Từ ngày An Du trở Trịnh phủ, trong phủ yên tĩnh lạ thường.
sự yên tĩnh vì còn sóng gió, mà là vì sóng chuyển ngoài tường cao.
Chuyện An lão tướng quân đại thắng biên ải, gia phong chức lớn, chỉ dừng ở một tin mừng gia đình. Trong triều, trong các thế gia, từng ánh mắt đều bắt đầu xoay về Trịnh phủ.
Không ai hỏi thẳng.
Chỉ là những lời “vô tình”.
Những buổi hội bỗng thêm khách. Những tấm thiệp mời tới dồn dập hơn thường lệ. Những ít lui tới Trịnh phủ, nay bắt đầu nhắc đến hai chữ “thăm hỏi”.
Lão phu nhân những thiệp mời chất lên bàn, gì.
Chỉ khẽ nhạt.
“Bắt đầu .”
Người ngoài soi Trịnh phủ, hết soi hậu viện.
Bởi hậu viện là nơi dễ lộ sơ hở nhất.
Ngày hôm đó, chính viện tiếp một vị khách mời mà đến — phu nhân họ Từ, nhà đẻ là thế gia thư hương, từng quen với Trịnh phủ nhiều năm.
Bà tới, mang theo lễ vật , quá nặng, quá nhẹ.
Vừa đủ để xem là lấy lòng.
An Du tiếp khách trong sảnh nhỏ.
Nàng tỏ vẻ niềm nở quá mức, nhưng lễ nghi chu . Thanh Trúc hầu bên cạnh, ánh mắt luôn tỉnh táo.
Từ phu nhân vài câu hàn huyên, bỗng nhiên thở dài:
“Nghe Trịnh phủ mấy ngày nay… yên?”
Câu hỏi thả nhẹ.
là câu móc.
An Du nhấp một ngụm , giọng bình thản:
“Phủ nào mà chẳng việc.”
Từ phu nhân :
“Cũng . Chỉ là bên ngoài đồn đại, hậu viện Trịnh phủ gần đây xử trí khá nặng tay.”
An Du đặt chén xuống.
“Nặng tay?” nàng hỏi , “phu nhân từ ?”
“Cũng chỉ là lời truyền miệng,” Từ phu nhân xua tay, “ nhị phòng phạm , xử gia pháp, e rằng… nghiêm.”
An Du bà .
Ánh mắt sắc.
sâu.
“Gia pháp,” An Du chậm, “là chuyện trong phủ. Người ngoài đầu đuôi, dễ sinh hiểu lầm.”
Nàng mỉm .
“ nếu gọi là gia pháp, thì hẳn là gia quy.”
Từ phu nhân khựng .
An Du tiếp:
“Chẳng lẽ phu nhân tới hôm nay, là để hỏi Trịnh phủ xử gia pháp hợp quy củ ?”
Câu , nhẹ.
Từ phu nhân lập tức hiểu — ranh giới chạm.
Bà gượng:
“Sao dám. Ta chỉ lo… Trịnh phủ ngoài hiểu sai.”
“Người ngoài,” An Du đáp, “nếu hiểu sai, thì càng cần giải thích.”
Không khí trong sảnh lặng xuống.
Từ phu nhân An Du thêm nữa.
Lúc , bà mới thật sự — vị chủ mẫu mặt, dựa nhà ngoại mà lớn tiếng.
Mà là rõ đang ở .
Cùng lúc đó, ngoài phủ, một hướng soi khác cũng đang diễn .
Trong tộc Trịnh gia, bắt đầu thì thầm.
“An gia giờ thế lớn, liệu Trịnh phủ ép về một phía?”
“Chủ mẫu xuất tướng môn, thêm ngoại tổ là thư hương thế gia… hậu viện liệu thiên lệch?”
Những lời , truyền tới tai An Du một cách trực tiếp.
gì trong Trịnh phủ là nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-16.html.]
Buổi tối, An Du gọi các quản sự lớn tới chính viện.
Không đông.
Chỉ những giữ sổ, giữ , giữ chìa khóa.
“Gần đây,” nàng , “trong ngoài đều nhiều lời.”
Các quản sự cúi đầu, dám đáp bừa.
An Du tiếp:
“Ta cần các ngươi giải thích.”
Mấy ngẩng đầu.
“Ta chỉ cần một điều,” nàng , “sổ sách sạch, đúng vị trí, quy củ lỏng.”
Nàng từng một.
“Nếu ai mượn miệng ngoài để thăm dò Trịnh phủ,” nàng khẽ, “thì chúng chỉ cần để họ thấy một Trịnh phủ kẽ hở.”
Các quản sự đồng loạt dập đầu:
“Tuân mệnh.”
Đó là cách An Du đối phó với soi xét.
Không phản bác.
Không né tránh.
Mà là cho khác tìm chỗ để nghi ngờ.
Đêm đó, lão phu nhân cho gọi An Du tới.
Bà đủ.
“Người ngoài bắt đầu động ,” lão phu nhân .
“Con .”
“Con lo?” lão phu nhân hỏi.
An Du lắc đầu.
“Con chỉ lo trong phủ.”
Lão phu nhân nàng, ánh mắt dần dịu .
“Ngươi hiểu rõ,” bà , “ ngoài soi, vì hậu viện.”
“Là vì nhà ngoại của con.”
An Du gật đầu.
“ Trịnh phủ,” nàng , “ từng dựa nhà ngoại để lập thế.”
Lão phu nhân bật khẽ.
“,” bà , “cho nên họ mới tìm chỗ hạ thủ.”
Bà An Du, một câu chậm rãi:
“An Du, từ hôm nay, con chỉ là chủ mẫu hậu viện.”
“Con là mặt mũi của Trịnh phủ ngoài.”
Câu , nặng hơn cả trao quyền.
An Du quỳ xuống.
“Con hiểu.”
Vài ngày , những lời soi xét bên ngoài dần lắng xuống.
Không vì hết tò mò.
Mà là vì tìm sơ hở.
Trịnh phủ vẫn là Trịnh phủ — nghiêng, ngả, lộ vết gấp gáp dựa thế An gia.
Còn An Du —
vẫn là chủ mẫu an phận trong phủ,
nhưng ai cũng hiểu:
nàng là vững ánh mắt dò xét.
Đêm cuối của tuần đó, An Du trong chính viện, ánh đèn ngoài tường cao.
Nàng khẽ khép mắt.
Gia đấu trong phủ hẳn kết thúc.
từ hôm nay—
ngoài động Trịnh phủ,
qua nàng .