Phạm Nhị Ni khựng bước, theo tiếng gọi:
“Ôi!
Hữu Đức, chú ở đó mà chẳng lên tiếng gì cả, chị chẳng thấy chú.”
Ngụy Hữu Đức:
“Chị cửa chẳng thèm xông thẳng phòng, còn đổ cho ?”
“Chị dâu, đến trạm xá việc gì thế?
Chị thấy chỗ nào khỏe ?”
“Chị khỏe lắm, Hữu Đức , chú đưa cho cô út nhà chị một cuốn sách nhận d.ư.ợ.c liệu , chú cũng đưa cho chị một cuốn .”
Phạm Nhị Ni một cách hiển nhiên.
“Chú cũng thật là, đường kiếm tiền ngon lành thế mà sớm với chị một tiếng, lỡ mất bao nhiêu tiền của chị ?”
Ngụy Hữu Đức ngoáy ngoáy lỗ tai, Phạm Nhị Ni với vẻ thể tin nổi, hiểu cô thể thốt những lời như một cách mặt dày đến thế.
Anh nợ gì cô !
“Cuốn sách đó em cũng chỉ một cuốn thôi, đưa cho Tri Hạ , dù Tri Hạ cũng là cô út nhà chị, nếu chị thực sự nhận d.ư.ợ.c liệu thì mượn cô mà xem là .”
Thật , Ngụy Hữu Đức vẫn còn một cuốn nữa, nhưng cuốn là để xem, thể dâng cho khác chứ?
Anh dám thật với Phạm Nhị Ni, nếu với sự mặt dày của cô , cuốn sách đó cuối cùng còn ở trong tay thì .
“Hết á?”
Phạm Nhị Ni cao giọng, âm thanh chút ch.ói tai.
“Một cái trạm xá lớn thế mà chỉ một cuốn sách như thôi ?
Có cuốn nào tương tự ?
Đưa cho chị một cuốn tương tự cũng .”
Đều là sách nhận d.ư.ợ.c liệu, công dụng như là , cô cũng chẳng nhất thiết xem cùng một cuốn với cô út và chồng.
“Không .”
Ngụy Hữu Đức mặt cảm xúc .
Mở miệng là đòi cuốn sách y học mà coi như báu vật, cái mặt của Phạm Nhị Ni đúng là quá lớn .
Nhìn cái điệu bộ của Phạm Nhị Ni, cuốn sách y thuật mà tay cô , chẳng sẽ kết cục thế nào nữa.
“Hay cho chú Ngụy Hữu Đức, đưa cho cô út nhà chị thì , đưa cho chị thì !
Chị thấy chú rõ ràng là đưa cho chị!”
Phạm Nhị Ni chỉ tay Ngụy Hữu Đức quát tháo.
“Hôm nay chú cũng , cũng , chú đưa chứ gì?
Để tự chị tìm.”
Nói xong, Phạm Nhị Ni hằm hằm về phía phòng khám bệnh của Ngụy Hữu Đức, đến cô hình như thấy trong phòng đó một cái giá sách.
“Đứng !”
Ngụy Hữu Đức chạy hét, cuối cùng cũng kịp giữ cánh tay Phạm Nhị Ni khi cô phòng.
“ bảo là , chị mau cho , cái trạm xá nhỏ bé của chứa nổi vị đại phật như chị !”
Ngụy Hữu Đức kéo cánh tay Phạm Nhị Ni lôi ngoài.
Phạm Nhị Ni vùng vẫy thế nào cũng thoát :
“Ngụy Hữu Đức, chẳng qua chỉ là xin chú một cuốn sách thôi mà, chú keo kiệt bủn xỉn thế chứ?”
“Chị dâu, nếu chị nhờ vả đến nữa thì chị cứ việc ở đây mà loạn !”
Ngụy Hữu Đức lạnh lùng .
Lời thốt , Phạm Nhị Ni vùng vẫy nữa, Ngụy Hữu Đức là bác sĩ trong thôn, cô thể cần đến chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-85.html.]
Cô là con , thể cả đời đau ốm ?
Chương 72 Đến tận cửa đòi thịt
Thất bại trở về, cho đến tận lúc về tới nhà họ Cố, cơn tức giận nén trong lòng Phạm Nhị Ni vẫn tan.
Ai cũng chống đối cô , cô út thì thôi , cô chọc nổi.
Cái tay Ngụy Hữu Đức - một bác sĩ thôn quèn mà cũng dám đe dọa cô , sớm muộn gì cô cũng cho một bài học!
“Nhị Ni, con giờ mới về?
Mẹ đợi con lâu lắm đây .”
Mẹ của Phạm Nhị Ni là Vương Tú Anh phàn nàn.
Nếu vì đứa cháu trai quý t.ử ở nhà, bà cũng chẳng thèm đến đây !
Phạm Nhị Ni thấy tiếng, ngẩng đầu lên, thấy - Vương Tú Anh đang giữa sân với vẻ oán trách.
“Mẹ, tới đây ạ?”
Vương Tú Anh một cách đường hoàng:
“Nhị Ni , cháu trai con ở nhà cứ lóc đòi ăn thịt, cân thịt lợn rừng Thành Đống đưa sang hôm qua ăn hết , con mau cắt thêm ít thịt nữa để mang về.”
Bà là, cái thông gia cũng thật là keo kiệt, chỉ đưa cho nhà bà một cân thịt.
Bà , con lợn rừng đó nặng tới hai ba trăm cân cơ mà!
Nghe thấy đến để đòi thịt, Phạm Nhị Ni khó xử:
“Mẹ, thịt nhà con hơn một nửa con đem rán lấy mỡ hết , chỗ còn cũng chẳng bao nhiêu ạ.”
Vương Tú Anh biểu cảm của Phạm Nhị Ni là cô cho, tức giận chống hai tay ngang hông, gào to:
“Chẳng bao nhiêu thì cũng vẫn còn chứ!
Nhanh lên, tìm đến tận cửa , cái con ranh định để già tay về , với bố chị đúng là nuôi trắng mắt chị .”
Tiếng gào chỉ Phạm Nhị Ni giật , mà Từ Chiêu Đệ đang nấu cơm trong bếp cũng dọa cho một phen hú vía, mâm rau thái xong suýt chút nữa là đổ xuống đất.
Mẹ của em dâu hai giọng to thật đấy!
Phạm Nhị Ni liếc về phía bếp, chắc bác cả đang nấp cửa xem trò của cô !
“Mẹ, gào to thế gì?
Có chuyện gì thể t.ử tế ạ?
Đòi thịt chứ gì, con lấy cho ngay đây.”
Phạm Nhị Ni xoay về phía bếp.
Vào bếp xong, Phạm Nhị Ni thèm để ý đến Từ Chiêu Đệ đang xào nấu bên cạnh, lẳng lặng móc từ túi trong một chiếc chìa khóa, mở ổ khóa cánh cửa tủ của nhà .
Tóp mỡ ăn thừa và thịt lợn muối của nhà cô đều để trong cái tủ hết!
Phạm Nhị Ni lấy miếng thịt lợn , đặt lên thớt, cắt một miếng nhỏ, định đem phần thịt còn cất tủ thì Vương Tú Anh xông , giật phăng miếng thịt lớn tay cô .
“Mẹ Nhị Ni là đứa hiếu thảo mà, chỗ thịt lấy nhé, cháu trai con vẫn đang đợi ở nhà đấy!”
Nói xong, Vương Tú Anh xoay chạy biến ngoài.
Phạm Nhị Ni sực tỉnh, vội vàng cầm miếng thịt thớt đuổi theo.
“Mẹ, , miếng đó , miếng mới là cho .”
Đừng Vương Tú Anh tuổi tác còn nhỏ, nhưng tốc độ chạy thì hề chậm chút nào, Phạm Nhị Ni cậy trẻ trung, đuổi riết mới bắt kịp bà ở một nơi cách nhà họ Cố mười mét.
“Mẹ, lấy nhầm thịt , miếng tay con mới là định đưa cho .”
Vương Tú Anh liếc miếng thịt trong tay Phạm Nhị Ni:
“Mẹ lấy nhầm , miếng thịt trong tay con nổi hai lạng ?
Bé quá, mang về đủ ăn chứ?”