“Nghe thấy lời bảo đảm của Lục Húc Thần, Lục Hạo Nhiên mới hài lòng cầm thìa lên, xúc từng miếng trứng hấp ăn ngon lành.”
Ngon quá thôi ~
Bố ngon hơn bà ngoại nhiều!
——————
Sau bữa cơm.
Thấy Tri Hạ và Lục Húc Thần định ngoài, chỉ bạn nhỏ Lục Hạo Nhiên bám đuôi, mà ngay cả Lục Hạo Vũ cũng hai với ánh mắt đầy mong đợi.
Thấy vợ sắp quấn quýt đến mức mủi lòng, Lục Húc Thần vội vàng :
“Bố ngoài là chính sự cần , hai con cứ ngoan ngoãn ở nhà."
“Tiểu Vũ, Tiểu Nhiên cũng đến tuổi nhận mặt chữ và con , nhiệm vụ khai m-ông cho em trai, bố giao cho con đấy."
Lục Hạo Vũ:
“Con vẫn còn là một đứa trẻ tám tuổi mà!”
Cứ như , Lục Hạo Vũ bố đơn phương ủy thác trọng trách, bắt đầu con đường “thầy giáo nhỏ" của .
Một bản vẫn còn là trẻ con, dạy một đứa trẻ khác mới hai tuổi nhận mặt chữ.
Đám Cố Thanh Sơn thấy cảnh cũng cảm thấy vô cùng thú vị.
Mặt khác, Tri Hạ và Lục Húc Thần tới điểm hẹn với Trương Chí Quân, liền thấy đối phương đó đợi sẵn.
“Húc Thần, em dâu, ở đây !"
Trương Chí Quân vẫy tay gọi hai .
Tiếng gọi lớn đến mức khiến xung quanh đồng loạt ngoái .
Lục Húc Thần đầy vạch đen mặt, đẩy xe đạp tiến gần:
“Chúng thấy , đang về phía đây, còn gào thét cái gì nữa?"
Trương Chí Quân ngây ngô hai tiếng:
“Hì hì ~ Chẳng là sợ hai thấy !"
“Nói thật lòng, một năm nay về, Bắc Kinh đổi nhỏ chút nào, nhiều chỗ biến thành nhận nữa ."
“Húc Thần, em dâu, hôm nay hai coi như là chủ nhà , phiền hai dẫn loanh quanh một chút nhé."
“Tương nhiên , dạo, em dâu nếu thể chỉ điểm cho một chút xem cái gì thể kiếm tiền lớn thì càng hơn nữa."
“Cái căn tứ hợp viện ba tiến mà hai đang ở , ngưỡng mộ ch-ết , đợi gom đủ tiền, gì cũng mua lấy một căn mà ở."
Lục Húc Thần nhẹ nhàng huých khuỷu tay Trương Chí Quân:
“Chuyện gì cũng chú trọng tuần tự nhi tiến, còn bắt đầu gì cả kiếm tiền lớn, thấy mơ thì nhanh hơn đấy."
“Vợ ơi, đừng hươu vượn, hôm nay chúng cứ dẫn dạo loanh quanh là , những chuyện khác để tự cân nhắc."
Tri Hạ thản nhiên :
“Hiện tại thị trường mới mở cửa lâu, thể bất kể cái gì, chỉ cần tâm thì đều thể kiếm tiền."
“Nếu thì mở cửa hàng, bày sạp hàng phố ngày càng nhiều như ?"
“Giống như một tiệm bán đồ ăn sáng bình thường, ước chừng tiền kiếm một ngày còn nhiều hơn tiền lương một tháng của công nhân trong nhà máy đấy."
Trương Chí Quân trợn tròn mắt, kiếm tiền dữ ?
Một ngày kiếm nhiều hơn tiền lương một tháng của , một tháng kiếm chẳng tương đương với tiền lương mấy năm của ?
Trời ạ!
Chẳng trách nhiều hộ cá thể như , hóa thật sự thể kiếm tiền lớn!
“Em dâu, lợi nhuận thật sự lớn như ?"
Tri Hạ bình tĩnh đáp bốn chữ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-497.html.]
“Chỉ nhiều hơn chứ ít hơn!"
Chương 414 Đến đây ăn cơm mất tiền
Lục Húc Thần Trương Chí Quân cứ quấn lấy vợ hỏi đông hỏi tây, càng lúc càng hối hận vì đồng ý dẫn vợ cùng.
Khi Trương Chí Quân Tri Hạ Dương Thành thu mua một nhà máy may mặc, tròng mắt suýt chút nữa thì lòi ngoài.
Anh còn nghĩ nên cái gì, nhà máy riêng !
Chẳng trách em dâu mở cửa hàng quần áo, hóa là tự sản tự tiêu a.
Hay là và vợ cũng mở một cửa hàng quần áo nhỉ?
Có mối quan hệ với em dâu ở đây, giá nhập hàng kiểu gì cũng rẻ hơn cho bọn họ một chút chứ?
Trương Chí Quân dày mặt ý tưởng của , Tri Hạ hề do dự mà đồng ý ngay, nhà máy của chính , chút chuyện cô vẫn thể chủ .
Tự nhận là chiếm hời, Trương Chí Quân gì thì buổi trưa cũng mời Tri Hạ và Lục Húc Thần đ-ánh chén một bữa trò.
Lục Húc Thần cố ý gọi mấy món đại tiệc, ai bảo tên suốt cả buổi sáng cứ quấn lấy vợ cơ chứ.
Trương Chí Quân ôm lấy túi tiền của , may mà lúc mang theo nhiều tiền một chút, nếu hôm nay e là ở nhà hàng rửa bát cho .
Lục Húc Thần tên chắc chắn là cố ý, chuyên chọn món đắt mà gọi.
Đây là nhất quyết thịt một bữa mà!
Chẳng là buổi sáng chuyện với vợ nhiều thêm một lát thôi , đến mức đả kích báo thù như ?
Thật sự tưởng ai cũng giống , một cô vợ là cao thủ kiếm tiền chắc?
Tiền của ơi!
Xót ruột quá ~
Không , lát nữa thức ăn lên, ăn nhiều thêm mấy miếng mới .
“Sư phụ?
Thật trùng hợp quá, cũng ở đây ăn cơm ."
Một trai trẻ tầm hai mươi tuổi vẻ mặt đầy kinh ngạc tới.
Giọng mà chút quen tai thế nhỉ, Tri Hạ đầu , lắm, đây chẳng là cái tên cuồng võ hiệp cùng toa tàu với cô chuyến tàu Dương Thành !
“Thi...
Thi Vĩ Phàm?"
Thi Vĩ Phàm kích động gật đầu:
“Không ngờ sư phụ vẫn còn nhớ tên của con."
Nói đoạn, tự nhiên xuống bên cạnh Tri Hạ, đến mức Lục Húc Thần thấy đau cả răng!
Người vợ quen từ bao giờ?
Cậu gọi vợ là gì cơ?
Sư phụ?
Anh nhớ là vợ nhận đồ bao giờ nhỉ?
Trương Chí Quân mới Lục Húc Thần “chặt c.h.é.m" một bữa, giờ đang hớn hở xem kịch của em.
“Húc Thần, thanh niên trông mày rậm mắt to, thật tinh quá nhỉ!"
“Quan trọng là trẻ trung, thôi thấy tràn đầy sức sống, chẳng bù cho bọn ba mươi tuổi cả ."
“Nói cũng , em dâu bảo dưỡng thật , trông cứ như thiếu nữ mười tám tuổi , cùng thanh niên , cô trông giống như em gái hơn đấy!"
Phải là, Trương Chí Quân , thật cách đ-âm d.a.o tim em mà.
Lục Húc Thần tức giận lườm Trương Chí Quân một cái, chuyện thì đừng !
“Vợ ơi, vị là?"