[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 270

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:53:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đúng đúng, thăm cô út mới ."

 

Cố Ái Quốc dắt xe đạp sân, dựng xe ngay ngắn thẳng về phía phòng của Tri Hạ.

 

Đến cửa, Cố Ái Quốc định gõ cửa, đột nhiên nhớ tới đứa em trai nhỏ mà vẫn gặp mặt .

 

Tiếng gõ cửa đứa nhỏ thức giấc nhỉ?

 

Để cho chắc chắn, nhất là nên gõ thì hơn.

 

Cố Ái Quốc thu nắm đ-ấm , hướng trong phòng gọi khẽ:

 

“Cô út ơi."

 

Gọi xong đợi chừng bảy tám giây, vẫn thấy ai mở cửa, Cố Ái Quốc gọi nhỏ thêm một tiếng nữa, “Cô út ơi~"

 

“Gọi cô việc gì thế?"

 

Giọng của Tri Hạ u u vang lên từ phía Cố Ái Quốc, dọa Cố Ái Quốc giật b-ắn cả .

 

Cố Ái Quốc đầu Tri Hạ, cánh cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t, hèn chi gọi trong mà chẳng phản ứng gì!

 

Hóa cô út vốn dĩ ở trong phòng mà!

 

“Cô út, thấy sắc mặt cô như , cháu yên tâm , đứa em trai nhỏ mới thêm của cháu ạ?"

 

Tri Hạ chỉ trong phòng:

 

“Đang ngủ đấy."

 

Cố Ái Quốc mím mím môi, ngượng ngùng :

 

“Cháu thể xem một chút ạ?"

 

“Vào ."

 

Tri Hạ gật đầu, đến cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa , dẫn Cố Ái Quốc đến bên giường.

 

Cố Ái Quốc cúi đầu một cục nhỏ xíu giường, cái mặt nhỏ phúng phính thịt, thật là đáng yêu quá mất.

 

Anh cũng bế đứa em trai một cái, nhưng sợ nhóc con thức giấc, nên mở miệng.

 

Nhìn cho mắt xong, bấy giờ Cố Ái Quốc mới cùng Tri Hạ rời khỏi phòng.

 

Chậm hơn Cố Ái Quốc vài phút mới sân, Cố Ái Quân bước liền thấy cô út đang ở sân chuyện với bà nội.

 

Khoan !

 

Trên cổ tay cô út đó là một chiếc...

 

đồng hồ mới!!!

 

Cố Ái Quân dụi dụi mắt, trừng to mắt nữa, quả nhiên hề nhầm, đồng hồ vẫn còn ở đó.

 

Trong lòng càng thêm ảo não hơn!

 

Nếu sớm trong tay cô út còn một chiếc đồng hồ mới tinh, ... ...

 

đời thu-ốc hối hận.

 

Bây giờ hối hận đến xanh ruột cũng vô dụng thôi.

 

Cả buổi tối, Cố Ái Quân cứ ỉu xìu chẳng buồn chuyện mấy.

 

Những khác thì tưởng Cố Ái Quốc vẫn còn đang giận dỗi vì chuyện buổi trưa ăn cơm bỏ quên !

 

Chương 225 Đêm động phòng muộn màng

 

Buổi tối.

 

Lục Húc Thần lén liếc Tri Hạ đang cởi quần áo, lo lắng nuốt nước miếng một cái.

 

Con trai cũng sinh , việc ở cữ của vợ cũng xong .

 

Đêm động phòng muộn màng của họ thể bổ sung ?

 

Nghĩ đến những ngày cố ý trộn đám đàn ông lập gia đình, họ tán gẫu những chuyện đó.

 

Khuôn mặt Lục Húc Thần bắt đầu ửng hồng, bước đầu tiên nên thế nào nhỉ?

 

“Anh đang nghĩ gì thế?

 

Mặt đỏ thế ."

 

Tri Hạ đột nhiên lên tiếng, lập tức cắt đứt những ảo tưởng trong đầu Lục Húc Thần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-270.html.]

“Không nghĩ gì cả, nghĩ gì cả, trời còn sớm nữa, mau ngủ thôi."

 

Nói xong, Lục Húc Thần hốt hoảng leo lên giường, xuống.

 

Lục Húc Thần lưng về phía Tri Hạ, trong lòng một trận ảo não, nhát gan thế cơ chứ?

 

Tri Hạ kỳ lạ Lục Húc Thần một cái, chột đến mức mà còn bảo nghĩ gì?

 

Còn giấu cô nữa ?

 

Có thể ?

 

Tri Hạ leo lên giường, ghé sát tai Lục Húc Thần khẽ:

 

“Nói , rốt cuộc đang giấu em chuyện gì?"

 

Vô tình môi của Tri Hạ còn chạm tai của Lục Húc Thần.

 

Cái ai mà chịu nổi chứ?

 

Đặc biệt là đối với một vốn dĩ ý đồ trong sáng như Lục Húc Thần, trong lòng càng thêm nghĩ ngợi lung tung.

 

Lục Húc Thần liếc đứa con trai đang ngủ say sưa ở phía trong giường, con cũng sinh , còn gì mà dám chứ?

 

Liều thôi!

 

Lục Húc Thần lật một cái, đè Tri Hạ xuống .

 

Tri Hạ chớp chớp mắt, định chuyện thì Lục Húc Thần chặn miệng .

 

Đêm dài dằng dặc, buổi tối thuộc về họ mới chỉ bắt đầu...

 

Sáng hôm .

 

Lục Húc Thần mở mắt , vợ vẫn còn đang ngủ say bên cạnh, trong đầu nhớ đủ thứ chuyện tối qua, khỏi chút tâm hồn treo ngược cành cây.

 

Nếu thời gian cho phép, Lục Húc Thần thực sự cùng vợ ôn một nữa những chuyện đêm qua.

 

“Oa... oa..."

 

Tri Hạ tiếng của con trai cho thức giấc, mơ mơ màng màng mở mắt , đ-ập mắt đầu tiên chính là Lục Húc Thần đang cúi đầu .

 

“Anh cái gì thế?

 

Con , thấy ?

 

Mau xem xem thằng bé vệ sinh ?"

 

“Ờ ờ, xem ngay đây."

 

Bị vợ mắng một câu, Lục Húc Thần cũng phản ứng , vội vàng , nhẹ nhàng mở tấm chăn nhỏ của con trai , quả nhiên là vệ sinh .

 

Lục Húc Thần cho con một chiếc tã sạch, đó bế lên dỗ dành một lát.

 

“Tiểu Vũ ngoan , ba ở đây mà."

 

Cậu nhóc Lục Hạo Vũ mà hiểu lời , m-ông nhỏ thoải mái , giờ nó chỉ b-ú sữa thôi.

 

Khi Lục Húc Thần thấy con trai cứ rúc rúc ng-ực , cả đều thấy chút nào.

 

Tri Hạ thì cảnh tượng cho phì :

 

“Không thấy con trai đang tìm đồ ăn ?

 

Anh mau vén áo lên cho con trai b-ú miếng sữa kìa."

 

Lục Húc Thần oán trách vợ một cái, là đàn ông đích thực, lấy sữa?

 

“Được , đưa con cho em."

 

Tri Hạ dang rộng hai cánh tay, đón lấy con trai, đó nghiêng , cho con b-ú sữa.

 

Sau khi Lục Húc Thần thấy động tác của Tri Hạ, nhớ tới cảm giác tối qua, ngón tay tự chủ mà cử động một chút.

 

Anh từng thấy qua , cần gì nghiêng chứ?

 

Trong thoáng chốc, trong phòng chỉ còn thấy tiếng b-ú sữa của nhóc Lục Hạo Vũ.

 

Tầm mắt của Lục Húc Thần thẳng lưng của Tri Hạ, dường như thể xuyên qua cô mà thấy đứa con trai Lục Hạo Vũ đang áp sát ng-ực vợ ăn một cách ngon lành.

 

Nhìn chòng chọc chừng mười mấy giây, Lục Húc Thần mới thu hồi tầm mắt.

 

Nể tình con trai còn nhỏ, sẽ chấp nhặt chuyện nó chiếm đoạt địa bàn của nữa.

 

Lục Húc Thần cầm lấy quần áo vắt ở đầu giường, mặc .

 

 

Loading...