[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 595

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:40:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vừa nghĩ đến việc bài tập, thi đại học, Lục Hạo Hiên cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.”

 

Còn về sở thích diễn xuất gì đó ư?

 

Cậu tiền mà, thể thuê giáo viên dạy diễn xuất kèm một-một mà!

 

Bép!

 

Đầu Lục Hạo Hiên gõ một cái, ngay cả chiếc hộp đựng vàng và những giấy tờ ký xong cũng Tri Hạ thu hết.

 

“Xét thấy tuổi con còn nhỏ, phần của con, định tạm thời giữ hộ vài năm, đợi con nghiệp đại học mới đưa cho con.”

 

Lục Hạo Hiên:

 

“Có chuyện gì t.h.ả.m hơn việc ‘ lập tức mất cơ chứ?”

 

Thà rằng ngay từ đầu đừng chuyện còn hơn!

 

Lục Hạo Hiên cố gắng vùng vẫy:

 

“Mẹ, qua một năm nữa là con tròn mười tám tuổi , là trưởng thành , năng lực hành vi độc lập mà!”

 

“Hay là cứ để con tự giữ ?

 

Những lời con đều là đùa với thôi mà, một năm còn con chắc chắn sẽ học tập chăm chỉ, lúc thi đại học tuyệt đối mất mặt nhà .”

 

Aizz!

 

Xem cái trường vẫn cứ là học thôi!

 

Tri Hạ bình thản liếc con út một cái:

 

“Thiếu một năm cũng là thiếu, là đợi con nghiệp đại học mới đưa thì là nghiệp đại học mới đưa, con bao nhiêu cũng vô ích thôi.”

 

Nói đoạn, Tri Hạ đưa mắt cảnh cáo hai đứa con trai còn :

 

“Hai đứa phép lén cho Hạo Hiên tiền đấy, nếu đừng trách dạy dỗ con cái mặt nhé!”

 

Lục Hạo Vũ và Lục Hạo Nhiên đồng thời lắc đầu, cam đoan:

 

“Chắc chắn cho ạ, dù chú ba rách lưỡi thì tụi con cũng cho .”

 

Lục Hạo Hiên hai trai bằng ánh mắt mới oán niệm !

 

—————————

 

Lục Húc Thần vợ bên cạnh ngày càng trẻ trung, ý định nghỉ hưu ngày càng lớn.

 

ông cũng , viện nghiên cứu hiện tại thể nào cho ông nghỉ hưu .

 

Quốc gia đang lúc cần nhân tài, thể đồng ý để Lục Húc Thần sớm buông xuôi nữa.

 

Cũng bao nhiêu tài liệu tiên tiến như , cấp cách nào để lấy nhỉ?

 

Cứ kết thúc một dự án là lập tức dự án mới sắp xếp tới, thật sự chẳng để cho ông chút thời gian trống nào cả!

 

Tri Hạ:

 

“Đại công thần ngay bên cạnh ông đây !”

 

Chẳng qua là góp chút sức mọn cho quốc gia, những năm qua hễ thời gian rảnh là Tri Hạ mượn danh nghĩa công tác để nước ngoài dạo quanh một vòng.

 

Đi thì chắc chắn là thể tay về, mỗi về đều mang theo quà cáp.

 

Những căn cứ nghiên cứu bà ghé thăm, phòng nghiêm ngặt hơn , nhưng đối với Tri Hạ vốn mang dị năng trong , thì cũng chỉ là thêm chút rắc rối mà thôi.

 

Quốc gia X nào đó:

 

%#@¥%@#¥@%……

 

Rõ ràng kiểm tra hải quan nghiêm ngặt đến thế, những tài liệu lấy trộm đó bọn họ vận chuyển về nước bằng cách nào?

 

Bị trộm hết đến khác, những đó chắc chắn phương pháp riêng của , bọn họ nhanh ch.óng tìm hiểu rõ mới .

 

Nếu thì kỹ thuật của bọn họ sắp trộm sạch sành sanh !

 

Tri Hạ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-595.html.]

“Các vắt óc suy nghĩ cũng thể ngờ cô nãi nãi đây gian , tài liệu đó đều để hết trong gian !”

 

——————————

 

Năm 2005.

 

Năm năm , nhóm Tri Hạ lượt tiễn đưa Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo.

 

Đối với hai cụ đều sống thọ ngoài chín mươi mà , đây cũng coi như là hỷ tang .

 

Nhìn thấy con trai con gái đứa nào cũng thành công, thế hệ cháu chắt tiếp theo cũng mỗi một sự nghiệp vẻ vang.

 

Lúc hai , ai nấy đều mỉm thanh thản.

 

Lục Húc Thần – nộp đơn xin nghỉ hưu sớm nhiều năm liên tiếp – cuối cùng cũng xin thành công.

 

Ông cuối cùng cũng thể cùng vợ ngao du sơn thủy, khắp nẻo đường đất nước, vì chỉ thể ảnh của vợ mà rơi những giọt nước mắt ngưỡng mộ.

 

“Vợ , ngoài, bất kể là mua vé tàu hỏa vé máy bay, đều mua hai vé .”

 

Tri Hạ mỉm với Lục Húc Thần:

 

“Em .”

 

Hai đều còn trẻ nữa, bận rộn suốt mấy chục năm, cuối cùng cũng thể buông bỏ tất cả, tận hưởng quãng thời gian hạnh phúc dành riêng cho hai .

 

Lục Hạo Hiên mới nghiệp:

 

“...”

 

Không nhắc gì đến luôn?

 

Xem đứa con trai của xứng đáng du lịch cùng hai !

 

Lục Húc Thần/

 

Tri Hạ:

 

“Quên mất bên cạnh vẫn còn ...”

 

Quả nhiên, bố là chân ái, con cái chỉ là ngoài ý mà thôi!

 

Chương 495 Ngoại truyện Nhiếp Thu Uyển

 

“Mẹ, tiền tháng tài khoản ạ?

 

Sao vẫn chuyển cho con ?”

 

Nhiếp Thu Uyển thấy tiếng cằn nhằn của con út Trương Chí Kiệt ở đầu dây bên , mặt khỏi lộ một nụ đắng chát.

 

“Chí Kiệt, thời gian ốm một trận, tiền trong tay tiêu tốn ít, vả bác sĩ cũng , ăn thêm đồ bổ dưỡng, thế nên tiền con gửi tới cũng còn bao nhiêu, sẽ chuyển cho con nữa.”

 

Bà nay ngoài bảy mươi , nếu tự nghĩ cho bản thêm một chút, Nhiếp Thu Uyển sợ lúc già ch-ết rũ trong nhà cũng ai !

 

Một trận ốm giúp Nhiếp Thu Uyển nhận thức rõ ràng rằng, con út Trương Chí Kiệt ngoài việc hăng hái khi đòi tiền bà , thì những lúc khác, bà căn bản thể trông cậy gì nó cả.

 

Số tiền phụng dưỡng mà con trai cả Lục Húc Thần gửi tới bao năm qua về cơ bản đều bà dồn hết cho con trai út, nhưng đến lúc bà cần chăm sóc, thì bên cạnh chẳng lấy một ai.

 

Phía con trai cả vì những chuyện năm xưa mà sớm đoạn tuyệt quan hệ với bà, bây giờ mỗi tháng thể gửi tiền phụng dưỡng cho bà, Nhiếp Thu Uyển thấy mãn nguyện lắm , dám đòi hỏi gì thêm nữa.

 

tiền phụng dưỡng mà con trai cả gửi cho bà cũng nhiều hơn mức quy định của pháp luật ít!

 

Nếu bà còn cứ lao đầu đòi hỏi nọ, Nhiếp Thu Uyển sợ Lục Húc Thần – đứa con trai cả đó sẽ trực tiếp gửi theo đúng quy định của pháp luật luôn cho xem.

 

Đừng nghĩ bà quá lên nhé, Nhiếp Thu Uyển cảm thấy đứa con trai đó việc đấy.

 

Bởi vì tình mẫu t.ử giữa hai sớm tiêu tan sạch sẽ .

 

những hành động của con trai út khiến Nhiếp Thu Uyển thất vọng vô cùng.

 

Con dâu út chê bà từng tù nên đến chăm sóc, Nhiếp Thu Uyển thể chấp nhận.

 

Thế nhưng con trai út – đứa con ruột thịt đến bệnh viện thăm bà, thật sự khiến Nhiếp Thu Uyển đau lòng.

 

Đầu dây bên , Trương Chí Kiệt thấy Nhiếp Thu Uyển chuyển tiền cho nữa, lập tức lên giọng quát tháo:

 

“Mẹ, bệnh đó của bệnh nặng gì , tiêu hết bao nhiêu tiền cơ chứ?”

 

 

Loading...