“So sánh một chút là nhà bọn họ đối xử với thằng nhóc đó như thế nào .”
Cố Ái Quân đổ r-ác về phụ họa theo:
“Còn cả con nữa, còn cả con nữa, hổ dữ ăn thịt con, bố, lúc đó nhớ gọi cả con nữa nhé."
Bốp!
Từ Chiêu Đệ ném chiếc giẻ lau trong tay mặt Cố Ái Quân, “Chỗ nào cũng thấy mặt con thế hả?
Quét sân xong ?"
Cố Ái Quân gỡ chiếc giẻ lau mặt xuống, vẻ mặt ghét bỏ :
“Con quét xong từ lâu , r-ác cũng đổ , ơi, cái giẻ lau giặt ?
Mà cứ ném mặt con, bẩn ch-ết !"
Cố Ái Quân ném chiếc giẻ lau chậu, nhanh chân chạy ngoài, mặt mũi sạch sẽ , mau rửa mới .
Từ Chiêu Đệ bóng lưng Cố Ái Quân lườm một cái, chiếc giẻ lau bà mới giặt xong mà, bẩn chỗ nào chứ?
“Em thấy em rể , đừng luôn nghĩ về , Cố Thành Bách, thấy hả?"
Từ Chiêu Đệ lườm Cố Thành Bách một cái, thể để ông mất lòng .
Bà vẫn còn đang nghĩ đến việc nhờ Lục Húc Thần tận dụng mối quan hệ gia đình giúp Ái Quân tìm một công việc đây!
Lúc bà cũng thèm nghĩ , nếu nhà họ Lục thật sự bản lĩnh , thì Lục Húc Thần cũng xuống nông thôn .
Cố Thành Bách xua tay, “Nghe thấy , thấy ."
Sau khi dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, hai cha con Cố Thành Bách còn Từ Chiêu Đệ ép buộc một bộ quần áo mới mới thôi.
“Mẹ ơi, bộ quần áo con vốn định để dành đến Tết mới mặc mà."
Cố Ái Quân phàn nàn.
Từ Chiêu Đệ bực bội :
“Mặc một ngày cũng chẳng hỏng , đợi con là chứ gì."
“Con thấy lúc nãy ông bà nội cũng cố ý bộ quần áo mới , chồng của cô út con đầu tới cửa, thể để bà coi thường chúng , từng câu đó , vì lụa, lúa vì phân."
May mà đợt chồng cho vải và bông, vặn đủ để mỗi trong gia đình năm bọn họ một bộ quần áo mới.
Tranh thủ lúc còn tới, bà g-iết một con gà , chuẩn sẵn nguyên liệu nấu ăn.
Lát nữa tới là thể bắt đầu luôn.
Cố Ái Quân dáng vẻ bận rộn của Từ Chiêu Đệ, khẽ huých khủy tay cánh tay bố .
“Ai còn tưởng đến là bên ngoại của con chừng, thế thì nhiệt tình quá mức ."
“Nói cái gì đấy?
Có ngứa da ?"
Cố Thành Bách vươn tay vỗ một cái lưng Cố Ái Quân, “Có thời gian ở đây mấy lời tào lao , chi bằng mau giúp con một tay !"
Cú vỗ của Cố Thành Bách cũng khá nặng, Cố Ái Quân xoa xoa lưng, nhăn mặt về phía nhà bếp.
Anh chẳng qua chỉ một câu sự thật thôi mà, động thủ cái gì chứ?
————
“Bố, , út, em rể, về !"
Cố Thành Bách hì hì chào một tiếng, tầm mắt liền phía mấy .
Người ?
Sao thấy ai hết ?
Ngoại trừ vài trong thôn, Cố Thành Bách thực sự thấy ai lạ mặt cả.
Vương Xuân Thảo lườm một cái, “Đừng nữa, trông như cái thằng ngốc , đến, ."
Cố Thành Bách há hốc mồm Vương Xuân Thảo, ngẩn ngơ hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-240.html.]
“Hả?
Đi , chứ?
Kiểu gì thì cũng mời về nhà ăn bữa cơm chứ ạ?
Nhà Ái Quân ngay cả gà cũng g-iết xong ."
“G-iết xong thì g-iết xong thôi, chúng tự ăn ."
Vương Xuân Thảo tùy tiện .
May mà , gà nhà bà mới cho phụ nữ đó ăn !
Từ Chiêu Đệ ở cửa bếp sắc mặt của chồng, trong lòng bỗng điềm báo chẳng lành.
Thế giống như mới gặp thông gia, mà giống như mới gặp kẻ thù .
Không lẽ là chồng của út coi trọng gia đình , cho nên chuyện đổ bể ?
Lát nữa vẫn là để Cố Thành Bách ngóng thôi, bà sẽ đ-âm đầu họng s-úng .
Từ Chiêu Đệ Cố Ái Quân bên cạnh, ngượng ngùng :
“Nếu đến nữa, con mau quần áo , để dành đến Tết mặc ?"
“Ồ ~ ồ!
Đi ngay đây ạ."
Cố Ái Quân chạy một mạch về phòng , bộ quần áo vá chằng vá đụp lúc nãy.
Vẫn là mặc bộ thoải mái nhất, mặc quần áo mới cái gì cũng tiện, cứ sợ chỗ bẩn chỗ bẩn.
Tri Hạ lúc để ý thấy bộ quần áo mới Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo .
Vốn dĩ tưởng chỉ hai bọn họ thôi.
Ai ngờ về đến nhà mới , cả chị dâu và cả cháu trai Cố Ái Quân cũng .
Hơn nữa cái sân chắc là mới dọn dẹp xong, dự tính là phòng chính tiếp khách cũng thu dọn một lượt .
Từ những điều thể thấy, bọn họ coi trọng như thế nào đối với ghé thăm của Nhiếp Thu Uyển.
Điều đáng tiếc là, đến đây là để bắt Lục Húc Thần ly hôn với cô, chứ để gặp cái gọi là thông gia!
Bố và cả chị dâu của cô coi như là tốn công vô ích .
Vương Xuân Thảo liếc Cố Ái Quân quần áo , mới nhớ con gái lúc nãy chẳng cháu trai cả đón lên công xã !
“Hạ Hạ, vẫn hỏi con, con về là Ái Quốc đưa về là tự bộ về thế?"
“Đường xa, con để Ái Quốc đưa, tự bộ về ạ."
Tri Hạ trả lời.
Còn chuyện cô còn chạy lên huyện một chuyến thì ch-ết cũng !
“Đường xa thì cũng đưa con về chứ, con bây giờ là một nữa , cẩn thận bề mới đúng."
Trong mắt Vương Xuân Thảo lóe lên một tia bất mãn, đợi cháu trai cả về bà cho nó một trận mới .
Sao thể để cô út nó bộ về một chứ?
Lục Húc Thần Tri Hạ là bộ về, cũng lộ vẻ lo lắng, “Vợ ơi, em mệt ?
Có đói ?"
Tri Hạ lắc đầu, “Không mệt cũng đói, sức khỏe em lắm, đừng lúc nào cũng cẩn thận cái cẩn thận cái mãi thế."
“Út , em vẫn qua ba tháng , nên cẩn thận một chút, chuyện Ái Quốc đợi nó về sẽ cho nó một trận."
Từ Chiêu Đệ .
Tâm cũng lớn quá , quên mất cô út nó là một bà bầu chắc?
Hắt xì!
Cố Ái Quốc đang bận rộn ở công xã hắt một cái, là ai đang nhắc đến nữa?