[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 417
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:13:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dù tiền phần lớn cũng là do vợ kiếm về, cô tiêu thế nào thì tiêu thế , Lục Húc Thần cũng định can thiệp quá nhiều.”
Lục Triệu Hưng cũng đau đầu, cho tiền mà cũng cho nổi, sầu quân quá mất!
Chuyện mà để cho mấy cụ già ngày ngày con cháu tìm đủ cách vòi tiền suy nghĩ của cụ, ước chừng họ hận thể cầm gậy lên đ-ánh nh-au với cụ một trận.
Ngày Tri Hạ đến thành phố Kinh, vặn cũng là ngày công bố điểm thi.
Cô thành công giành vị trí thứ hai trong kỳ thi đại học tại thành phố Kinh năm nay, tuy là thủ khoa thành phố, nhưng với điểm thì việc cùng một trường đại học với Lục Húc Thần là vấn đề gì.
“Mẹ ơi, cuối cùng cũng về !"
Lục Hạo Vũ nhanh chân hơn cả Lục Húc Thần, lao thẳng lòng Tri Hạ.
Hành động khiến Lục Húc Thần, định dành cho vợ một cái ôm, nhướn mày.
Đã đến lúc để con trai lớn thế nào là sự “yêu thương" đến từ cha .
Khi khó khăn lắm mới kéo con trai lớn khỏi lòng vợ, thì con trai út cũng bắt đầu tìm kiếm sự chú ý.
Chỉ thấy Lục Hạo Nhiên đang Lục Triệu Hưng bế trong tay, hai tay nhỏ xíu vẫy vẫy, gọi Tri Hạ:
“Mẹ... ..."
Tiếng gọi non nớt vang lên, Tri Hạ lập tức sang với vẻ ngạc nhiên và vui sướng.
“Tiểu Nhiên gọi ?"
Tri Hạ bước tới, bế thốc con trai út lên, tặng cho bé một nụ hôn:
“ là bảo bối nhỏ của ."
Lục Húc Thần:
“Quả nhiên sinh con là để tranh giành vợ với mà!”
Con trai lớn cướp mất cái ôm đầu tiên, con trai út cướp mất nụ hôn đầu tiên của vợ.
“Ông nội, con món trứng hấp cho Tiểu Nhiên trong bếp, nhóc con chắc cũng đói ."
Lục Húc Thần vô cùng tự nhiên bế con trai út từ trong lòng vợ , giao cho Lục Triệu Hưng đang ngẩn ngơ bên cạnh.
Sau đó với con trai lớn Lục Hạo Vũ một câu:
“Tiểu Vũ, đống đề bài hôm qua bố đưa cho con xong ?
Không vì về mà con lười biếng học tập đấy."
Nói xong, Lục Húc Thần tự nhiên xách hành lý của Tri Hạ đất lên, nắm tay cô trong nhà.
“Vợ , đường chắc mệt , mau phòng nghỉ ngơi một lát ."
Lục Hạo Vũ:
“Hôm qua bố đưa một tờ đề ?
Đó rõ ràng là tận mười tờ mà?”
Bây giờ đang là kỳ nghỉ, bài tập bố giao còn nhiều hơn cả giáo viên, quá đáng quá mất!
Lục Triệu Hưng đứa chắt đích tôn với ánh mắt đồng cảm, bế chắt út về phía nhà bếp.
Tiểu Vũ vẫn còn nhỏ quá, vợ chồng trẻ xa cách lâu ngày gặp , dung thứ cho khác xen chứ?
Cho dù là con trai cũng xong!
Sau khi Lục Húc Thần kéo vợ về phòng, trực tiếp chốt cửa từ bên trong .
“Vợ , nếu sớm em về muộn hơn bọn nhiều ngày như , gì cũng dắt theo con cùng em."
“Anh đều sắp ba mươi tuổi đầu , còn bám hơn cả Tiểu Vũ thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-417.html.]
Tri Hạ liếc Lục Húc Thần một cái.
Lục Húc Thần:
“Con trai em bám hơn nhiều!”
“Anh quan tâm, em bù đắp cho ."
Còn bù đắp cái gì, hành động tiếp theo của Lục Húc Thần cho Tri Hạ , cúi đầu, hôn lên đôi môi đỏ mọng mà nhung nhớ từ lâu.
Ngay lúc hai suýt chút nữa thì “cướp cò", Tri Hạ kịp thời ngăn Lục Húc Thần .
“Bây giờ vẫn là ban ngày, ông nội và Tiểu Vũ còn đang đợi ở bên ngoài đấy!"
Mắt Lục Húc Thần sáng lên, nắm ngay lấy trọng điểm, ý là buổi tối thì thể đúng !
Chương 347 Vương Xuân Thảo đến thành phố Kinh
Vương Xuân Thảo ở tận làng Đại Hà, khi nhận thư của Tri Hạ và cô đỗ Thanh Đại, tâm trạng bà vô cùng , lấy miếng thịt hun khói tích trữ từ , cắt xuống hai cân.
Mặc dù điều kiện nhà họ Cố tệ, nhưng kể từ khi Tri Hạ thành phố Kinh, còn món gà rừng thỏ rừng mà cô thỉnh thoảng mang về, mức sống ăn uống của nhà họ Cố vẫn sụt giảm ít.
Từ chỗ đây thường xuyên ăn thịt, đến bây giờ mười lăm ngày nửa tháng mới ăn một .
Dù thịt hun khói tích trữ đây cũng là ăn chút nào hết chút , vẫn tiết kiệm mà ăn.
Tri Hạ khi đến thành phố Kinh cũng hề đứt đoạn liên lạc với nhà ngoại, thường xuyên gửi đồ về cho Vương Xuân Thảo và Cố Thanh Sơn, nào là sữa mạch nha, phiếu thịt tích góp ... thiếu thứ gì.
Chỉ là còn cái cớ săn nữa, các loại thịt cất trong gian tiện gửi về nhiều nữa.
“Mẹ, chẳng hôm qua mới ăn thịt ?
Sao hôm nay cắt một miếng to thế ?"
Từ Chiêu Đệ chút kinh ngạc.
Miếng thịt đủ cho cả nhà ăn hai bữa bình thường .
“Em gái con đỗ Thanh Đại , tuy hiện tại nó nhà, nhưng cũng ngăn cản việc chúng ăn mừng cho nó."
Vương Xuân Thảo hớn hở .
“Em gái đỗ Thanh Đại ?
Lợi hại thật đấy!"
Từ Chiêu Đệ cũng vui mừng cho Tri Hạ, lúc em rể đỗ Thanh Đại, chị còn lo lắng cho em gái.
Bây giờ em gái cũng đỗ Thanh Đại , chị cuối cùng cũng thể yên tâm.
“ là nên món gì đó ngon để ăn mừng, ơi, ở sân con gà mái hình như đẻ trứng nữa, là cũng g-iết luôn để hầm nhé?"
Vương Xuân Thảo gật đầu:
“Hầm , sẵn tiện bồi bổ cho Ái Quân và vợ nó luôn, học đại học mà hai đứa b-éo lên chút nào, ngược còn g-ầy ."
Sớm để hai đứa nhỏ ở nhà , mang theo con học thế , mà tốn sức cho ?
Cố Ái Quân và Lý Ngọc Phượng Thượng Hải học đại học, chính là vì nhà ngoại của Lý Ngọc Phượng ở Thượng Hải, nghĩ rằng bên ngoại thể giúp trông nom con cái.
Ai ngờ Cố Ái Quân và vợ suýt chút nữa còn nổi cửa nhà ngoại?
Cũng may Cố Ái Quân hai đến Thượng Hải để học, nếu họ coi là về thăm quê, đến nhà ngoại để “đào mỏ" .
Khi chị dâu của Lý Ngọc Phượng thấy hai nhờ bà trông giúp đứa nhỏ, bà trực tiếp “sư t.ử ngoạm" đòi họ mỗi tháng nộp hai mươi đồng tiền ăn cho gia đình.
Mà của Lý Ngọc Phượng cũng gì, rõ ràng là đồng ý với lời con dâu .
Lý Ngọc Phượng trong mắt chị dâu chỉ tiền, còn đẻ về phía chị dâu, cô dứt khoát từ bỏ ý định nhờ trông con đó.
Cô sợ rằng dù họ đưa tiền, tiền đó cũng tiêu lên Điền Bảo nhà .