[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:13:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cảm giác nước dãi dính mu bàn tay thật dễ chịu chút nào, đặc biệt là đối với một thừa hưởng một chút tính khiết hỉ từ Lục Húc Thần như .”

 

Chỉ trong loáng một cái, Lục Húc Thần và Tri Hạ chân dắt xe đạp bước trong sân.

 

Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo theo phía .

 

Sau khi sân, còn kịp để hai kỹ căn nhà của họ Lục thì Lục Hạo Vũ như một quả pháo nhỏ lao thẳng lòng Vương Xuân Thảo.

 

“Bà ngoại ơi, con nhớ bà quá!"

 

Có thể Lục Hạo Vũ là do một tay Vương Xuân Thảo chăm sóc mà lớn lên, tình cảm của dành cho bà đương nhiên sâu đậm.

 

Vương Xuân Thảo ôm chầm lấy Lục Hạo Vũ lòng, xúc động :

 

“Ôi trời, Tiểu Vũ của bà ngoại, nửa năm gặp cao thêm ."

 

Cố Thanh Sơn bước khỏi cửa phòng với album ảnh tay và đang bế Lục Hạo Nhiên trong lòng, liền thấy cảnh tượng trong sân.

 

Nếu ghen tị thì là dối.

 

Quả nhiên, so với cố nội như ông, thì bà ngoại như Vương Xuân Thảo vị trí quan trọng hơn trong lòng Tiểu Vũ.

 

nghĩ cũng đúng, những năm đây ông còn đang ở chuồng bò mà!

 

Căn bản dám liên lạc nhiều với các cháu, vì sợ liên lụy đến họ.

 

Mà Vương Xuân Thảo thì khác, lúc cháu dâu ít giao đứa trẻ cho Vương Xuân Thảo nhờ bà chăm sóc giúp.

 

So với cố nội như ông, Tiểu Vũ đương nhiên là thiết hơn với bà ngoại Vương Xuân Thảo, chăm sóc từ nhỏ.

 

Chương 351 Năm trăm đồng tiền tiêu vặt

 

Người ghen tị chỉ mỗi Lục Triệu Hưng, mà còn cả Cố Thanh Sơn đang ngay cạnh Vương Xuân Thảo.

 

Sao cháu ngoại chỉ ôm mỗi bà ngoại thôi ?

 

Một ông ngoại to lù lù như ông đây ngó lơ ?

 

“Khụ khụ khụ~"

 

Lục Hạo Vũ thấy tiếng ho, liền ngẩng đầu Cố Thanh Sơn một cái:

 

“Ông ngoại, ông ốm ạ?"

 

Vương Xuân Thảo, chung sống với Cố Thanh Sơn mấy chục năm, liếc mắt một cái nhận điều mờ ám, ông già chắc chắn là đang ghen tị, ghen tị vì cháu ngoại thiết với bà hơn.

 

“Tiểu Vũ, đừng lo, ông ngoại con , chắc là do cổ họng khô quá nên mới ho thôi, uống chút nước là khỏi ngay."

 

“Vậy con lấy nước cho ông ngoại."

 

Nói Lục Hạo Vũ chạy tót trong nhà.

 

Chưa đầy một phút , Lục Hạo Vũ bưng ly nước :

 

“Ông ngoại ơi, nước nóng lạnh, uống ạ."

 

Cố Thanh Sơn đón lấy ly nước, ực ực uống cạn sạch bụng.

 

“Nước cháu ngoại ông bưng đúng là ngọt thật, ngon quá, ông uống xong là hết ho luôn ."

 

Tri Hạ thấy thì dở dở , thì tưởng con trai cô bưng linh đan diệu d.ư.ợ.c chứ!

 

Chỉ là một ly nước lọc bình thường thôi mà cha cô uống vị ngọt, thể trị ho nữa.

 

Lục Triệu Hưng bế đứa trẻ tới, chào hỏi:

 

“Thông gia, bà thông gia, hai cuối cùng cũng tới , mau, mau nhà , xong cơm từ sớm , chúng ăn chuyện."

 

Vương Xuân Thảo thấy đứa bé trong lòng Lục Triệu Hưng, liền thốt lên kinh ngạc:

 

“Tiểu Nhiên lớn thế ?

 

Tính thì thằng bé cũng sắp tròn một tuổi nhỉ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-422.html.]

Đã ?

 

Đã ?"

 

“Đã gọi , những cái khác vẫn đang từ từ dạy, cũng thể vịn hoặc vịn bàn vài bước, nhưng thằng nhóc thích bộ, chỉ thích bò thôi."

 

Lục Triệu Hưng .

 

“Tiểu Nhiên, đây, bà ngoại bế nào."

 

Vương Xuân Thảo vỗ tay hai cái, dang rộng vòng tay về phía Lục Hạo Nhiên.

 

nhóc con Lục Hạo Nhiên chỉ tò mò liếc Vương Xuân Thảo một cái, xoay gục đầu vai Lục Triệu Hưng, thèm bà nữa.

 

Vương Xuân Thảo chút thất vọng thu tay :

 

“Xem Tiểu Nhiên nhớ bà ngoại , lạ ."

 

Lục Triệu Hưng an ủi:

 

“Không , ở với bà vài ngày là quen ngay thôi."

 

Quả nhiên, đứa trẻ ở với ai lâu thì sẽ thiết với đó nhất.

 

Hì hì, Tiểu Vũ lúc đó là do cảnh bắt buộc.

 

Đến Tiểu Nhiên , cuối cùng cũng đất dụng võ cho ông .

 

Cảm giác hụt hẫng khi thấy Tiểu Vũ thiết với Vương Xuân Thảo lúc nãy, ngay lập tức đứa chắt nhỏ chữa lành.

 

Sau khi ăn cơm xong.

 

Tri Hạ định đưa Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo đến căn nhà sắp xếp cho họ thì Lục Triệu Hưng ngăn .

 

“Thông gia, bà thông gia, theo thấy thì thực sự cần thiết ngoài ở , trong nhà chỗ."

 

Vương Xuân Thảo vội vàng xua tay:

 

“Thôi ạ, nếu chỉ ở vài ngày thì chúng chắc chắn sẽ ở , nhưng chúng định ở lâu dài, thể cứ ở mãi nhà họ Lục , vẫn nên ngoài ở thôi."

 

Lục Triệu Hưng năm bảy lượt giữ , nhưng Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo đều lay chuyển, kiên quyết đòi ngoài ở.

 

Trong tình thế bất đắc dĩ, Lục Triệu Hưng chỉ đành từ bỏ ý định tiếp tục khuyên nhủ họ.

 

Tri Hạ đưa Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo ba trăm mét là tới nơi.

 

“Cha, , đây là căn nhà con chuẩn cho hai , nhỏ hơn nhà họ Lục một chút, là một căn tứ hợp viện một lối , con đưa hai xem nhé."

 

Tham quan xong ngôi nhà mới, Vương Xuân Thảo nhịn lên tiếng:

 

“Hạ Hạ, chỉ với cha con ở thôi, cần thiết ở căn nhà to thế ."

 

“Mẹ thấy trong sân còn nhiều phòng trống, là con cho thuê những phòng dư ?"

 

Tri Hạ lắc đầu:

 

“Không thuê ạ, nếu để khác dọn thì hai sẽ thoải mái, con thiếu chút tiền thuê nhà đó, hai cứ yên tâm ở là ."

 

Nói Tri Hạ lấy từ trong túi một phong bì nhét tay Vương Xuân Thảo.

 

“Mẹ, đây là tiền tiêu vặt con con gái hiếu kính cho và cha, hai cứ giữ lấy mà tiêu từ từ, cái gì cần mua thì mua, đừng tiết kiệm quá."

 

Vương Xuân Thảo sờ độ dày của phong bì, liền lập tức trả cho Tri Hạ.

 

“Mẹ với cha tiền , cần tiền của con , con mau cất !"

 

Chỉ độ dày đó thôi, trong phong bì chắc đến vài trăm đồng, bằng cả một năm lương của công nhân .

 

Bà với ông già là ăn vàng uống bạc ?

 

Làm gì mà dùng hết nhiều tiền như thế?

 

“Mẹ, đưa cho thì cứ cầm lấy ."

 

 

Loading...