Phạm Nhị Ni:
“..."
Lại sinh một đứa con gái, còn bà chăm sóc ?
Nghĩ gì mà thế?
Bà mặc kệ đấy!
Phạm Nhị Ni ngay cả chào hỏi một tiếng cũng , bám sát lưng Cố Thành Đống cũng rời khỏi bệnh viện.
Đợi đến khi Cố Ái Dân từ phòng bệnh , nhờ Phạm Nhị Ni mua chút đồ ăn thì mới phát hiện bên ngoài sớm còn bóng dáng của cha nữa.
Cố Ái Dân mím môi, một luồng giận dữ xộc lên tận tim.
Cho dù vợ sinh con gái thì ?
Con gái cũng là con của , là cháu nội ruột của cha mà!
Cố Ái Dân điều chỉnh biểu cảm gương mặt, nhà với vợ một tiếng, đó đến nhà hàng mua cơm cho vợ.
Vợ còn cho con b-ú nữa, dinh dưỡng theo kịp mới .
Trong phòng bệnh, Cố Ái Dân , mặt vợ xị xuống.
Cô Cố Thành Đống và Phạm Nhị Ni chút trọng nam khinh nữ, nhưng ngờ nghiêm trọng đến mức .
Đặc biệt là chồng cô, cô mới sinh con xong, nhờ bà chăm sóc bà cũng thèm.
Đây là một chút công phu bề nổi cũng thèm nữa !
Bây giờ bọn họ đối xử với cô thế nào, cô đều từng món từng món ghi tạc trong lòng, đợi đến lúc bọn họ già , cô nhất định sẽ trả gấp bội!
Chương 422 Không tổ chức tiệc đầy tháng nữa
Chuyện Cố Ái Dân thêm một đứa con gái, đám Tri Hạ tự nhiên là .
Còn đặc biệt mua đồ đến bệnh viện thăm hỏi nữa!
trông thấy đứa trẻ sinh một tháng , bọn họ vẫn nhận tin tức Cố Thành Đống bên định tổ chức tiệc đầy tháng.
“Ông nó , thằng hai định tổ chức đầy tháng cho con bé ?"
Vương Xuân Thảo nhịn suy đoán.
Nếu thì đến giờ vẫn thấy đến thông báo cho bọn họ qua tham gia tiệc đầy tháng của đứa trẻ chứ?
Cố Thanh Sơn chép chép miệng, ngập ngừng :
“Chắc là nhỉ?
Nhà thằng hai bây giờ cũng thiếu chút tiền tổ chức tiệc đầy tháng chứ?"
Vương Xuân Thảo lườm Cố Thanh Sơn một cái:
“Sao chứ?
Chính là cái thằng hai với vợ nó đó, từng một đều trọng nam khinh nữ, thấy bọn nó chắc chắn là chê vợ Ái Dân sinh thêm con gái nên tổ chức !"
Bà với ông lão nhà cũng trọng nam khinh nữ, thằng hai chẳng giống bọn họ một chút nào thế nhỉ?
Chắc chắn là ở với cái mụ Phạm Nhị Ni lâu nên mụ ảnh hưởng!
Theo bà thấy, thằng hai với vợ nó sớm muộn gì cũng ngày hối hận.
Cứ con bé Đào Hoa mà xem, ăn càng ngày càng lớn, là nó mạnh mẽ hơn cái đứa Ái Dân chỉ giữ kẽ nhiều.
Mà con dâu Ái Dân cưới về cũng là hạng nhẫn nhịn chịu nhục , đợi đám thằng hai già , chừng còn trông cậy con bé Đào Hoa dưỡng lão cho đấy!
Bộp!
Cố Thanh Sơn đ-ập bàn một cái, dậy định ngoài.
“ qua chỗ thằng hai một chuyến, đầy tháng của đứa trẻ thể tổ chức chứ?
Với bây giờ đều chú trọng nam nữ bình đẳng , cho nó một trận mới , tư tưởng chẳng tiến bộ chút nào thế?"
Đặc biệt là, nhà ngoại con dâu Ái Dân ngay tại kinh thị, tiệc đầy tháng mà tổ chức, để nhà thông gia nhà họ Cố thế nào đây?
Vương Xuân Thảo bóng lưng Cố Thanh Sơn, bĩu môi, cái lão già , chỉ lo chuyện bao đồng.
Ông vội vàng lo lắng cái lo lắng cái nọ, cũng xem nhận cái tình đó chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-507.html.]
Cứ thế , thằng hai với vợ nó ghét bỏ ông quản chuyện của bọn nó là may .
Nửa tiếng .
Cố Thanh Sơn gõ cửa nhà Cố Thành Đống:
Cốc cốc cốc~
“Tới đây!"
Phạm Nhị Ni gọi từ trong bếp , bà đang rửa táo thì tiếng gõ cửa, cũng là ai tới.
Đôi bàn tay ướt quẹt , cho đến khi lau khô tay, Phạm Nhị Ni mới mở cửa.
“Cha?
Sao cha tới đây?"
Phạm Nhị Ni trong lòng chút lẩm bẩm:
“Không việc gì thì chẳng bao giờ đến cả, cái lão già tới cũng là vì chuyện gì?”
Bất kể trong lòng nghĩ thế nào, chuyện chặn Cố Thanh Sơn ở ngoài cửa cho thì Phạm Nhị Ni vẫn .
Bà nghiêng , để Cố Thanh Sơn nhà .
Cố Thanh Sơn vượt qua Phạm Nhị Ni, đến trong phòng, ánh mắt đảo qua một vòng, thấy gặp.
“Thằng hai nhà ?"
Phạm Nhị Ni đóng cửa , về phía phòng khách:
“Thành Đống đến cửa hàng , nhà."
“Cha, cha tới đúng lúc lắm, con mới rửa táo xong, con bưng đây, cha nếm thử xem ngọt ?"
Lời từ chối của Cố Thanh Sơn còn kịp thốt , Phạm Nhị Ni lẻn bếp .
Chưa đầy năm giây , bà bưng một đĩa táo từ trong bếp .
Phạm Nhị Ni đặt táo lên bàn, xuống chiếc ghế sofa bên tay Cố Thanh Sơn:
“Cha, cha vẫn cha qua đây chuyện gì đấy?"
“Thành Đống nhà, chuyện gì cha với con cũng thế thôi."
Nếu con dâu hai , Cố Thanh Sơn dứt khoát hỏi thẳng luôn:
“Vợ Ái Dân chẳng sinh một đứa con gái , tiệc đầy tháng của đứa trẻ, chị với thằng hai định khi nào tổ chức?"
“Đây , trông thấy vợ Ái Dân cũng sắp hết tháng , hai cũng chẳng qua nhà báo thời gian đầy tháng, bảo qua hỏi thử."
Vương Xuân Thảo:
“Ai sai ông qua hỏi thế?
Rõ ràng là tự ông !”
Mặt Phạm Nhị Ni đờ một lát, đầy tháng?
Một đứa con gái, cần gì tiệc đầy tháng chứ?
Đây chẳng là lãng phí tiền bạc !
“Cha, con với Thành Đống và Ái Dân thương lượng qua , đầy tháng của đứa trẻ tổ chức nữa."
“Có tiền đầy tháng đó, chẳng thà mua thêm mấy hộp sữa bột cho đứa nhỏ uống còn hơn!"
Cố Thanh Sơn:
“ là để vợ đoán trúng , thằng hai với vợ nó mà thực sự định đầy tháng cho đứa trẻ.”
“Chị với thằng hai nghĩ cái gì thế?
Hai cũng thiếu tiền , đầy tháng cho đứa trẻ chứ?"
Phạm Nhị Ni:
“..."
Tiền của bọn họ là dùng để nuôi cháu trai, chứ để nuôi con gái !
“Cha, chuyện cha đừng quản nữa, cha cứ là cái đầy tháng nữa là , dù cha với cũng thiếu bữa cơm với cái trứng đỏ đó."