[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 388
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:09:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chí ít thì dễ dàng nhặt những kiến thức học trong sách giáo khoa hơn những .”
Anh mới dứt lời, là Phạm Nhị Ni bên trực tiếp dội cho một gáo nước lạnh.
“Sao con so với những học sinh cấp ba mới nghiệp năm nay ?
So với họ, con còn cái ưu thế quái gì nữa!”
Chỉ cần thấy dáng vẻ điên cuồng của đám thanh niên tri thức trong thôn là Phạm Nhị Ni vô cùng đồng ý chuyện Cố Ái Dân từ bỏ công việc để tham gia cái cao khảo gì đó .
Chỉ riêng thôn họ đăng ký tham gia cao khảo đông thế , cả nước cộng sẽ là bao nhiêu chứ?
Cố Ái Dân:
“...”
Mẹ đúng là nắm bắt trọng điểm thật đấy!
Bởi vì Phạm Nhị Ni bên đồng ý, Cố Thành Đống bên cũng mấy lạc quan.
Chuyện Cố Ái Dân tham gia cao khảo cứ thế mà thành.
——————
Ngày cao khảo.
Vô mang theo hy vọng tràn trề bước trường thi, mặc dù đôi tay lạnh đến mức còn cảm giác gì nữa, nhưng trái tim họ rực cháy.
Chỉ cần đỗ đại học, tương lai thứ sẽ trở nên khác biệt .
Đặc biệt là những thanh niên tri thức xuống nông thôn bao nhiêu năm , vốn dĩ còn tưởng cả đời cứ thế mà trôi qua thôi.
Cao khảo khôi phục !
Người của thôn Đại Hà đến tham gia kỳ thi rõ ràng chia hai nhóm.
Nhóm của Lục Húc Thần một nhóm, đám thanh niên tri thức ghi hận họ vì báo tin cho họ một nhóm.
“Hừ, một đúng là ích kỷ, rõ ràng cao khảo sẽ khôi phục từ sớm như mà giấu nhẹm tin tức cho khác .”
“Chúng nhất định nỗ lực, thể để họ coi thường , học chúng vài tháng thì , đến lúc đó nếu mà thi bằng chúng thì mới gọi là mất mặt đấy!”
Những khác:
“Ơ???”
Bọn họ mới học hai tháng, thời gian học tập của gấp ba họ, chuyện khó khăn nhỉ?
Mặc dù trong lòng họ vô cùng phẫn nộ và tức giận, nhưng vẫn đến mức đầu óc hồ đồ !
Họ cũng chỉ là bình thường mà thôi, cũng loại thiên tài học thông.
Ưu thế của rõ ràng như , họ lấy cái gì để so với chứ?
Cao Hồng Quân và Tiết Bằng Phi xoa xoa bắp tay chút nổi da gà, nhích về phía Lục Húc Thần thêm một chút.
Ánh mắt của đám thanh niên tri thức đáng sợ quá, họ vẫn nên tránh xa một chút thì hơn.
Trước khi phòng thi, Lục Húc Thần đôi vợ chồng Cố Ái Quân một cái, đôi vợ chồng Trương Chí Quân một cái, trong lòng thầm than, con trai út đến thật đúng lúc mà!
Nếu vì con trai út, hiện tại vợ cũng nên cùng phòng thi mới đúng.
Lục Hạo Nhiên:
“Cái nồi con gánh nhé!
Đâu con đến lúc , kẻ đầu sỏ chẳng là bố !”
, từ hơn một tháng Tri Hạ sinh , là một con trai.
Vốn dĩ Tri Hạ còn đến tiễn thi, khi Vương Xuân Thảo mắng cho một trận, chỉ đành từ bỏ ý định .
Tri Hạ mới hết ở cữ bao lâu, Vương Xuân Thảo cho cô cũng là vì cho cô thôi.
Vương Xuân Thảo mặt trời bên ngoài một chút, “Giờ chắc Húc Thần với Ái Quân họ phòng thi nhỉ?”
Tri Hạ cầm đồng hồ đeo tay xem giờ, đưa cho một câu trả lời khẳng định.
“Vâng, ạ, bắt đầu thi .”
Nghe thấy lời , Vương Xuân Thảo vội vàng lôi những thứ bà chuẩn từ , bát hương và hương.
“Con còn ngẩn đó gì, mau qua đây , chúng cùng bái Văn Khúc tinh, phù hộ cho Húc Thần và Ái Quân họ thi thành tích .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-388.html.]
Tri Hạ:
“Ơ~ Lần bái ông Trời nữa ?”
Vương Xuân Thảo:
“Hừ!
Chuyện đương nhiên là bái Văn Khúc tinh , đương nhiên bên phía ông Trời bà cũng sẽ cùng cầu xin một chút.”
Lúc , nhà họ Cố.
Từ Chiêu Đệ cũng bày một cái bát hương, kéo Cố Thành Bách đó cầu nguyện đấy.
Nhất định phù hộ cho con trai và con dâu bà đỗ đại học nhé!
Cố Thành Bách vốn dĩ ban đầu còn tình nguyện, khi thắp hương cầu nguyện còn thành tâm hơn cả Từ Chiêu Đệ nữa!
Từ Chiêu Đệ:
“Hừ~ Ông bảo mấy thứ là phong kiến mê tín, tác dụng gì ?
Dáng vẻ hiện tại của ông giống như tin thần phật nhỉ?”
Sau khi cao khảo kết thúc, chỉ còn việc chờ đợi kết quả công bố.
Nói thật, thời gian là khó khăn nhất.
Chương 323 Thủ khoa tỉnh
Ngày kết quả công bố.
Người của công xã đến !
Người của huyện cũng đến !
Tri Hạ cũng ngờ tới, Lục Húc Thần mà thi một vị trí thủ khoa tỉnh về cho cô.
Vương Xuân Thảo ghé sát tai con gái, nhỏ giọng :
“Chắc chắn là hôm đó Văn Khúc tinh thấy lời cầu nguyện của chúng , linh thật đấy!”
Tri Hạ:
“Hóa Lục Húc Thần nỗ lực học tập nửa năm trời, cuối cùng công lao đều dành cho Văn Khúc tinh hết !”
“Mẹ ơi, giờ là lúc chuyện , cẩn thận kẻo thấy, bảo phong kiến mê tín đấy.”
Nghe thấy lời , Vương Xuân Thảo nhanh ch.óng xung quanh một chút, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Những khác hề về phía , đều đang vây quanh con rể Lục Húc Thần của bà kìa!
“Khụ!
Các vị lãnh đạo, cái đó con rể đỗ thủ khoa, còn Bảng nhãn và Thám hoa thì ?
Có cũng là của thôn chúng ?”
Lời của Vương Xuân Thảo dứt, hiện trường lập tức im lặng như tờ.
Khóe miệng đại đội trưởng Triệu Kiến Quân giật giật, thím đúng là giỏi tưởng tượng thật đấy!
Xuất hiện một vị thủ khoa tỉnh như Lục Húc Thần là ông đủ vui lắm .
Không ngờ tham vọng của thím còn lớn hơn cả ông, mà định bao trọn luôn cả ba vị trí đầu bảng của tỉnh.
Tri Hạ nhịn đỡ trán, cô chắc nghĩ rằng vị trí thứ hai và thứ ba sẽ rơi đầu Ái Quân và vợ đấy chứ?
Thật sự tưởng cầu gì nấy ở chỗ thần tiên đấy ?
Vị lãnh đạo từ huyện đến tính tình khá :
“Bà đại gia , vị trí Bảng nhãn và Thám hoa của tỉnh, khụ, hạng nhì và hạng ba là của huyện chúng .”
Ý tứ sâu xa chính là, ngay cả của huyện chúng còn , đương nhiên cũng là của đại đội các bà .
“Ra là ~”
Vương Xuân Thảo chút thất vọng, còn tưởng nhà họ Cố họ định bao trọn cả Thủ khoa, Bảng nhãn, Thám hoa luôn cơ đấy!
nghĩ cũng đúng, gì chuyện lành nào cũng rơi hết đầu nhà họ Cố bà chứ?