Chậc chậc chậc~
Chuyện cũng trùng hợp quá !
Cho dù nội tình, Tri Hạ vẫn theo, xem tình hình cụ thể thế nào.
Cố Thành Bách và Cố Ái Quân khi sự thật thì cả đều chút nào, họ cứu chính là kẻ đến thôn Đại Hà bọn họ để trộm mộ!
Triệu Kiến Quân sắp xếp mấy thanh niên trai tráng cùng nhóm Lý công an rừng sâu.
Trong đó cả hai cha con Cố Thành Bách và Cố Ái Quân.
May mắn là dọc đường cũng gặp mãnh thú nào, cả nhóm sự chỉ dẫn của Triệu Lập Cường, nhanh ch.óng đến ngôi mộ đào bới đến tan hoang.
Trăm bằng một thấy.
Cố Ái Quân nghiến răng, đúng là cứu nhầm !
Triệu Lập Cường cảm thấy sống lưng lạnh toát, đầu , liền thấy ánh mắt như ăn tươi nuốt sống khác của Cố Ái Quân.
Tức thì cảm thấy trong lòng chột , ánh mắt chút né tránh.
Đối với việc cha con Cố Ái Quân cứu mạng , cảm kích.
thể vì thế mà bắt từ bỏ khối tài sản sắp đến tay chứ?
Đáng tiếc là, bảo vật đến tay , còn kịp thực hiện bước tiếp theo là xử lý những kẻ chia chác bảo vật với , thì bọn họ công an tóm gọn.
Cũng công an nữa?
Triệu Lập Cường nghi ngờ sâu sắc là kẻ tố giác, chỉ là là ai trong năm thôi, nếu thì công an thể đến kịp thời như .
Đợi đến khi phán quyết đưa , sẽ ai cùng hội cùng thuyền với bọn họ ngay.
Cứ đợi đấy cho , đợi ngoài, nhất định thù báo thù, oán báo oán.
Chương 202 Hối hận quá !
Tin tức trong rừng sâu thôn Đại Hà mộ cổ, còn bọn trộm mộ ghé thăm, chẳng mấy chốc truyền khắp cả thôn.
Nếu Đại đội trưởng phái canh giữ ở chân núi, ước chừng lên núi từ lâu .
Lỡ như thể nhặt món đồ gì sót , ý nghĩ như chắc chắn là nhiều.
Hoa Nhài bận rộn ở thành phố cả ngày, mãi đến tối mới về, khi Phạm Nhị Ni kể chuyện , cô bỗng liên tưởng đến mấy gặp hồi sáng.
Đám đó chính là bọn trộm mộ đấy chứ?
Vậy đồ trong gùi của họ là lấy từ trong mộ ?
Không ngờ núi mộ cổ, nếu cô sớm thì , nhất định sẽ hành động khi đám đó tay, để nẫng tay bộ bảo vật.
Chứ như bây giờ, chỉ thể trơ mắt một đống tài sản khổng lồ tuột khỏi tầm mắt.
Còn về mức độ nguy hiểm núi, cô tạm thời bỏ qua.
Lúc , giọng của 2333 u u vang lên:
“Ký chủ, là chúng lên núi xem thử, xem con cá nào lọt lưới ?"
Ban ngày bỏ lỡ nhiều bảo vật như , 2333 hối hận ch-ết .
Lúc đó lẽ nên dụ dỗ ký chủ hành động sớm hơn mới , như giờ nó tự do .
“Đi thế nào ?
Ngươi , núi canh giữ đấy, cho lên núi ."
Hoa Nhài bất lực .
Tổng thể bắt cô nửa đêm mò mẫm bí mật lẻn lên núi chứ?
Với cái chỉ lực chiến của cô, thôi dẹp cho .
Hoa Nhài vốn là quý mạng .
“2333, khi nào thì ngươi mới thể nâng cấp tiếp đây?
Nếu ngươi đủ lợi hại, thì ngôi mộ cổ từ khi rừng gọn trong tay chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-242.html.]
Hoa Nhài càng nghĩ càng thấy đúng là như , đều tại hệ thống đủ trình.
Nếu hệ thống đủ trình, một phát là thám thính hết tình hình cả ngọn núi lớn .
Mấy món bảo vật đáng giá cùng d.ư.ợ.c liệu núi, chẳng tùy ý cho cô nhặt .
2333:
“Đây là đang chê nó đấy ?
Nếu nó, cô mấy thứ để ăn để mặc để dùng ?”
“Chẳng là do ký chủ đủ trình, thể cung cấp đủ giá trị giao dịch để hệ thống nâng cấp ."
Hừ!
Nâng cấp?
Lần nâng cấp tới, chính là ngày nó thoát ly khỏi ký chủ.
Hoa Nhài nghĩ thời gian , quả thực kiếm quá nhiều thứ giá trị để đổi giá trị giao dịch với hệ thống.
Mấy giá trị giao dịch cô tích góp đó cũng dùng gần hết .
Cứ ăn vốn thế thì .
“2333, ngươi yên tâm, đợi dọn dẹp xong nhà cửa, chuyển thành phố, chính là lúc ngươi phát huy tác dụng , nâng cấp, chuyện sớm muộn thôi."
Hoa Nhài con giá trị giao dịch hệ thống hiển thị:
212.
Số giá trị giao dịch còn thể tùy tiện đổi đồ nữa, nhất định để chúng phát huy tác dụng lớn hơn.
Nếu thể gặp thứ gì tương tự như cái mặt dây chuyền trong tay Triệu Khang An thì , một trăm giá trị giao dịch đổi cái đồng hồ, đổi về cái mặt dây chuyền trị giá hai nghìn giá trị giao dịch.
Lãi ròng một nghìn chín!
Đáng tiếc là, đó chẳng gặp chuyện hời như thế nữa.
Không đúng!
Cũng là gặp , hôm nay chẳng gặp .
xảy chuyện ngoài ý , đồ đó chắc chắn rơi tay quốc gia , cô chẳng cách nào lấy nữa.
Hoa Nhài về một hướng, là đợi khi chuyện qua , cô rừng sâu một chuyến, cầu may xem ?
Cô , núi còn một con sói đang đợi tìm cô trả thù đấy!
Nếu mà lên núi thật, đúng là tự dâng miệng sói luôn!
————
Chuồng bò.
So với chuyện bọn trộm mộ, Lục Triệu Hưng vẫn quan tâm đến chuyện Nhiếp Thu Uyển đến hơn.
Cũng con dâu cũ qua đây tìm Húc Thần gì.
Lục Triệu Hưng chút lo lắng cháu trai đẻ tính kế.
Ông mất một đứa con trai , thể để cháu trai cũng đàn bà đó hại nữa.
mà Lục Húc Thần đến, với phận hiện tại của ông cũng tiện qua tìm .
“ lão Lục, ông định xuống nghỉ ngơi chút , ông mệt nhưng đến hoa cả mắt ."
Vương Kiếm Hồng một tay kéo cánh tay Lục Triệu Hưng, ấn ông xuống giường, ép ông .
Lục Triệu Hưng chút bực bội gãi gãi tóc, “Ông bảo cái đàn bà đó đều tái giá , còn đến phiền Húc Thần gì?
Còn chê hại nhà họ Lục chúng đủ t.h.ả.m ?"
“ thấy ông cứ nghĩ nhiều, thằng nhóc Húc Thần đó chừng mực, con dâu cũ đó của ông tính kế nó, cũng xem nó bằng lòng !"
Tiêu Ngọc Tuyên an ủi.
Lục Triệu Hưng vẻ mặt buồn mướt Tiêu Ngọc Tuyên một cái, “Mặc dù Húc Thần miệng thì cứng, nhưng đàn bà đó dù cũng là đẻ nó, chỉ sợ nó mủi lòng thôi."