[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:53:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cảnh báo cô nhé!

 

Đừng thấy Húc Thần nhà chúng trai mà nảy sinh ý đồ , gia đình , vợ hơn cô nhiều, cách đây lâu ngay cả con trai cũng sinh ."

 

Hừ!

 

Cái cô tiểu thư đỏng đảnh khi đối mặt với Húc Thần lộ vẻ xuân tâm phơi phới, đừng tưởng .

 

Lục Húc Thần đầu liếc Trương Chí Quân một cái, trong mắt như đang :

 

“Còn bậy nữa là cho tay!”

 

Trương Chí Quân vô tội chớp chớp mắt, bậy .

 

Sở dĩ trực tiếp toạc chẳng là để dập tắt mầm mống tai họa ngay từ nguồn !

 

Lục Húc Thần cứ ở đó mà thầm vui mừng , cần tay mà đóa hoa đào nát em giải quyết thỏa .

 

Không đ-âm trúng tâm tư thầm kín mà Bạch Băng Thiến thẹn quá hóa giận lườm Trương Chí Quân một cái.

 

Đem cô đặt cạnh một cô thôn nữ để so sánh, chẳng là hạ thấp đẳng cấp của cô ?

 

Bạch Băng Thiến hề nghĩ rằng một cô thôn nữ thể xinh hơn cô, chắc chắn là Trương Chí Quân cố ý .

 

“Ai nảy sinh ý đồ chứ?

 

tìm Lục tri thức chỉ là nhờ giúp tìm một công việc ở xưởng gạch thôi!

 

Anh đừng mà bôi nhọ danh dự của ."

 

Lục Húc Thần gạt cánh tay của Trương Chí Quân khỏi vai , nhàn nhạt :

 

“Bạch tri thức, chuyện công việc lực bất tòng tâm, còn việc, đây."

 

Nói xong, thèm ngoảnh đầu về một hướng khác.

 

Bạch Băng Thiến còn đuổi theo, đợi cô nhấc chân Trương Chí Quân chặn .

 

“Không thấy Húc Thần ?

 

Cậu lực bất tòng tâm, thấy cô cứ thành thành thật thật xuống ruộng kiếm điểm công , đừng suốt ngày mơ giữa ban ngày nữa."

 

“Anh..."

 

Bạch Băng Thiến nghiến răng nghiến lợi Trương Chí Quân, nếu đột nhiên xông phá đám, Lục tri thức lẽ đồng ý .

 

Lục Húc Thần:

 

“Cho dù Trương Chí Quân đến cũng sẽ đồng ý , đừng mà mơ mộng hão huyền!”

 

Phía xưởng gạch , Bạch Băng Thiến sang xưởng giày.

 

Từ Mạn Dao và Lý Ngọc Phượng ngơ ngác Bạch Băng Thiến đột nhiên tìm đến cửa, cô nàng thanh niên tri thức mới đến nên ở ngoài đồng việc ?

 

Sao chạy đến xưởng giày của họ thế ?

 

Khi thấy ý đồ của Bạch Băng Thiến, hai một cái, khi chuyện cứ lộ vẻ cao cao tại thượng, qua thấy ưa nổi .

 

“Bạch tri thức, xưởng giày của chúng dạo thiếu ."

 

Từ Mạn Dao trực tiếp .

 

Bạch Băng Thiến nghi ngờ Từ Mạn Dao, bỏ lỡ một chút biểu cảm nào mặt cô .

 

“Cô vì Trương Chí Quân mới từ chối đấy chứ?

 

hai là đối tượng của , nhưng cô cũng thể vì mâu thuẫn giữa và Trương Chí Quân mà gạt ngoài cửa chứ?"

 

Từ Mạn Dao kinh ngạc Bạch Băng Thiến một cái, mở miệng :

 

“Cô và Trương Chí Quân mâu thuẫn á?

 

Chuyện thực sự đấy."

 

Lý Ngọc Phượng cũng phụ họa một bên:

 

“Bạch tri thức, xưởng giày thực sự thiếu , vả chuyện tuyển xưởng cũng do hai chúng , đưa quyết định là đại đội trưởng."

 

Lại là đại đội trưởng?

 

Vương San San chẳng hai cái xưởng trong thôn đều là do thanh niên tri thức lập ?

 

Sao ai nấy đều chủ xưởng thế ?

 

Hèn gì ở điểm thanh niên tri thức nhiều như mà vẫn xuống ruộng kiếm điểm công!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-279.html.]

 

Nếu mà suy nghĩ của Bạch Băng Thiến, ước chừng Từ Mạn Dao và Lý Ngọc Phượng sẽ đảo mắt lên đến tận trời xanh mất.

 

Cô cũng ở điểm thanh niên tri thức nhiều đang xuống ruộng kiếm điểm công cơ đấy?

 

Vậy động não suy nghĩ xem, cho dù xưởng thiếu thì họ sắp xếp thanh niên tri thức giúp đỡ chắc chắn cũng tìm những thanh niên tri thức cũ quen thiết hơn .

 

Cô là một thanh niên tri thức mới đến, tình cảm thì , mấu chốt là tính tình còn dễ ưa, họ việc gì giúp đỡ chứ?

 

Bạch Băng Thiến mặt đầy vẻ chán nản rời khỏi xưởng giày, việc gì cũng thuận theo ý thế ?

 

Trong lòng bực bội vô cùng, chỉ thấy cô dùng sức đ-á bay một hòn đ-á.

 

Chát!

 

“Ái chà!"

 

Vương Xuân Thảo đ-á trúng ngay trán, vết m-áu dính tay, bà giận dữ về phía Bạch Băng Thiến ở cách đó xa.

 

Xung quanh đây ngoài bà thì chỉ còn cô ả , hòn đ-á chắc chắn là do cô đ-á!

 

Bạch Băng Thiến Vương Xuân Thảo càng lúc càng tiến gần, trong lòng chút chột , xong , xong , bà chắc định đ-ánh đấy chứ?

 

“Bà gì?

 

cố ý, ai hòn đ-á đó trúng chứ?"

 

Vương Xuân Thảo chỉ trán , quát lớn:

 

“Không cố ý là xong chuyện chắc?

 

trán , chảy m-áu đây!"

 

“Vậy giờ đưa bà đến trạm y tế băng bó là chứ gì?

 

Tiền thu-ốc men trả."

 

Bạch Băng Thiến chột .

 

Vương Xuân Thảo xòe bàn tay mặt Bạch Băng Thiến:

 

“Trạm y tế tự , tiền thu-ốc men với tiền bồi bổ, tổng cộng mười tệ!"

 

Mười tệ?

 

Cũng thể chấp nhận , lúc Bạch Băng Thiến xuống nông thôn, lén nhét cho cô tận năm trăm tệ cơ mà!

 

Bạch Băng Thiến lấy một tờ tiền từ trong túi đưa tay Vương Xuân Thảo.

 

“Đây, mười tệ, chuyện coi như xong xuôi nhé, bà lấy chuyện đòi tiền nữa đấy?"

 

Vương Xuân Thảo cất tiền túi:

 

“Cô thực sự coi là hạng ăn vạ chắc?

 

Nếu cô đ-á đ-á lung tung thì trán vỡ ?"

 

“Đòi cô mười tệ là ít đấy, nếu là những năm đây, còn đòi cô tiền đền bù dung nhan nữa kìa!"

 

Hừ!

 

Hôm nay đúng là năm hạn tháng hạn mà, giao giày thôi mà cũng đ-ập vỡ trán.

 

Đôi giày cứ để lát nữa hãy giao , việc cấp bách bây giờ là nhanh ch.óng đến trạm y tế tìm Hữu Đức băng bó cái trán cho chắc.

 

“Hữu Đức!

 

Hữu Đức!"

 

Ngụy Hữu Đức từ trong phòng , thấy đôi giày mới trong giỏ của Vương Xuân Thảo, ngạc nhiên :

 

“Thím ơi, thím giày cho cháu thế?

 

Lại còn chỉ một đôi, cháu dám nhận chứ?"

 

Vương Xuân Thảo dịch cái giỏ phía một chút:

 

“Không dám nhận là đúng , đôi giày cho cháu, là thím mang đến xưởng giày đấy."

 

囧rz

 

Ngụy Hữu Đức:

 

“Là tự đa tình !”

 

 

Loading...