Đích Mẫu - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-06 06:10:21
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bệnh của lão phu nhân qua nhanh.

Chỉ ba ngày, sắc mặt hồng hào trở , thể dậy dùng cháo, thậm chí còn hỏi tới việc trong phủ. trong Trịnh phủ, ai còn dám xem đó là một cơn bệnh bình thường nữa.

Bởi vì từ hôm , lão phu nhân bắt đầu đổi.

Thay đổi nhỏ, nếu để tâm sẽ nhận .

Người hầu hạ bên giường bà, vốn là nha tín của nhị phòng, điều “nghỉ dưỡng”. Thay đó là một ma ma già ít , từng theo lão phu nhân từ thời còn ở nhà đẻ.

Việc phát t.h.u.ố.c, sắc t.h.u.ố.c, đều đổi .

Những đổi ban bố ngoài, chỉ diễn trong viện lão phu nhân, nhưng nhị phòng vẫn cảm nhận rõ.

Nhị phu nhân mấy ngày liền ngủ ngon.

, một khi trưởng bối bắt đầu đổi bên cạnh, tức là sinh nghi.

Chỉ là nghi ngờ … đang nghi về ai?

Buổi chiều ngày thứ tư, lão phu nhân cho gọi An Du.

Không chính sảnh, mà là thiên phòng nhỏ phía viện, nơi bà thường dùng khi tinh thần định. Không khí yên tĩnh, cửa sổ mở hé, gió thu mang theo mùi lá khô.

An Du tới đúng giờ.

Nàng ăn vận quá trang trọng, chỉ là bộ áo nhạt màu, đầu cài trâm gỗ, qua hề mang khí thế của nắm quyền hậu viện.

Lão phu nhân thấy nàng như , ánh mắt thoáng dừng một nhịp.

“Con ,” bà .

An Du hành lễ, mới xuống ghế .

Trà dâng lên, nhưng lão phu nhân uống ngay.

“Dạo ,” bà chậm rãi , “trong phủ yên hơn .”

“Đó là phúc của Trịnh phủ,” An Du đáp.

“Là phúc, là do sợ?” lão phu nhân hỏi, giọng cao.

An Du im lặng.

Một lúc , nàng mới :

“Nếu quy củ, sẽ loạn. Nếu quy củ, sẽ sợ. sợ quy củ, vẫn hơn sợ .”

Lão phu nhân nàng thật lâu.

“Con nghĩ,” bà hỏi tiếp, “ bệnh , là vì chuyện gì?”

Câu hỏi đến đột ngột.

An Du ngẩng đầu ngay. Nàng cúi mắt, suy nghĩ vài nhịp, mới đáp:

“Thiếp dám đoán.”

“Không dám?” lão phu nhân nhạt, “ ?”

An Du nâng mắt, ánh thẳng thắn.

“Thiếp chỉ ,” nàng chậm rãi, “ai đưa lời gì tới tai mẫu , khiến động khí, đó vì hiếu, mà vì lợi.”

Lão phu nhân đặt chén xuống, tiếng chạm khẽ.

“Con nghi ngờ nhị phòng?” bà hỏi.

An Du lắc đầu.

“Thiếp nghi ngờ,” nàng , “ chỉ việc.”

“Việc gì?”

“Việc xảy đúng lúc,” An Du đáp, “việc hưởng lợi.”

Không chỉ tên.

từng chữ đều hướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dich-mau/chuong-10.html.]

Lão phu nhân khẽ nheo mắt.

“Con khéo,” bà , “ .”

An Du cúi :

“Thiếp chỉ sợ sai.”

Lão phu nhân bật khẽ.

“Con sai,” bà , “chỉ là quá tỉnh.”

Bà thở dài một , ánh mắt hướng cửa sổ.

“Trịnh phủ nhiều năm yên ,” bà , “là vì hậu viện từng loạn. cũng vì yên quá lâu, nên quên mất, ai mới là chủ.”

An Du chen lời.

“Con mới gả ,” lão phu nhân tiếp, “ là trưởng nữ nhà tướng quân. Người khác con, hoặc ghen, hoặc sợ. để ý, con từng chủ động châm lửa.”

An Du đáp khẽ:

“Thiếp chỉ dập lửa cháy tới viện .”

Lão phu nhân gật đầu.

,” bà , “con từng bước qua ranh giới.”

Một lúc , bà mới tiếp:

“Ta sẽ giao cho con một việc.”

An Du lập tức dậy:

“Xin mẫu dạy bảo.”

“Cuối tháng,” lão phu nhân , “là ngày tế tổ trong phủ. Việc lễ nghi, con sắp xếp.”

Câu rơi xuống, khí trong phòng như khẽ động.

Việc tế tổ, xưa nay đều là quyền biểu tượng của chủ mẫu.

Trao cho An Du, tức là đặt nàng lên mắt phủ, cho tất cả thấy, ai là tin.

An Du cúi đầu thật sâu.

“Thiếp sẽ phụ lòng mẫu .”

Lão phu nhân nàng, ánh mắt sâu thêm một tầng.

“Ta giao việc cho con,” bà chậm, “ để con tranh quyền, mà để xem—”

Bà dừng một chút.

“—trong Trịnh phủ, ai mới là kẻ khiến khác bất an.”

An Du rời viện lão phu nhân khi trời xế chiều.

Thanh Trúc bên cạnh, giọng thấp mà run:

“Thiếu phu nhân… mẫu đây là…”

“Bà nghi,” An Du khẽ, “và đang thử.”

“Thử ai?”

“Thử ,” nàng đáp, “và thử nhị phòng.”

Nàng ngẩng đầu bầu trời nhuốm sắc hoàng hôn.

Một hạt nghi gieo.

Chỉ cần một cơn gió,

nó sẽ mọc rễ.

đầu tiên rễ quấn c.h.ặ.t,

sẽ còn đường thoát.

 

Loading...