[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 517

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:26:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phạm Hữu Tài còn ch-ết mà, Cố Thành Đống là con rể mua quan tài và đồ tang , đây là mong nhạc phụ Phạm Hữu Tài mau ch-ết đến mức nào chứ!”

 

Cố Thanh Sơn mắng thầm Cố Thành Đống một trận trong lòng, cái thằng ranh , cái chuyện ch-ết tiệt gì , liên lụy đến cả cha như ông cũng thấy mất mặt lây.

 

“Hì hì, cái đó...

 

Chúng trong thăm cha của Nhị Ni ."

 

Cố Thanh Sơn ngượng ngùng một câu như , liền kéo Vương Xuân Thảo vội vàng trong sân nhà họ Phạm.

 

Vừa sân thấy chiếc quan tài lớn dựng giữa sân, bên cạnh là Cố Thành Đống đang chuyện với .

 

Cố Thanh Sơn lườm Cố Thành Đống một cái cháy mắt, lát nữa sẽ tính sổ với con !

 

Cố Thành Đống bỗng rùng một cái, nhịn đầu , vặn bắt gặp ánh mắt của Cố Thanh Sơn.

 

Cha ?

 

Lườm gì chứ?

 

Chẳng lẽ vì họ về mà về thôn Đại Hà đến nhà họ Phạm ?

 

Chuyện cũng thể trách !

 

Lời trong điện thoại , thật sự tưởng nhạc phụ sắp xong hoặc là mất chứ!

 

Vừa về đến nơi, chẳng lẽ nên mau ch.óng đưa vợ đến nhà họ Phạm ?

 

Trong phòng.

 

Phạm Hữu Tài tức đến xanh mặt, tay đ-ập mạnh xuống giường mấy cái.

 

“Ai cho Thành Đống mua quan tài hả?

 

Đây là mong mau ch-ết đúng ?"

 

“Còn cả đồ tang nữa, mặc luôn cho bây giờ ?

 

Nhân lúc còn cử động , còn thể phối hợp với , mặc cũng đỡ tốn sức hơn đấy!"

 

Vương Tú Anh âm thầm nháy mắt với Phạm Hữu Tài, đủ đấy.

 

Đừng quên những gì đó, ông bây giờ trong mắt Nhị Ni và Thành Đống là một lão già sắp ch-ết vì bệnh.

 

Thành Đống mua quan tài và đồ tang về cũng là lòng giúp đỡ, còn tiết kiệm tiền cho gia đình nữa đấy!

 

Sau đợi đến lúc Phạm Hữu Tài thực sự xong nữa, cần dùng đến, họ cũng cần mua thêm.

 

Phạm Hữu Tài siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, ông coi như , vợ và con trai căn bản hề nghĩ đến chuyện ông sẽ chữa khỏi bệnh.

 

Cứ mong dùng cái bệnh của ông mồi nhử để moi thêm chút tiền từ chỗ vợ chồng Nhị Ni.

 

Ông đổi ý , bệnh chữa, tiền cũng lấy.

 

Việc cấp bách là dỗ dành Nhị Ni và Thành Đống đưa ông lên bệnh viện thành phố chữa bệnh.

 

Nếu chữa khỏi thì nhanh ch.óng bệnh viện lớn hơn mà chữa.

 

Tóm , sống nhục còn hơn ch-ết vinh.

 

Đợi đến lúc chữa khỏi bệnh , đòi thêm ít tiền bồi bổ c-ơ th-ể từ Nhị Ni.

 

Số tiền ông nhất định tự giữ lấy, đưa cho ai hết.

 

tiền tài cũng mờ mắt , đồng tiền thì vợ con cũng đáng tin cậy.

 

Phạm Nhị Ni rót một ly nước nóng, nhẹ nhàng đặt lên đầu giường, “Cha, uống miếng nước cho hạ hỏa, chuyện là Thành Đống đúng."

 

cũng trách , đều tại chồng con, cái gì mà bảo bọn con về cha cuối, lẽ tự nhiên là bọn con tưởng cha sắp ."

 

Vương Xuân Thảo và Cố Thanh Sơn cửa thấy lời của Phạm Nhị Ni.

 

Cái chậu nước bẩn to tướng cứ thế hắt lên ?

 

“Vợ thằng hai, nếu con như thì cho rõ ràng với các con một chút, chuyện cha con sắp xong , mà là con và em trai con tìm đến nhà với như đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-517.html.]

“Mẹ chỉ là truyền tin thôi, các con đừng định đổ tội cho !"

 

Vương Xuân Thảo xong, quan sát Phạm Hữu Tài một chút, cái thần thái quả thật giống như sắp ch-ết.

 

“Nếu thông gia , với ông nhà về đây, trong nhà còn đống việc đang chờ chúng kìa!"

 

Vương Xuân Thảo xong cũng đợi những khác gì, thẳng ngoài.

 

Hừ!

 

Cái nhà họ Phạm thêm một khắc nào nữa.

 

Phạm Nhị Ni sững sờ cửa, khéo léo như chứ?

 

lúc cô lời đó thì Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo .

 

Thật là xui xẻo!

 

Bên , Vương Xuân Thảo về đến nhà phàn nàn với Tri Hạ.

 

“Con xem oan chứ?

 

Còn sang trách nữa?

 

Mẹ đúng là nên lo chuyện bao đồng , cứ để nhà họ Phạm tự tìm cách liên lạc với hai chị hai con là !"

 

Tri Hạ bóc một củ khoai lang nướng, đưa đến bên miệng Vương Xuân Thảo.

 

“Mẹ, đừng giận nữa, ăn miếng khoai cho ngọt miệng ạ."

 

Vương Xuân Thảo đón lấy củ khoai, c.ắ.n một miếng, “Ừm, khoai vẫn cứ là nướng mới ngon."

 

Ăn xong củ khoai, Tri Hạ tưởng chuyện coi như qua .

 

Ai ngờ khoai ăn xong, Vương Xuân Thảo hùng hổ dậy, “Không , đến nhà hai chị hai con một chuyến."

 

“Cái nhà đó là dọn dẹp, bếp lò là đốt, một mặt thì , một mặt còn ngủ trong cái phòng dọn dẹp sạch sẽ, đời nào!"

 

Vương Xuân Thảo , hành sự quả thực vô cùng dứt khoát.

 

Lập tức ngoài, đạp xe đến nhà Cố Thành Đống.

 

Vừa trong, việc đầu tiên là dập lửa, hừ, cứ để bọn họ ngủ giường lạnh phòng lạnh .

 

Sau đó bê một chậu đất từ bên ngoài , rải khắp căn phòng quét dọn sạch sẽ.

 

Sau một hồi loạn, căn phòng vốn dĩ dọn dẹp sạch tinh tươm lập tức trở nên bẩn hơn cả khi dọn dẹp.

 

Vương Xuân Thảo lúc mới hài lòng gật gật đầu.

 

, căn phòng mấy năm ở thì dáng vẻ đầy bụi bặm như thế chứ.

 

Chập tối.

 

Cố Thành Đống và Phạm Nhị Ni trở về ngôi nhà xa cách bấy lâu.

 

“Anh nhớ trong kho củi vẫn còn thừa ít củi , lấy một ít bếp, mau ch.óng đun chút nước nóng mới ."

 

Cố Thành Đống bây giờ chỉ ngâm chân một cái, nhanh ch.óng xuống nghỉ ngơi.

 

Bên Cố Thành Đống phụ trách đun nước, bên Phạm Nhị Ni mang theo hành lý, đến căn phòng của cô và Cố Thành Đống.

 

“Khụ khụ khụ ~"

 

Không chứ?

 

Căn phòng Cố Thành Đống chẳng nhờ chồng Vương Xuân Thảo dọn dẹp ?

 

Sao bụi bặm vẫn còn nhiều thế ?

 

Xem tai lọt tai , căn bản để tâm đến chuyện !

 

“Cố Thành Đống!

 

Anh mau qua đây!"

 

 

Loading...