[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 473

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:21:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đụng , đơn giản một câu xin là xong chuyện ?”

 

Phải bắt cha đối phương bồi thường ít tiền mới .

 

Phải rằng con trai bọn họ suýt chút nữa hại ch-ết bà đó!

 

Cố Ái Dân:

 

“Vừa mới ăn cơm xong, vận động mạnh."

 

“Mẹ, chẳng , thôi bỏ ạ."

 

Để một thanh niên ngoài hai mươi tuổi như đuổi theo một đứa nhỏ mấy tuổi, còn tưởng là kẻ buôn đấy!

 

“Bỏ là bỏ thế nào?

 

Lão nương đụng một cái đau điếng thế là chịu công ?"

 

Phạm Nhị Ni lườm Cố Ái Dân một cái, “Mày đuổi ?

 

Không đuổi thì tao bảo cha mày đuổi."

 

Nghe thấy củ khoai lang bỏng tay sắp chuyển sang cho cha , Cố Ái Dân thở phào nhẹ nhõm.

 

Cố Thành Đống túm lấy cánh tay Phạm Nhị Ni, kéo bà về phía .

 

“Bà thể để yên tĩnh một lát , cũng xem bao nhiêu tuổi , đứa nhỏ nhà còn hiểu chuyện hơn bà, đụng còn câu xin ."

 

“Tuổi của bà đủ bà nội , chẳng lẽ bà còn bắt đứa nhỏ đ-ánh một trận thành?

 

Người cũng cố ý!"

 

Phạm Nhị Ni trong lòng uất ức thôi, bà mới là đụng, như bà đụng trúng khác ?

 

“Buông !

 

tự !"

 

Phạm Nhị Ni hất cánh tay Cố Thành Đống , đùng đùng nổi giận nhanh hơn, vượt lên Cố Thành Đống.

 

bây giờ già nua , lọt mắt Cố Thành Đống nữa .

 

gì cũng ông ghét bỏ, để hai cha con bọn họ tự sống với , bà hầu hạ nữa!

 

Bị hất tay , Cố Thành Đống sang phàn nàn với Cố Ái Dân bên cạnh:

 

“Rõ ràng là sai, vài câu thì chứ?

 

còn nổi giận cơ đấy?"

 

“Người nên nổi giận mới đúng, cũng nghĩ xem bàn ăn bà cái tướng ăn gì, tự mất mặt thì thôi , còn kéo theo cha con chúng cũng mất mặt theo."

 

Cố Ái Dân:

 

“Anh thể gì đây, dù thế nào thì Phạm Nhị Ni cũng là ruột của mà!”

 

Cố Thành Đống thể cái đúng của Phạm Nhị Ni, nhưng phận con như thì thể .

 

Đặc biệt là mặt cha .

 

“Cha, lẽ là vì lúc nãy suýt ngã nên dọa sợ mới phát hỏa thôi, cha đừng chấp nhặt với nữa."

 

Chương 394 mua nhà lầu

 

Trong lòng đang vướng bận chuyện khác, Cố Thành Đống lúc rảnh rỗi mà dỗ dành Phạm Nhị Ni.

 

Ông đang cân nhắc xem nên mở lời với Tri Hạ thế nào về chuyện căn nhà!

 

Chỉ là căn nhà của Lục gia thì em gái quyết định , nếu thật sự thì cứ để cha chuyển qua bên đó, ông mua cái sân đang ở hiện tại cũng .

 

cái sân đó là do em gái mua, nó chắc chắn thể quyết định !

 

Cố Thành Đống càng nghĩ càng thấy ý tưởng khả thi, như còn đỡ chuyển nhà nữa!

 

Cũng cần tốn thêm tiền sắm sửa đồ đạc trong nhà, cha lúc chuyển tổng thể mang hết bàn ghế chăn màn, nệm, nồi niêu xoong chảo hết chứ, để cho ông ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-473.html.]

 

“Hắt xì!"

 

Cố Thanh Sơn hắt một cái, cũng ai đang nhắc đến , chắc chắn là mấy lão già ở quê .

 

Ông một mạch hơn nửa năm, bọn họ chắc chắn nhớ ông .

 

Thôn Đại Hà, mấy đang tụ tập chuyện phiếm:

 

“..."

 

Dạo các thôn lân cận đều đang bàn tán chuyện thanh niên tri thức về thành phố, bọn họ thật sự nhớ tới Cố Thanh Sơn.

 

Kể từ khi thanh niên tri thức nối tiếp về thành phố, tâm trí của những thanh niên tri thức về căn bản đặt việc xuống đồng kiếm điểm công nữa.

 

Một lòng chỉ nghĩ để sớm ngày về thành phố, bưu điện thì chạy hết chuyến đến chuyến khác, bình thường mấy tháng mới gửi một bức thư giờ cách dăm ba bữa gửi thư về nhà.

 

Theo lượng thanh niên tri thức về thành phố ngày càng nhiều, các vị trí công việc trong thành phố cũng ngày càng trở nên khan hiếm.

 

Những thanh niên tri thức từ nông thôn trở về mà tìm việc suốt ngày lượn lờ phố, sắp trở thành một cảnh tượng đặc trưng đường phố .

 

——————

 

Sau khi trở về.

 

Cố Thành Đống đầu tiên đem ý tưởng của cho Cố Thanh Sơn , “Cha, con mua căn nhà đang ở hiện tại từ chỗ em gái, cha thấy thế nào ạ?"

 

Đang hút thu-ốc, Cố Thanh Sơn khựng , “Mua nhà?

 

Tiền trong tay đủ ?"

 

Bên chỗ Hạ Hạ thiếu chỗ ở, nếu lão nhị tay chân dư dả, mua căn nhà thì gia đình bọn họ cũng coi như một căn nhà thuộc về ở kinh thành .

 

Cố Thành Đống thấy lời của Cố Thanh Sơn thì mắt sáng lên một chút, hy vọng !

 

“Cha, tiền trong tay con chắc chắn là đủ để mua căn nhà , nhưng con thể giấy nợ cho em gái, cha yên tâm, tiền con chắc chắn sẽ trả, quỵt nợ !"

 

Lời vặn Phạm Nhị Ni ngoài uống nước thấy, lập tức gào to lên:

 

“Không !

 

đồng ý!"

 

“Cũng chỗ ở, gì mà vội vàng mua nhà chứ?

 

Nhà thì đợi chúng gom đủ tiền mua chẳng ."

 

“Hơn nữa cho dù mua nhà cũng là mua nhà lầu chứ, gì mà mua cái sân ?

 

Cái sân giống hệt nhà ở trong thôn chúng , trúng."

 

Không thể lúc ở thôn thì ở nhà cấp bốn, lên thành phố vẫn ở nhà cấp bốn chứ?

 

Những lời của Phạm Nhị Ni trực tiếp chặn họng những lời định tiếp theo của Cố Thanh Sơn.

 

Đứa con dâu ?

 

bắt đầu chê bai nhà ở nông thôn .

 

Muốn mua nhà lầu ?

 

Thì cứ để bọn họ mà mua, chỉ là hai đừng hòng tiếp tục móc tiền từ túi của ông .

 

Chút tiền riêng ông dành dụm mua hạt dưa gì đó thì còn , chứ mua nhà thì còn xa mới đủ.

 

“Lão nhị, xem chuyện mua nhà, ý nghĩ của hai vợ chồng giống , thấy hai cứ bàn bạc kỹ hãy đến tìm ."

 

Người mua nhà cũng là ông, ông vội.

 

Hơn nữa, căn nhà là do Hạ Hạ bỏ tiền mua, rốt cuộc bán thì còn do chính Hạ Hạ quyết định.

 

Cố Thành Đống và Phạm Nhị Ni khi về phòng một cuộc “trao đổi hữu nghị" về việc nên mua tứ hợp viện một tiến là nhà lầu.

 

Cuối cùng, Cố Thành Đống - nắm giữ quyền tài chính trong nhà giành quyền quyết định.

 

 

Loading...