Lý Ngọc Phượng mỉm , “Bà nội, con mà."
Mắt cô cũng mù , nhà họ Cố trọng nam khinh nữ , cô còn ?
Thím hai tự trọng nam khinh nữ thì cứ tưởng khác cũng giống thím !
Cố Ái Quốc/
Cố Ái Quân:
“ là trọng nam khinh nữ, nhưng mà trọng nữ khinh nam đấy!”
Chương 267 Có lúc các
“Gào ú ~"
Một con hổ con mới cao đến bắp chân của Tri Hạ, gầm gừ đe dọa cô.
Ánh mắt như :
“Đừng qua đây nữa nhé, còn qua đây là khách khí !”
Tri Hạ bầy gà rừng nuôi nhốt, con hổ con chút sức đe dọa nào mà vô cùng đáng yêu .
Gà rừng đó là của cô, con hổ con chiếm gà của cô của riêng , mơ !
Hổ con dùng móng vuốt cào cào đất, gầm lên một tiếng hung dữ, “Gào ú ~"
Cái con còn chạy?
Tri Hạ thản nhiên liếc hổ con, đó bình tĩnh mở cánh cửa hàng rào cô tự , nhặt trứng gà là việc chính.
Hổ con:
“Ơ, cô ?
Trong đó là lương khô của nó mà!”
Tri Hạ nhặt xong trứng , xoa đầu hổ một cái, lúc mới đeo gùi xuống núi.
Hổ cha, hổ , mau về thôi!
Có con chiếm tiện nghi của hổ, còn sợ hổ nữa chứ!
Đào Hoa bỏ d.ư.ợ.c liệu đào xong gùi, định đổi chỗ khác tiếp tục đào thì thấy Tri Hạ đeo gùi từ núi xuống.
Đây là thứ bao nhiêu cô thấy cô út từ núi xuống .
Lần nào xung quanh và phía gùi cũng phủ đầy cỏ dại, căn bản thấy bên trong đựng thứ gì.
Dù chắc chắn gùi trống là !
Cô mà bản lĩnh như cô út thì cần mỗi ngày sầu muộn vì thêm một miếng cơm ăn chứ?
Người trong thôn lên núi đào d.ư.ợ.c liệu ngày càng nhiều, Đào Hoa bận rộn hơn một tháng, đống d.ư.ợ.c liệu đào cũng chỉ đổi ba đồng tiền.
Tại cô ăn một miếng thịt khó khăn như , mà cô út đang phân vân hôm nay ăn thịt gì?
Nghĩ đến tiền và phiếu tịch thu mất, tim Đào Hoa bắt đầu đau nhói.
Nếu tiền và phiếu đó còn thì mấy.
“Cô út!"
Đào Hoa đầu óc nóng lên, đến lúc phản ứng thì một tiếng gọi thốt ngoài.
Đã gọi thì thà rằng trực tiếp ý định của với cô út luôn, lỡ cô út đồng ý thì !
Tri Hạ khựng bước chân, cau mày Đào Hoa đang chạy về phía .
Nói cũng , Đào Hoa ly hôn về cũng vài tháng , đây là đầu tiên cô chủ động tìm .
Dựa mối quan hệ của hai bọn họ, đáng lẽ nên nước sông phạm nước giếng mới đúng.
Cũng gọi là mục đích gì.
Đào Hoa chạy đến mặt Tri Hạ, hít sâu một , lên tiếng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-321.html.]
“Cô út, chúng hợp tác , cô phụ trách lên núi săn b-ắn, con phụ trách tìm đầu tiêu thụ, tiền kiếm chia hai tám, con chỉ lấy hai phần thôi, thấy thế nào?"
Tri Hạ Đào Hoa như kẻ ngốc mất vài giây, đó dứt khoát từ chối đối phương.
“Không thấy thế nào cả, rơi kết cục giống như Chu Trường Hải !"
Từ chối nhanh quá, thèm cân nhắc chút nào ?
“Cô út, bài học , con nhất định sẽ cẩn thận mà, dù cô săn cũng giống như nhặt , tốn bao nhiêu sức mà kiếm tiền, cô đồng ý?"
Tri Hạ:
“Đầu tiêu thụ tự cũng lo liệu , việc gì giao cho cô?”
Lại còn chia cho cô hai phần!
Nghĩ gì mà thế?
Cái kiểu nhặt món hời còn định vơ cô, xem hơn một năm tiếp xúc, đứa cháu gái hờ quên mất những lời cô từng đây !
“Hay là để đem lời cô truyền đạt cho hai và chị dâu hai một chút, xem ý kiến của họ thế nào nhé?"
Ý tứ đe dọa rõ ràng, cô còn đeo bám nữa là cho cha cô dự tính của cô đấy.
Đào Hoa run rẩy cả , “Đừng !"
Thời gian qua Phạm Nhị Ni hễ chuyện gì ý là tay đ-ánh cô trút giận, lưng cô bây giờ vẫn còn vết hằn bà đ-ánh đây !
Tri Hạ thấy phản ứng của Đào Hoa thì mỉm hài lòng, “Cháu gái lớn , ví dụ về chồng cũ của cháu ở đó đấy, kết cục của việc đầu cơ trục lợi cháu cũng thấy , cháu cứ yên chút ."
Không ai cũng giống như cô, một gian để giấu đồ .
Đợi đến khi Đào Hoa hồn thì Tri Hạ xa .
Phẫn hận giậm chân hai cái, Đào Hoa mới cam lòng về phía chỗ đào d.ư.ợ.c liệu.
Có tiền mà kiếm, đúng là kẻ ngốc chỉ sức trâu.
Cứ đợi đến khi thanh niên tri thức thả cho về thành phố bỏ rơi !
Nghĩ đến Cố Ái Quân và Hà Hoa cũng kết hôn với thanh niên tri thức, Đào Hoa lạnh một tiếng.
“Hừ ~"
Cô là đầu tiên nhà họ Cố ly hôn, nhưng tuyệt đối cuối cùng.
Đừng bây giờ đang tươi rói, còn khối thời gian để mà đấy!
So với việc bỏ rơi, dù cô vẫn là chủ động bỏ rơi kẻ khác!
Bên , Tri Hạ khi xuống núi, đem gùi cất về nhà xong thì sang nhà họ Cố đón con trai.
“Em ~ em ~"
Lục Hạo Vũ ôm chân Vương Xuân Thảo, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, chằm chằm bé gái đang Vương Xuân Thảo bế trong lòng với ánh mắt mong chờ.
“Tiểu Vũ, đây là cháu gái, em gái."
Vương Xuân Thảo sửa cho thằng bé bao nhiêu , nhóc con cứ khăng khăng nhận định cháu gái là em gái, nhất định chịu sửa miệng!
Còn nữa, sức lực của đứa cháu ngoại của bà ngày càng lớn, bà nhớ lúc con gái còn nhỏ sức lực cũng lớn như mà!
“Em ~ xem ~"
“Được, cho cháu xem, nhưng nhé, chỉ thôi chứ đưa tay nghịch đấy!"
Vương Xuân Thảo lẩm bẩm cúi đặt chắt gái lên giường gạch, đó bế cháu ngoại lên để thằng bé thấy “em gái nhỏ" mà nó hằng mong nhớ.
“Em ~" Lục Hạo Vũ thấy cháu gái nhỏ thì phấn khích lao về phía , “Chơi ~"
“Ái chà!"
Vương Xuân Thảo kịp thời giữ c.h.ặ.t nhóc con , suýt chút nữa thì tuột tay, thật sự là dọa bà một phen hú vía.
Cái mà nhào lên thì còn thể thống gì nữa!