“Muốn thì về hỏi mấy trong thôn là mà."
Từ Mạn Dao vẻ tùy ý nhưng thực chất trong lòng cũng tò mò.
cô cũng vội, đợi Trương Chí Quân hỏi kết quả chắc chắn sẽ cho cô thôi.
Lục Húc Thần:
“..."
Tri Hạ:
“..."
Thật sự ý nghĩa gì đặc biệt ở trong đó cả?
Càng đến phong tục gì ?
“Khụ!
Cái đó... cần hỏi , chẳng phong tục gì hết, chiếc giày đó là lúc hai tới, em đ-á một cái thành thế đấy."
Tri Hạ thản nhiên giải thích.
“Cái gì?"
“Hả?"
Hai tiếng kinh ngạc vang lên , Lục Húc Thần thấy Trương Chí Quân và Từ Mạn Dao kinh ngạc đến mức mồm há hốc khép .
Anh vội vàng giải thích chuyện xảy khi chụp ảnh một , đặc biệt là khi Tri Hạ vì trút giận cho nên mới dùng sức đ-á chiếc giày thành như thế, Trương Chí Quân mà một tia khoe khoang trong lời đó.
Trương Chí Quân thừa lúc Lục Húc Thần chú ý, lén lút trợn trắng mắt.
Có gì mà khoe chứ, cũng sắp là vợ đến nơi .
Dù sức lực của Mạn Dao chắc chắn lớn bằng Tri Hạ, nhưng điều cũng chứng minh rằng cần lo lắng vợ đ-ánh.
Hừ!
Lục Húc Thần thằng nhóc chắc chắn ở riêng tư em dâu thu xếp bao nhiêu !
Tri Hạ:
“Đừng oan uổng cho nha!
là dịu dàng nhất trần đời, thể dùng vũ lực với Lục Húc Thần chứ?”
Trước khi câu , nên chiếc giày mới cô đ-á găm tường lúc nãy ?
“Em dâu, đ-á lắm!
Phải để đó nhớ đời, giày mà là thứ thể ném loạn xạ ?
Nhất là ở đường lớn thế , cũng may em dâu phản ứng nhanh, nếu Húc Thần kiểu gì cũng thương !"
Trương Chí Quân đến cạnh bức tường , dùng sức rút chiếc giày một cái.
Nhìn thấy cả cơ bắp nổi lên luôn mà chiếc giày ở vẫn ở đó.
Trương Chí Quân giơ hai ngón tay cái về phía Tri Hạ:
“Em dâu, lợi hại."
Từ Mạn Dao ghét bỏ Trương Chí Quân một cái:
“Em thấy nên mượn ít nước ở tiệm ảnh mà rửa tay ."
“Lúc nãy Lục Húc Thần , phụ nữ chân một bên dắt con chạy về nhà, nghĩa là chiếc giày rút bà bao lâu ."
Trương Chí Quân đờ đôi bàn tay của , rửa tay, nhất định rửa tay!
Nghe xong lời Từ Mạn Dao , Trương Chí Quân bất giác liên tưởng chiếc giày với những hôi chân.
Thậm chí còn cảm thấy tay dính mùi chân thối của khác .
Người phụ nữ ngay cả cái tên cũng :
“Ai hôi chân hả?
Ai hôi chân hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-307.html.]
Ai hôi chân hả?”
Với tư cách là khách hàng nãy, thợ chụp ảnh của tiệm dẫn Trương Chí Quân đến vòi nước.
Trương Chí Quân còn dày mặt mượn ít xà phòng thơm.
Cho đến khi rửa tay thơm tho mới bước khỏi tiệm ảnh.
“Khụ khụ, tại tớ mà mất thời gian , chúng mau thôi."
Bốn lớn một trẻ nhỏ, một nhóm năm , hai chiếc xe đạp, thong dong về phía tiệm cơm quốc doanh.
Sau khi họ rời , một tiếng mở cửa vang lên, phụ nữ lúc nãy xuất hiện cầm theo cây kéo đến cạnh tường, cắt bỏ phần giày lộ bên ngoài.
Sau đó dùng bùn trộn sẵn ở nhà trám bức tường.
Trên tường đôi giày rách thế chẳng chuyện gì lành.
Bà chỉ sợ lời đồn đại truyền biến tướng, ảnh hưởng đến danh tiếng của cả nhà bà .
Tiệm cơm quốc doanh.
Lục Húc Thần gọi bốn món một canh cùng với sáu cái màn thầu, đó ngẩng đầu hỏi Trương Chí Quân:
“Anh với thanh niên trí thức Từ ăn gì thì tự gọi ."
Trương Chí Quân Lục Húc Thần với vẻ thể tin nổi, hóa đống đồ ăn tên gọi phần của và Mạn Dao ?
Lượng thức ăn ở tiệm cơm quốc doanh nổi tiếng là thực tế, gọi nhiều thế họ ăn hết ?
Không lẽ là định mang về nhà chứ?
Có khả năng!!!
Trương Chí Quân trưng cầu ý kiến của Từ Mạn Dao gọi hai món một canh, ba cái màn thầu.
Bốn bọn họ mang theo một đứa trẻ mà gọi tổng cộng sáu món hai canh, khiến ít thường xuyên về phía .
Sau khi các món dọn lên đủ, mấy mới bắt đầu động đũa.
Trương Chí Quân vốn tưởng Lục Húc Thần định đóng gói mang về, nhưng khi thấy Tri Hạ ăn hết cái màn thầu đến cái màn thầu khác, đôi đũa tay suýt chút nữa thì rơi bát.
Quả nhiên sức lực của em dâu tự nhiên mà , bộ là do ăn mà cả đấy!
Chương 256 Đ-ánh hai con lợn rừng? Không rảnh!
Tri Hạ u ám Trương Chí Quân một cái, dọa vội vàng thu hồi ánh mắt.
Ánh mắt của em dâu đáng sợ quá mất!
Từ Mạn Dao tuy cũng kinh ngạc sức ăn lớn của Tri Hạ, nhưng chằm chằm như Trương Chí Quân.
“Mau ăn , ăn xong chúng còn tranh thủ về sớm."
Từ Mạn Dao gắp một miếng thức ăn bát Trương Chí Quân, hy vọng thể chặn miệng , đừng để lời gì .
Nếu Trương Chí Quân Từ Mạn Dao đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ nhịn mà lộ một nụ khổ.
Anh trêu chọc ai thì cũng dám trêu chọc vợ của Lục Húc Thần ?
Lỡ như chọc giận cô , một đ-ấm giáng xuống, khi đợi đến ngày kết hôn với Mạn Dao mất.
Sau khi bốn ăn xong, cửa hàng bách hóa mua ít đồ mới kết thúc chuyến huyện thành .
Trở về thôn Đại Hà, Lục Húc Thần chở Tri Hạ trực tiếp về nhà họ Cố.
Còn Trương Chí Quân thì đưa Từ Mạn Dao về xưởng đóng giày , đó đến nhà Đại đội trưởng trả xe đạp.
Đợi khi kết hôn, cũng nghĩ cách kiếm một cái phiếu xe đạp mới , nếu đưa vợ thành xem phim cũng tiện, thể nào cũng mượn xe của khác mãi .
Nhà họ Cố.
Vương Xuân Thảo đang phơi quần áo thì thấy con gái bế con , lập tức tiện tay vắt quần áo lên dây thừng.
Sau đó lau bàn tay còn ướt , hớn hở về phía Tri Hạ.
“Cuối cùng cũng về , ảnh chụp thế nào?
Tiểu Vũ nháo chứ?"