“Có lẽ là một luồng khí nghẹn ở đó, Đào Hoa cứ thế dựa đôi chân của , bộ một mạch tới tận huyện thành.”
Trên đường , Đào Hoa luôn nghĩ, đợi cô phát tài thì sẽ vinh quy bái tổ như thế nào?
Sau đó đối mặt với sự của Cố Thành Đống và Phạm Nhị Ni, cô sẽ từ chối một cách nể tình như thế nào?
Huyện An, nhà Cố Thành Khải.
Lý Thục Quyên đối với sự xuất hiện của Đào Hoa thì một chút cũng hoan nghênh, nhưng cũng tới , bà thím ba tổng thể đuổi chứ?
Cố Thành Khải vợ lườm cho mấy cái thì ngượng ngùng sờ sờ mũi, cũng ông bảo Đào Hoa tới.
Nói thật, ông cũng đứa cháu gái quan hệ bình thường bỗng nhiên xách hành lý tìm tới tận cửa?
Không nể mặt tăng cũng nể mặt phật, dù cũng là con gái của hai, đứa cháu gái tới nhà ông thím ba ở nhờ một đêm, ông cũng tiện từ chối đúng ?
Cố Thành Khải nếu thể tiên liệu chuyện sắp xảy tiếp theo, thì đ-ánh ch-ết ông cũng đồng ý để đứa cháu gái ở .
Ngày hôm .
Cố Thành Khải mới tiễn cháu gái ga tàu hỏa, thì chân Lý Thục Quyên với ông là trong nhà mất tiền.
Hơn hai trăm đồng tiền mặt bọn họ để ở nhà trộm sạch.
Điều quan trọng nhất là dấu vết đều chỉ rằng, kẻ trộm tiền là kẻ trộm bên ngoài, mà chính là Đào Hoa - ở nhờ nhà một đêm.
Không ngờ hảo tâm thu lưu cháu gái một đêm, cháu gái chuyện như ?
“Thục Quyên, một chuyến tới thôn Đại Hà, Đào Hoa chuyện như , cha như hai thế nào cũng cho chúng một lời giải thích chứ?"
Dù ông cũng là nể mặt hai Cố Thành Đống nên mới đồng ý cho Đào Hoa ở nhờ.
Thôn Đại Hà.
Cố Thành Đống thấy tiếng gõ cửa vang lên ngoài cửa, nhanh ch.óng chạy mở cửa.
Ông sợ mở cửa chậm một chút thì tấm ván cửa nhà ông sẽ bên ngoài nện nát mất.
Cái kiểu gõ cửa đúng là gõ cửa, dùng sức lớn như cái gì.
Không còn tưởng là tới tìm thù cơ đấy!
Két~
Cố Thành Đống kéo đại môn :
“Thành Khải?
Sao chú bỗng nhiên về đây?"
Từ khi cha Kinh Thị tới nay, Cố Thành Khải từng về thôn nào nữa.
Lần bỗng nhiên về, chẳng lẽ những chuyện của Đào Hoa truyền tới tai chú ba ?
Cố Thành Đống già mặt đỏ lên, quanh năm việc đồng áng nên da ông vốn dĩ đen, mặt đỏ cũng ai gì.
Cố Thành Khải mím môi:
“Anh hai, tục ngữ đúng, cha nợ con trả, đồng lý, con nợ cha trả cũng tồn tại, Đào Hoa nhà tới nhà em ở nhờ một đêm, nhà em liền mất hơn ba trăm đồng,"
“Anh hai, cha như gì ?"
Cố Thành Đống:
“..."
Vớ đứa con gái như , Cố Thành Đống cảm thấy chí ít cũng sống thọ ít mấy năm.
“Chú ba, còn tưởng con nhỏ Đào Hoa đang ở chỗ Hà Hoa cơ, ngờ tới chỗ chú, chuyện ba trăm đồng sẽ tìm cách hỏi rõ ràng với nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-427.html.]
“Nếu tiền đó đúng là do Đào Hoa lấy, nó mà trả thì cha như sẽ trả nó!"
Số tiền ông mà trả, thì quan hệ với nhà chú ba e là sẽ từ đây mà xa cách mất.
Phạm Nhị Ni thấy Cố Thành Đống mãi , liền khoác thêm cái áo ngoài xem tình hình.
Ai ngờ tới liền thấy những lời Cố Thành Đống , lập tức mở miệng :
“Trả cái gì mà trả?
Tiền đó ai trộm thì cứ để chú ba tìm đó mà đòi là , dựa cái gì mà để chúng dọn dẹp đống r-ác r-ưởi của nó?"
“Chú ba, oan đầu nợ chủ, chú tiền thì tìm con nhỏ Đào Hoa mà đòi, chứ đừng tìm với hai chú, tiền trong tay chúng còn để dành để cưới vợ cho Ái Dân nữa!"
Trước đây cũng phát hiện con nhỏ Đào Hoa thói quen trộm tiền mà?
Lúc trộm lấy tiền trong nhà, ly hôn với con rể , bây giờ trộm tiền của nhà chú ba, đây là chỉ nhằm nhà mà phá hoại thôi ?
Đào Hoa:
“Cô cũng trộm tiền mà, nhưng tiền của cô đều trộm mất , cô chỉ thể học theo cách đó, dùng biện pháp để nhanh ch.óng tiền vốn.”
Hơn nữa, tiền đó cô là trả, đợi cô kiếm tiền chắc chắn sẽ trả gấp đôi cho chú ba thím ba.
Cố Thành Khải/
Lý Thục Quyên:
“Gấp đôi thì cần , chỉ cần trả tiền trộm cho họ là .”
Qua chuyện , Đào Hoa bước chân cửa nhà họ nữa e là khó .
Dù cũng ai rước một tên trộm nhà đúng ?
Cố Thành Khải thấy lời Phạm Nhị Ni , trong lòng chút vui, còn đợi ông gì thì lời của Cố Thành Đống thốt .
“Chú ba, chú đừng chị dâu chú bậy, tiền, bây giờ lấy cho chú, phía Đào Hoa cũng sẽ bảo nó hẳn hoi!"
Cố Thành Đống lườm Phạm Nhị Ni một cái đầy cảnh cáo, bảo bà đừng bậy bạ nữa, đó mới trong nhà.
Phạm Nhị Ni chút vui bĩu môi, bà gì sai ?
Cũng bà bảo Đào Hoa trộm tiền, dựa cái gì mà tiền con nhỏ ch-ết tiệt trộm bắt bọn họ trả?
Nhà bà cho dù núi vàng núi bạc cũng chịu nổi cái kiểu phá phách như thế !
Một hơn ba trăm, một tháng mà cứ thế vài thì bà với Cố Thành Đống cho dù bán m-áu cũng trả nổi !
“Chú ba, ba trăm đồng tuy rằng với hai chú trả , nhưng một lời vẫn cảm thấy sự cần thiết với chú một tiếng."
“Số tiền là đầu tiên chúng trả cho con nhỏ Đào Hoa , cũng là cuối cùng, nếu Đào Hoa chuyện gì thì chú cứ trực tiếp tìm con nhỏ ch-ết tiệt đó, đừng tới phiền vợ chồng chúng nữa."
Cố Thành Khải gật đầu:
“Đã , chị dâu hai, chị yên tâm, sẽ tình huống xảy nữa ."
Trong lòng ông hạ quyết tâm tránh xa đứa cháu gái Đào Hoa , cửa nhà cũng cho cô , ông tin cô còn thể trộm đến đầu ông nữa.
Hèn chi em gái thích đứa cháu gái , vẫn là mắt của em gái thật đấy!
Đào Hoa:
“Có ai cửa nhà các chứ.”
Nếu vì trong túi còn dư đồng tiền nào, thì cô cũng chẳng thèm chọn tới nhà chú ba ở nhờ một đêm như .
Dương Thành, cô tới đây.
Có bài học , Đào Hoa đặc biệt để tiền sát .