén ngoài viện, về hướng nhị phòng.”
An Du gật đầu.
“Đã tới lúc.”
Nàng khép sổ , ánh mắt lạnh nhưng tỉnh.
“Để nàng .”
Thanh Trúc sững .
“…”
“Cái bẫy đặt xong,” An Du chậm rãi, “ mồi, cá sẽ c.ắ.n câu.”
Ngoài cửa, gió thổi nhẹ, đèn l.ồ.ng lay động.
Trong bóng tối của Trịnh phủ,
nhị phòng đang tưởng nắm thế chủ động.
họ —
từng bước họ ,
đều trong tầm mắt của ở chính viện.
Và khi họ nhận ,
còn đường lui nữa.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.