“ hiện tại trong tiệm vẫn còn khách nên họ cũng tiện gì, chỉ thể lo cho khách .”
Mãi mới tiễn khách , trong tiệm chỉ còn gia đình họ, Phạm Nhị Ni lập tức xông đến mặt Hoa Đào, chất vấn:
“Hoa Đào, cô chỗ ?
Cô tìm đến đây gì?"
“Hai ai lén lút thư cho con nhỏ ch-ết tiệt hả?"
Cố Thành Đống và Cố Ái Dân vội vàng lắc đầu, họ thật sự gửi thư mà!
“Mẹ, đừng mà đổ oan cho con với cha chứ, con hỏi chị hai , là ông nội đưa chị qua đây đấy, ông nội đang cùng An An chờ ở ngoài kìa!"
Cố Thanh Sơn đưa đến ?
Lão già đưa con nhỏ ch-ết tiệt qua đây gì?
An An?
Ồ, nhớ , đứa cháu ngoại rẻ mạt mà Hoa Đào sinh .
Cũng là cháu trai, thêm chữ ngoại thì dù cũng cách một lớp, Phạm Nhị Ni mới chẳng thèm quan tâm !
Cuộc sống của họ mới định, chỉ còn thiếu việc tìm cho Ái Dân một vợ phù hợp thôi, Hoa Đào đến chẳng là ảnh hưởng đến chuyện Ái Dân cưới vợ !
Bởi vì trong nhà thêm một chị góa phụ, còn dắt theo một đứa cháu ngoại vướng víu, con gái nhà thấy tình cảnh , chạy mất dép mới lạ.
“Cái con nhỏ , lo ở yên trong thôn , chạy lên kinh thành gì?"
Hoa Đào trả lời đúng trọng tâm:
“Cha, , hộ khẩu của cha với Ái Dân đều chuyển lên kinh thành , đều là thành phố ."
Nghe thấy lời , Phạm Nhị Ni đắc ý :
“Đám trong thôn chắc là ngưỡng mộ ghen tị lắm nhỉ, ha ha~ ai cũng cái như !"
Khoan , đúng?
Hoa Đào con nhỏ tự dưng nhắc đến chuyện gì?
Chẳng lẽ là bọn họ chuyển cả hộ khẩu của hai con nó lên kinh thành luôn ?
Nghĩ trong lòng, Phạm Nhị Ni cũng hỏi luôn như thế.
Khi bà thấy Hoa Đào gật đầu, lập tức nổi trận lôi đình:
“Cô cũng thật là dám nghĩ đấy!
Cô là con gái gả , còn một đứa cháu ngoại họ Trần, dựa cái gì mà đặt hộ khẩu ở nhà chúng ?"
“Mơ !
Cũng đừng chuyện tình cảm với , cũng , quan hệ giữa cô với nhà cũng cắt đứt mấy năm nay , tình cảm sớm nhạt nhẽo ."
Đừng tưởng bà Hoa Đào đang đ-ánh chủ ý gì, chẳng thấy cuộc sống của họ khấm khá lên nên dính .
Tục ngữ đúng, tiễn thần thì dễ rước thần thì khó!
Phạm Nhị Ni trong lòng thầm lẩm bẩm:
“Không mềm lòng, mềm lòng...”
Nhà cửa và tiền bạc của bà tất cả đều là của Ái Dân, Hoa Đào đứa con gái đ-ánh chủ ý chúng, mơ !
Hoa Đào:
“Chưa từng thấy nào nhẫn tâm như !”
Phạm Nhị Ni chỗ thông , chỉ thể bắt đầu từ phía Cố Thành Đống thôi.
Chương 399 Căn phòng nhỏ đầy tám mét vuông
“Cha~" Hoa Đào đáng thương Cố Thành Đống.
Cố Thành Đống thở dài, mở lời:
“Đã đến thì cứ ở , gần đây ít cửa hàng mới mở, đầu để con giúp hỏi thăm một chút, xem tuyển ."
Ở thì vấn đề gì, nhưng tổng thể để họ nuôi chứ?
Phạm Nhị Ni bảo để bà giúp hỏi thăm, liền xụ mặt xuống, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-479.html.]
“ , ông thì tự mà !"
Nói xong liền sắp xếp kệ hàng.
Người cũng do bà giữ , gì để bà hỏi chứ?
Ai giữ thì đó lo.
Cố Thành Đống:
“ thì !"
Hoa Đào rơm rớm nước mắt lời cảm ơn:
“Cảm ơn cha, phiền cha quá."
Không ai thấy lúc cô cúi đầu, ánh mắt chút tối tăm rõ ràng.
Cha đây là đang đề phòng cô, rõ ràng nhà mở một cửa hàng, mà tuyệt nhiên hề ý định để cô giúp việc ở cửa hàng nhà .
Cố Thành Đống nếu mà Hoa Đào đang nghĩ gì trong lòng thì chắc chắn sẽ kêu oan thấu trời!
Cái cửa hàng nhỏ ông mở , ba thấy nhiều , cần đến bốn chứ?
“Ái Dân, cửa hàng cứ giao cho con với con , để cha đưa chị hai con về nhà định chỗ ở ."
“Được cha, cha ạ."
Đầu , Cố Thành Đống và Hoa Đào rời , Phạm Nhị Ni chạy đến quầy thu ngân, gõ gõ đầu Cố Ái Dân.
“Mày là ngốc ?
Lúc nãy cha mày giữ chị hai mày , mày hé răng lấy một lời, bây giờ , dọn thẳng nhà ở luôn , dọn thì bao giờ mới dọn , thật khó lắm."
Cố Ái Dân xoa xoa chỗ gõ đau:
“Mẹ, chị hai , là ông nội đưa họ qua đây, ông nội đang ở ngoài kìa, chẳng lẽ mặt ông nội mà đuổi chị hai ?"
Thật sự thì ông nội sẽ nghĩ về họ thế nào chứ?
Đến con gái/chị gái ruột mà còn nhẫn tâm như , đợi họ già , đối với họ liệu mấy phần chân tâm đây?
Phạm Nhị Ni bực bội :
“Hồi ở thôn Đại Hà, cũng chẳng thấy ông bà nội mày coi trọng đứa cháu gái Hoa Đào đến thế ?
Đừng là coi trọng, cái sự thích đó cứ như rõ lên mặt ."
“Sao bây giờ bắt đầu quản chuyện của chị hai mày ?
Nếu họ xen một chân, chị hai mày thể tìm chúng , còn bám lấy nhà thế ?"
Đã quản thì ông cứ tiếp quản hết cho xong, trực tiếp đưa về bên đó ở là mà.
Dù nhà cô em chồng cũng là chỗ ở.
Việc gì đẩy về phía bọn họ chứ?
Chuyện họ cắt đứt quan hệ với con nhỏ Hoa Đào đó, bọn Cố Thanh Sơn chẳng lẽ .
Hừ!
Đây chính là thấy cuộc sống của họ khấm khá , nhất định tìm chút chuyện cho họ mới chịu mà!
Bên .
Cố Thành Đống tiếp quản chỗ của Cố Thanh Sơn, đạp xe ba gác chở con Hoa Đào về nhà mới.
Đến nơi xong, Hoa Đào mới nhà mới của cha hóa là nhà lầu, chứ là tứ hợp viện như nhà cô út.
Cố Thành Đống:
“Cô cũng thật là dám nghĩ đấy, bán cha cô thì ông cũng chẳng mua nổi căn nhà đó của cô út cô !”
“Hoa Đào , nhà chỉ ba phòng thôi, một phòng cha với con ở, còn một phòng Ái Dân đang ở, cháu với An An cứ ở căn phòng còn ."
“Vâng ạ."
Hoa Đào trả lời.
Có phòng để ở là , cô gì mà kén chọn chứ?
Đương nhiên, đây là suy nghĩ hiện tại của cô.