[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 425
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:13:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bị trộm mất tiền, phụ nữ cũng chỉ thể tự nhận đen đủi.”
Trên chuyến tàu quá đông, bắt tên trộm đó chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Đào Hoa cùng những xung quanh chứng thực một chút, khi nọ quả thật cũng mới ngủ dậy, mặt cô xẹt qua một tia lúng túng, nhưng nhanh biến mất thấy nữa.
Việc cấp bách lúc vẫn là nhanh ch.óng tìm tiền mất, đó mới là điều quan trọng nhất.
Liên tiếp hỏi mấy , nhưng những đều thấy ai tiến gần phía cô .
Kiên nhẫn của Đào Hoa dần dần mài mòn sạch sành sanh, ai gần, chẳng lẽ tiền của cô tự mọc chân bay mất?
“Nghi rằng khác gần, thì chắc chắn là ở gần đây trộm tiền của .
Bây giờ sẽ gọi nhân viên đường sắt đến, để giúp đỡ cùng khám xét một chút, tiền chắc chắn vẫn còn các ."
Những khác trợn tròn mắt về phía Đào Hoa, cô mà còn khám bọn họ?
Dựa cái gì?
Bọn họ cũng trộm tiền, dựa cái gì mà khám bọn họ?
“Cô khi ngủ còn sờ thấy tiền, thì đúng là sờ thấy thật ?
Theo thấy, tiền của cô chừng mất từ khi lên tàu , chỉ là cô mà thôi."
“ , lúc nãy nể tình cô là một cô gái, khi cô hỏi tới hỏi lui chúng cũng thèm tính toán với cô, tình hình thế nào cũng đều cho cô , ngờ cô còn đằng chân lân đằng đầu, khám chúng ?"
“Chuyện mất tiền là do đàn bà tự thêu dệt đấy chứ?
Chứ tại ngoài cô , những khác chúng đều mất tiền."
“Rất khả năng, cô là ăn cướp la làng đấy chứ?
Ở đây dò xét xem tiền của chúng để chỗ nào, đầu liền báo tin cho đồng bọn, để bọn chúng thể vơ vét sạch sành sanh tiền chúng cất giấu."
“..."
Cuối cùng, Đào Hoa cũng khám ai, cho dù tìm nhân viên đường sắt cũng vô dụng.
Mà chuyện cô mất tiền còn nhân viên đường sắt mang gương để cảnh báo những khác, bảo bọn họ hãy bảo quản tài sản của .
Chưa quân ch-ết nửa đường.
Cái còn tới miền Nam mà tiền dùng để nhập hàng cô mất , tâm trạng của Đào Hoa chút sa sút.
Không tiền, cô còn nhập hàng kiểu gì đây?
Đôi mắt Đào Hoa khẽ đảo qua, liền nảy ý định lên những khác.
Cô luôn cho rằng, trộm tiền chắc chắn là một trong những xung quanh cô .
Bây giờ tìm tiền, đến cả tên trộm là ai cũng .
Cô từ những khác “mượn" chút tiền để bù đắp tổn thất cho , chắc cũng tính là quá đáng nhỉ?
Mấy Đào Hoa chằm chằm:
“Mượn một chút, ý của cô là trộm thì ?”
Đối tượng hành động đầu tiên của Đào Hoa chính là đàn ông phía cô , mà cô cho là nghi vấn lớn nhất.
Chỉ thấy tay cô vươn qua, liền nọ tát một cái đẩy .
“Cô gì đấy?"
“Không gì cả, chỉ là xin một tiếng, tiện thể xác nhận với xem manh mối nào khác ?"
Trong lòng Đào Hoa hoảng hốt vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ bình tĩnh giải thích một câu.
Người nọ tin thì Đào Hoa , dù khi buông một câu “ manh mối" thì liền nhích m-ông về phía lối một chút.
Lần tay đầu tiên của Đào Hoa cứ thế kết thúc trong vô vọng.
Một cổ vũ thì hăng hái, thứ hai thì suy giảm, thứ ba thì kiệt quệ.
Đừng là ba , đến thứ hai Đào Hoa cứ do dự mãi dám hành động.
Mãi cho đến khi xuống tàu, Đào Hoa cũng thấy tin tức tên trộm nào bắt cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-425.html.]
Số tiền mất mười phần thì đến tám chín phần là tìm .
Đào Hoa tâm trạng sa sút khỏi ga tàu, tìm một nhà khách để nghỉ ngơi một chút, liền nghĩ đến thực tế tàn khốc là còn đồng nào.
Nhìn thành phố xa lạ mắt , Đào Hoa nhất thời chút mịt mờ, cô nên bây giờ?
Không tiền, cũng quen.
Ở một phía khác, Vương Ngũ - kẻ trộm tiền - đang báo công với Chu Trường Hải.
“Anh Chu, bộ tiền của đàn bà đó đều ở đây cả , tổng cộng là 697 đồng, kiểm đếm ."
Chu Trường Hải lắc đầu:
“Không cần , tiền lấy, tự giữ lấy ."
Anh chẳng qua là trút một cơn giận mà thôi.
Đây quả thực là nghiệt duyên mà, hai mà thể gặp tàu hỏa.
Cũng may là phản ứng nhanh, đổi chỗ với Vương Ngũ, nếu cùng với Đào Hoa chính là .
Vương Ngũ cẩn thận quan sát thần sắc của Chu Trường Hải, xác nhận đối phương là khách sáo, lúc mới hớn hở nhét tiền túi của .
“Anh Chu, đàn bà đắc tội gì với ?
Có cần tìm thêm mấy em dạy dỗ bà một trận trò ?"
Chu Trường Hải lắc đầu:
“Không cần , tiền cầm trong tay đủ để cô xót xa lâu !"
Chương 354 Lại ly hôn !
Khi Vương Tân Quân vất vả lắm mới tìm thấy Đào Hoa, đối phương đang lưng về phía để rửa bát trong bếp của một nhà hàng.
“Cố Đào Hoa!
Đây chính là cái việc nhập hàng ở Dương Thành mà cô đấy hả?"
Thân hình Đào Hoa chấn động, cứng nhắc đầu :
“Tân Quân, tới đây?"
“ đương nhiên là tới tìm cô !
Tiền cô mang ?
Mau giao đây cho !"
Không tại , trong lòng Vương Tân Quân một dự cảm lành.
Vợ đến công việc rửa bát , là tiền cô phá sạch sành sanh đấy chứ?
Phải rằng bình thường đàn bà đến cả bát đũa trong nhà còn chẳng rửa!
Đào Hoa chớp chớp mắt, vẻ mặt buồn bã :
“Tân Quân, em ở tàu gặp kẻ trộm , tiền đều kẻ trộm lấy mất , nếu em cũng sẽ ở đây công việc rửa bát ."
“Cái gì?
Kẻ trộm?
Tiền mất hết ?"
Vương Tân Quân chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, nếu tay vịn khung cửa, e là ngất .
Bao nhiêu tiền đều trộm mất, thế thà để đàn bà mang nhập hàng còn hơn!
Như ít nhất tiền mất nhưng vẫn còn chút đồ đạc.
“ đ-ánh ch-ết cái hạng đàn bà phá gia bại sản việc xong chỉ phá là giỏi , tiền lão t.ử tích cóp bao lâu nay đều lợi cho kẻ khác hết !"
“Hồi đó nghĩ quẩn mà cưới cô cửa cơ chứ?"
Vương Tân Quân giơ lòng bàn tay lên định vung về phía Đào Hoa, Đào Hoa thể ngốc nghếch yên tại chỗ chờ cái tát vung lên , tự nhiên là nhanh ch.óng tránh .