Đích Mẫu - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:01:08
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , chính viện Trịnh phủ yên tĩnh khác thường.
An Du gương đồng, để Thanh Trúc chải tóc. Ánh nắng xuyên qua song cửa, rơi nhạt lên nền gạch, ch.ói mắt, chỉ đủ để soi rõ từng cử động chậm rãi.
“Thiếu phu nhân,” Thanh Trúc hạ giọng, “thiệp mời là từ phủ Lưu thượng thư. Nghe hôm nay tới ít phu nhân thế gia.”
An Du khẽ “ừ” một tiếng.
Nàng .
Từ khi phụ nàng triều, bữa tiệc trong kinh thành đều còn là chuyện thuần túy uống ngắm hoa nữa.
Mà là .
“Trang phục hôm nay,” An Du , “ cần quá rực.”
Thanh Trúc gật đầu, lấy bộ váy màu thanh ngọc, thêu văn mây nhạt ở gấu váy, phô trương, cũng mờ nhạt. Trên tóc chỉ cài một trâm ngọc bạch, đính châu ngọc rườm rà.
“Như là đủ,” An Du khẽ.
Nàng cần nổi bật.
cũng thể xem nhẹ.
Lưu ma ma bên cạnh một lúc lâu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng.
“Thiếu phu nhân,” bà , “hôm nay ngoài, lời gì cũng nên chậm rãi. Người ngoài chỉ cô, mà là cả Trịnh phủ.”
“Ta hiểu,” An Du đáp.
Nàng dậy, chỉnh tay áo.
Bước chân khỏi chính viện, nàng bỗng dừng một chút.
Không vì sợ.
Mà vì nàng chợt nhận — đây là đầu tiên, kể từ ngày gả Trịnh phủ, nàng chính thức bước ngoài với phận Trịnh thiếu phu nhân, ánh mắt của bộ thế gia trong kinh thành.
Yến tiệc tổ chức tại hoa viên phủ Lưu thượng thư.
Chưa tới cổng, thấy xe ngựa nối dài, nha áo quần chỉnh tề, tiếng chào hỏi rì rầm.
Khi xe Trịnh phủ dừng , lập tức ánh mắt hướng sang.
An Du bước xuống xe.
Khoảnh khắc , hoa viên như lặng một nhịp.
Không vì nàng quá xinh .
Mà vì khí chất.
Nàng thẳng lưng, ánh mắt bình tĩnh, gương mặt , cũng lạnh lùng. Váy áo thanh nhã, bước vững vàng, mỗi cử động đều mang theo sự định của quen nắm quyền.
Có phu nhân khẽ thì thầm:
“Đó là con gái An lão tướng quân?”
“ , là trưởng nữ, là con chính thê.”
“Khác hẳn mấy vị thiếu phu nhân mới gả…”
An Du rõ từng câu, nhưng đủ hiểu ý.
Nàng theo nha dẫn đường hoa viên.
Phu nhân Lưu thượng thư chờ sẵn, khi thấy An Du liền bước lên, hiền hòa.
“Trịnh thiếu phu nhân, hôm nay khó mời cô.”
“Là phúc của vãn bối,” An Du đáp lễ, giọng .
Hai trao đổi vài câu xã giao, An Du sắp xếp bàn giữa.
Vị trí , cao nhất, nhưng cũng chỗ dễ xem nhẹ.
Rất nhiều ánh mắt âm thầm đ.á.n.h giá.
Có váy áo.
Có trâm cài.
Có cách nàng cầm chén .
An Du đều .
nàng vội , cũng vội .
Nàng chỉ yên, lắng .
Một lúc , một vị phu nhân trung niên mở lời:
“Trịnh thiếu phu nhân gả Trịnh phủ lâu nhỉ? Vừa mới quen kinh thành lo toan nhiều việc trong nhà, thật là vất vả.”
Nghe như quan tâm.
trong lời ẩn ý.
An Du đặt chén xuống, ngẩng đầu, ánh mắt ôn hòa.
“Vất vả thì cũng ,” nàng chậm rãi, “nhưng là con dâu, thì chuyện trong phủ là bổn phận. Huống hồ, Trịnh phủ gia phong nghiêm cẩn, lão phu nhân chỉ bảo, vãn bối học nhiều.”
Một câu , đẩy công về lão phu nhân, tự nhận quyền, nhưng cũng tỏ yếu thế.
Vị phu nhân mỉm , hỏi thêm.
Một lúc , hỏi:
“Nghe An lão tướng quân thương cô. Lần triều, chắc hẳn lo cho con gái ở nhà chồng lắm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-18.html.]
Không khí xung quanh lặng .
Câu hỏi , nếu trả lời khéo, sẽ thành dựa thế nhà ngoại.
An Du im lặng trong một nhịp thở.
Rồi nàng nhẹ.
“Phụ thương con,” nàng , “là lẽ thường. từng dạy vãn bối một câu — gả thì là nhà chồng. Thương, là thương ở trong lòng, để gây phiền cho khác.”
Câu dứt, vài phu nhân gật đầu.
Có thầm thở .
Cách trả lời , giữ thể diện cho An gia, khiến Trịnh phủ mang tiếng dựa thế.
Buổi tiệc dần náo nhiệt hơn.
Trà bằng rượu hoa, chuyện trò cũng dần cởi mở.
An Du nhận , từ câu trả lời , ai còn hỏi nàng những câu mang ý dò xét nữa.
Họ chuyển sang chuyện con cái, chuyện thêu thùa, chuyện mùa hoa năm nay nở sớm.
An Du tham gia đủ.
Không lấn át.
Không mờ nhạt.
Cuối buổi, khi tản ngắm hoa, một phu nhân trẻ tuổi chậm rãi tiến tới.
“Trịnh thiếu phu nhân,” nàng , “ là con dâu Từ phủ.”
An Du gật đầu chào.
“Nghe danh lâu,” , “hôm nay gặp mới , lời đồn trong kinh thành… đủ.”
An Du khẽ .
“Lời đồn vốn đáng tin.”
“ một điều,” phu nhân Từ phủ hạ giọng, “từ hôm nay trở , kinh thành sẽ nhớ kỹ một việc.”
“Nếu Trịnh phủ,” nàng , “thì qua Trịnh thiếu phu nhân .”
An Du đáp ngay.
Nàng chỉ về phía hoa viên đang nở rộ.
“Vãn bối chỉ mong,” nàng , “ Trịnh phủ bằng con mắt công bằng.”
Phu nhân , thêm.
Khi trở về Trịnh phủ, trời ngả chiều.
An Du bước xuống xe, cảm thấy một cảm giác rõ ràng —
nàng bước qua một cánh cửa.
Không còn là chỉ xoay xở trong hậu viện.
Mà là thế gia trong kinh thành ghi nhận vị trí.
Trịnh Hành chờ ở hành lang.
“Tiệc thế nào?” hỏi.
“Rất yên ,” An Du đáp.
Hắn nàng một lúc, :
“Có vài trong triều hôm nay nhắc đến nàng.”
An Du ngạc nhiên.
“Là điều sớm muộn.”
Trịnh Hành gật đầu.
“,” chậm, “ ai .”
An Du khẽ cong môi.
Đêm , nàng trong chính viện, vài dòng gửi cho phụ .
Không kể khổ.
Không kể thắng.
Chỉ :
Con ngoài, việc đều .
Phụ chớ lo.
Đặt b.út xuống, nàng ngọn đèn lay động.
An Du rõ —
từ hôm nay trở ,
mỗi bước nàng ,
đều còn chỉ đại diện cho bản nàng.
Mà là thể diện của cả Trịnh phủ.
Và nàng, đủ vững để gánh.