[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 460

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:21:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phạm Nhị Ni nghĩ đến hạt dẻ đang cất trong hầm lò, vội vàng :

 

“Trong hầm nhà chẳng vẫn còn ít ?

 

Không cần bảo chú Ba mua nữa , trực tiếp bảo chú gửi chỗ hạt dẻ tích trữ qua đây là .”

 

Sắp đến Tết , Cố Thành Đống bán hạt dẻ rang đường thì cũng chẳng bán mấy ngày nữa.

 

Đâu cần nhiều hạt dẻ đến thế chứ?

 

Cố Thành Đống tranh cãi nhiều với Phạm Nhị Ni về phương diện , dù hạt dẻ là bán, tích trữ bao nhiêu hàng tự nhiên là do quyết định thôi.

 

“Chuyện về nhà .”

 

Lúc về, Phạm Nhị Ni cuối cùng cũng bộ về nữa.

 

ôm cái thùng ở yên , toan tính nếu Cố Thành Đống qua đây bán hạt dẻ, bà nhất định vẫn tiếp tục theo.

 

đây cũng là cơ hội để bà lén lút tích cóp chút tiền riêng chẳng ?

 

Nói cũng , mớ tiền lẻ nhét túi bà còn kịp đếm nữa!

 

Đợi lát nữa về nhà, bà tranh thủ đếm xem bao nhiêu mới .

 

“Bố, , cả, Ái Dân, chúng con về đây!”

 

Vừa sân, Phạm Nhị Ni cất giọng gọi to.

 

“Mọi hạt dẻ rang đường bán chạy thế nào , chỗ Thành Đống chuẩn căn bản đủ bán, mấy đứa thanh niên mua còn hỏi chúng con ngày mai nữa đấy!”

 

Cố Thành Đống Phạm Nhị Ni một bước:

 

“Những lời lúc đầu còn vẻ thế, nhưng đến đoạn thì hiểu nổi nữa.”

 

Chuyện nhỉ?

 

Vợ bắt đầu bốc phét , chuyện gì từ miệng bà cũng cường điệu lên mấy phần mới chịu.

 

Cố Ái Dân cậy còn trẻ, nhanh chân chạy tới , lật cái thùng , quả nhiên trống rỗng.

 

“Bố, , thật sự bán hết ạ?

 

Hai bán bao nhiêu tiền thế?”

 

Phạm Nhị Ni đắc ý :

 

“Một gói hai hào, tổng cộng chuẩn hai mươi gói, bao nhiêu tiền thì con tự tính .”

 

Bốn đồng?

 

Chưa đầy một ngày mà kiếm nhiều thế , tiền về nhanh hơn nhiều!

 

“Bố, chỗ hạt dẻ còn bố định bao giờ rang?

 

Con phụ giúp bố một tay.”

 

Cố Ái Dân tích cực .

 

Chương 383 Đầu cửa kẹp ?

 

Vương Xuân Thảo đảo mắt quanh một lượt, :

 

“Lão Nhị, đường trắng của ?

 

Anh kiếm tiền , nên trả đường trắng cho chứ?”

 

Chỗ đường trắng dùng của bà đó còn trả , còn dùng tiếp , cửa !

 

cho dù Cố Thành Đống kiếm tiền cũng sẽ nộp cho bà một xu nào.

 

Cố Thành Đống vỗ trán một cái, ảo não :

 

“Mẹ, chuyện đường trắng con quên khuấy mất, con mua ngay đây.”

 

Bên , Cố Thành Đống mua đường trắng, bên Phạm Nhị Ni đang kéo Cố Ái Dân chuyện rôm rả.

 

Cố Thành Bách một bên nãy giờ mở miệng, tiên cái thùng , vợ chồng Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo.

 

Đều là cùng một cha sinh , cách xa tiểu với lão Nhị đến thế chứ?

 

Đầu tiên là tiểu , đến kinh thị bao lâu mua nhà , bản còn thi đậu trường đại học hàng đầu cả nước.

 

Anh so bì , tiểu thể dùng chuẩn thường mà đo lường .

 

Sau đó là em thứ hai Cố Thành Đống, rõ ràng kinh thị là tới , nhưng là đứa em trai tới muộn vài ngày.

 

Rõ ràng hạt dẻ rang đường cũng , nhưng bao giờ nghĩ đến chuyện dùng nó để kiếm tiền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-460.html.]

Vẫn là đầu óc lão Nhị linh hoạt hơn nha!

 

“Bố, , lúc nhỏ con ăn ít quả óc ch.ó quá ?

 

Cho nên đầu óc mới linh hoạt như lão Nhị với tiểu .”

 

Cố Thành Bách nhịn hỏi.

 

Vương Xuân Thảo liếc một cái:

 

“Chẳng liên quan gì đến quả óc ch.ó cả, là do đầu lúc nhỏ cửa kẹp .”

 

Lời đang trêu chọc Cố Thành Bách, mà Cố Thành Bách tin sái cổ.

 

Chỉ thấy vẻ mặt kinh ngạc :

 

“Hả?

 

Còn chuyện nữa , đầu con mà từng cửa kẹp?

 

Sao con chẳng chút ấn tượng nào hết ?

 

Mẹ với bố cũng từng qua.”

 

Vương Xuân Thảo nhắm mắt , thừa nhận cái thứ thiếu dây thần kinh là do bà sinh .

 

“Ông nó ơi, là ông với nó , sợ cái sự ngu ngốc sẽ lây lan mất.”

 

Nói xong câu , Vương Xuân Thảo thẳng phòng.

 

Ở trong sân, Cố Thành Bách cuối cùng cũng tỉnh táo , vẻ mặt buồn bã :

 

“Bố, chê con, còn con ngu.”

 

Cố Thanh Sơn hỏi ngược :

 

“Mẹ con chẳng lẽ sự thật ?

 

Nếu cảm thấy ăn nhiều quả óc ch.ó thể trở nên thông minh, thì kìa, trong bếp, quả óc ch.ó em thứ hai mang tới còn nhiều lắm, ăn nhiều .”

 

Phụt!

 

Trái tim Cố Thành Bách tiên ruột đ-âm một nhát, giờ bố ruột bồi thêm một nhát nữa.

 

Anh thương , về phòng tự l-iếm vết thương thôi.

 

——————

 

Bên , Cố Thành Đống khi mua đường trắng đang bước những bước chân nhẹ nhàng về.

 

Sự sắp đặt của phận khiến bọn Tri Hạ một nữa đụng mặt .

 

Tiểu Vũ chỉ tay Cố Thành Đống đang xách túi đường trắng phía , với Lục Húc Thần và Tri Hạ:

 

“Ba ơi, ơi, là Hai kìa!”

 

Lục Húc Thần – vốn thấy Cố Thành Đống từ sớm, hối hận vì kịp bịt miệng con trai .

 

Chẳng cần nhắc nhở, chính là cố ý thấy mà coi như thấy đấy.

 

Giờ thì gì cũng muộn , Cố Thành Đống đầu , cũng thấy bọn họ.

 

Trên mặt Lục Húc Thần nặn một nụ , chào hỏi Cố Thành Đống một tiếng:

 

“Anh hai, khéo thật đấy, gặp .”

 

“Phải đấy, ngoài mua túi đường trắng mà cũng gặp hai , đúng là khéo quá.”

 

Cố Thành Đống hớ hở .

 

“Vẫn là Tiểu Vũ nhà chúng mắt tinh, nhận ông Hai .”

 

Cố Thành Đống xoa xoa mái tóc mềm mại của Lục Hạo Vũ:

 

“Tiểu Vũ, ăn hạt dẻ rang đường ?

 

Nếu ăn thì đến chỗ ông bà ngoại, Hai cho cháu ăn.”

 

Tri Hạ túi đường trắng trong tay Cố Thành Đống, hỏi:

 

“Anh hai, mua đường trắng chắc là để hạt dẻ rang đường đấy chứ?”

 

Cô nhớ qua đó, hũ đường của cô vẫn còn ít đường trắng mà!

 

Thời gian ngắn như , thể tiêu thụ hết ?

 

Trừ phi, đường trắng dùng việc khác.

 

 

Loading...