“Chào cháu, chào cháu, cái đó Thanh Nguyệt , năm nay cháu bao nhiêu tuổi ?"
Tri Hạ tò mò hỏi.
Trương Thanh Nguyệt khẽ :
“Tháng cháu đón sinh nhật mười tám tuổi xong ạ."
Cô gái chỉ trẻ tuổi, mà thực tế đúng là tuổi còn nhỏ thật.
Tuy rằng cô cũng mười tám tuổi yêu đương với Lục Húc Thần, nhưng Lục Húc Thần cũng chỉ lớn hơn cô ba tuổi mà thôi.
Đâu giống Cố Ái Quốc, sinh năm năm mươi, hiện tại là năm bảy mươi lăm, hai mươi lăm tuổi .
So với cô bé là lớn hơn hẳn bảy tuổi đấy!
Trâu già gặm cỏ non mà!
Nghe thấy cô nhỏ hỏi tuổi của Thanh Nguyệt, Cố Ái Quốc chút ngượng ngùng sờ mũi.
Cậu cũng chỉ lớn hơn Thanh Nguyệt bảy tuổi thôi mà, lớn hơn quá nhiều chứ?
“Cái đó, cô nhỏ, cô thành phố là việc cần đúng ạ?"
Ý ngoài lời của Cố Ái Quốc là:
“Nếu cô việc cần , thì mau việc của , đừng quấy rầy bọn cháu hẹn hò nữa!”
Tri Hạ dĩ nhiên lập tức hiểu ý tứ hàm súc trong lời của Cố Ái Quốc , nể tình cũng còn nhỏ tuổi nữa.
Cô sẽ lỡ việc đại sự đời của đứa cháu trai !
“ , Tiểu Vũ cứ quấn quýt đòi ăn bánh quy đào, cô đang định tới hợp tác xã cung tiêu mua cho nó đây!"
Cố Ái Quốc thấy thế, lập tức :
“Vậy cô nhỏ mau ạ, đừng để Tiểu Vũ đợi sốt ruột."
Tri Hạ:
“Đây là một khắc cũng ở thêm với cô ?”
“Vậy cô phiền đôi tình nhân nhỏ các cháu hẹn hò nữa, cô hợp tác xã cung tiêu đây."
Sau khi Tri Hạ xa, Trương Thanh Nguyệt mới thẹn quá hóa giận véo cánh tay Cố Ái Quốc thêm mấy cái nữa.
“Sao chuyện như chứ?
Em và cô nhỏ của mới hai câu, biến tướng bắt đầu đuổi , thật sự tưởng cô nhỏ ?"
“Nếu như cô nhỏ của vì chuyện mà ấn tượng với em thì ?"
Trương Thanh Nguyệt lo lắng .
Thấy đối tượng tức giận , Cố Ái Quốc cũng màng kêu đau nữa, vội vàng dỗ dành:
“Em yên tâm , chuyện đó , cô nhỏ và quan hệ lắm, sẽ để tâm chút chuyện nhỏ ."
“Hơn nữa, cô nhỏ của lựa chọn rời dứt khoát như , chẳng cũng là cho hai đứa thêm thời gian bồi đắp tình cảm ?"
Cố Ái Quốc dỗ dành hồi lâu, mới dỗ cho Trương Thanh Nguyệt hết giận.
Cậu , ngay lúc dẫn đối tượng xem phim vui vẻ.
Tri Hạ trở về thôn đem chuyện đang yêu đương kể cho bà nội Vương Xuân Thảo của .
Kèm theo đó là cô gái trông như thế nào, Tri Hạ đều miêu tả rõ mồn một cho đẻ của .
Vương Xuân Thảo thấy cháu trai tìm một đối tượng nhỏ hơn bảy tuổi, trong lòng bỗng nảy một ý nghĩ.
Thằng Ái Quốc đây cứ kéo dài chịu kết hôn, lẽ là nhắm trúng con gái từ sớm, cứ chờ lớn lên đấy chứ?
là con ruột, điểm chú ý đều ở chỗ chênh lệch tuổi tác.
Cố Ái Quốc:
“Đây quả thực là bà nội ruột của mà!
Trong lòng bà là loại như ?”
Cậu và Trương Thanh Nguyệt mới quen một tháng thôi, chính thức xác định quan hệ cũng mới đầy một tuần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-346.html.]
Có thể nào đừng suy diễn quá mức về như ?
Đợi đến khi Cố Ái Quốc hẹn hò xong, lúc trở về nhà, chào đón chính là một cuộc thẩm vấn của cả gia đình.
“Ông nội, bà nội, cha, , con như gì thế ạ?"
Cố Ái Quốc xoa xoa cánh tay , da gà sắp họ cho nổi hết lên .
Ánh mắt , cứ như là phạm nhân cần thẩm vấn bằng.
Chờ !
Thẩm vấn?
Ch-ết tiệt!
Cô nhỏ của chắc đem chuyện yêu đương ngoài chứ?
Đáp án là:
“ !”
Dưới áp lực của bốn phía, Cố Ái Quốc chỉ đành đem chuyện xảy giữa và Trương Thanh Nguyệt từ lúc quen đến lúc yêu đương, thành thật kể một lượt cho nhà .
Chương 288 Định xem đối phương trông thế nào
Chuyện đại sự đời của con trai cả cuối cùng cũng nơi chốn, Từ Chiêu Đệ buổi tối lúc ngủ, mặt vẫn còn mang theo nụ đấy thôi!
Hiện tại chỉ còn đứa thứ ba Ái Đảng nữa thôi, chờ cưới vợ cho nó, bà và Cố Thành Bách cha , cũng coi như thành nhiệm vụ !
Cố Ái Đảng:
“Con vội , tuyệt đối đừng thúc giục con nhé.”
Cậu hiện tại vẫn đạt tiêu chuẩn theo quân, dù cho cưới vợ, hai vợ chồng cũng là mỗi một nơi.
Cho nên, chuyện hôn sự cứ đợi thăng chức, nhà thể theo quân hãy tính .
Ngày hôm .
Từ Chiêu Đệ sáng sớm xin nghỉ, bà tới công xã xem đối tượng của Ái Quốc trông như thế nào, còn tâm trí mà việc đồng nữa.
Tất nhiên, chỉ một bà, còn Vương Xuân Thảo.
Còn Điềm Bảo thì Vương Xuân Thảo đưa tới nhà Tri Hạ, nhờ cô trông giúp nửa buổi.
Vốn dĩ Từ Chiêu Đệ còn bảo Tri Hạ cùng họ, giúp họ nhận mặt cũng .
Sau đó nghĩ hai gặp mặt , Tri Hạ nhận đối tượng của Ái Quốc đồng thời, cô gái đó chắc chắn cũng nhận Tri Hạ mà!
Sợ cô gái cảm thấy ngượng ngùng, Từ Chiêu Đệ quyết định vẫn là kéo theo Tri Hạ cùng nữa.
Họ chỉ là qua đó lặng lẽ một cái thôi, phiền đến đối phương !
Tri Hạ đứa cháu dâu nhỏ chơi cùng một chỗ với con trai , thầm thở dài một tiếng.
Mọi khi đều là cô nhờ Vương Xuân Thảo trông trẻ giúp.
Hôm nay cuối cùng cũng đảo ngược .
Điềm Bảo bình thường trông khá ngoan, lát nữa chắc sẽ nháo chứ?
“Hạ Hạ, Điềm Bảo giao cho con nhé, và chị dâu con buổi trưa chắc chắn thể về, lúc đó sẽ qua đón con bé."
Vương Xuân Thảo .
Tri Hạ gật đầu:
“Mẹ yên tâm , đảm bảo trông coi cho thật , để mất một sợi tóc nào ."
Còn chút việc đồng , buổi chiều cũng như thôi, tốn bao nhiêu thời gian.
Vương Xuân Thảo lướt qua chỗ cháu ngoại và chắt gái một cái cuối cùng, mới ngoài.
“Bà cố~"
Vừa thấy Vương Xuân Thảo ngoài, Điềm Bảo cũng thèm chuyện với chú nhỏ nữa, đôi chân ngắn nhỏ chạy đuổi theo.
Nghe thấy giọng sữa non quen thuộc đó, Vương Xuân Thảo vội vàng đầu , vặn thấy Điềm Bảo đang chạy loạng choạng vững.