[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 229
Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:48:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xoay , thong thả về phía nhà họ Cố.”
Tri Hạ khi về phòng, lấy chiếc hộp đựng tiền từ trong gian , Hà Hoa cũng mua nhà ở thành phố , cô cũng nên mua một căn nhỉ?
Đếm tiền trong hộp, thế mà gần ba ngàn đồng .
Chỗ còn bao gồm đống vật tư và vàng bạc châu báu trong gian nữa.
Nếu đột ngột mang thai, tiền tiết kiệm của cô chắc chắn chỉ dừng ở con ba ngàn.
Dựa theo vật giá hiện tại, ước chừng cần đến một ngàn đồng là thể mua một căn nhà ở thành phố .
cứ tình hình hiện tại của cô và Lục Húc Thần mà , nhà dù mua thì họ cũng ở, tiền chi bằng cứ giữ để mua nhà ở những thành phố lớn hàng đầu trong tương lai.
Két ~
Vương Xuân Thảo đẩy cửa phòng bước , thấy đống tiền rải r-ác giường Tri Hạ, liền vội vàng chốt cửa phòng từ bên trong .
“Hạ Hạ, con lấy mà nhiều tiền thế ?
Con chuyện gì nên đấy chứ?"
Vương Xuân Thảo nhỏ giọng hỏi.
Tri Hạ cũng sự đột ngột xông của Vương Xuân Thảo cho giật , quả nhiên m.a.n.g t.h.a.i một là ngớ ngẩn mất ba năm.
Đến cả sự cẩn thận thường ngày cũng còn nữa, nãy lúc phòng, thế mà quên chốt cửa.
ý của cô là , như thể cô g-iết cướp của bằng.
“Mẹ, quên chuyện nhân sâm con kể với , đương nhiên cũng là tiền đổi từ nhân sâm, còn tiền con săn núi kiếm nữa, thì nhiều thế thôi chứ thực cũng chẳng bao nhiêu , mới hai ngàn tám trăm lẻ mấy đồng, đầy ba ngàn đồng."
Ực ~
Vương Xuân Thảo nuốt nước miếng một cái, thế mà còn nhiều?
Vậy bao nhiêu mới gọi là nhiều?
Nhiều tờ đại đoàn kết như , đây là đầu tiên bà thấy.
Nghĩ hồi đó lúc chia gia sản, tổng tiền nhà bà cộng còn bằng lẻ hiện tại của Tri Hạ nữa.
“Mau cất tiền , con thật là vô tư quá, cửa cũng chốt kỹ mà ở trong phòng đếm tiền, may mà là , chứ nếu là chị dâu cả của con, khó mà bảo đảm nó nảy sinh tâm tư gì."
Tiền bạc mờ mắt, đừng vợ thằng cả dạo đối xử với Hạ Hạ khá .
Tất cả cũng là dựa tiền đề Hạ Hạ kiếm việc cho Ái Quốc thôi.
Vương Xuân Thảo tự nhận vẫn nhận sự việc thấu đáo.
“Con , con nhất định sẽ chốt cửa kỹ mới đếm tiền."
Tri Hạ cho tiền hộp.
“Khụ!"
Vương Xuân Thảo ho nhẹ một tiếng:
“Cái đó, khoan hãy cất vội, để cũng nếm thử cái cảm giác đếm tiền đến sưng cả tay xem ."
Vương Xuân Thảo phịch xuống đối diện Tri Hạ, cầm một xấp tiền lên đếm.
Tri Hạ thấy dáng vẻ của Vương Xuân Thảo, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Quả nhiên, ai mà chẳng thích đếm tiền chứ?
Vương Xuân Thảo đem đống tiền đó đếm đếm tới ba , mới xếp ngay ngắn , đặt từng xấp từng xấp trong hộp.
Tri Hạ lấy một xấp tiền từ trong hộp , đặt mặt Vương Xuân Thảo:
“Mẹ, chỗ tiền là con hiếu kính và cha, cứ cầm lấy mà tiêu dần."
Tiền đều là do bà đếm, Vương Xuân Thảo thể xấp bao nhiêu tiền chứ?
“Mẹ lấy, với cha con trong tay tiền, mấy tháng nay con cũng tích cóp ít tiền đấy!"
Vương Xuân Thảo đặt hai trăm đồng đó trở trong hộp của Tri Hạ.
Hai ông bà già thiếu ăn thiếu mặc, chi tiêu cũng lớn, lấy nhiều tiền như để gì?
Tri Hạ thấy dáng vẻ kiên quyết của Vương Xuân Thảo, đành thỏa hiệp.
Số tiền đưa cho họ ước chừng họ cũng nỡ tiêu, thôi thì cứ mua lặt vặt các thứ đồ đạc tặng cho họ .
Tri Hạ mặt Vương Xuân Thảo cất chiếc hộp trong tủ, trong khoảnh khắc đóng cửa tủ, cô lặng lẽ thu chiếc hộp gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-229.html.]
Vương Xuân Thảo cái ổ khóa to tủ, tổng thấy vẫn chút yên tâm.
Đó là gần ba ngàn đồng bạc đấy!
Vương Xuân Thảo kéo Tri Hạ truyền thụ một kỹ năng giấu đồ, như đào một cái hốc tường giấu xà nhà chẳng hạn.
Tri Hạ ngoài việc liên tục gật đầu thì còn thể gì nữa, chuyện gian là tuyệt đối bại lộ.
“Mẹ, vẫn là hiểu nhiều."
Tri Hạ khen ngợi đúng lúc.
Vương Xuân Thảo mặt đầy tự hào :
“Muối ăn còn nhiều hơn đường con , đây đều là kinh nghiệm xương m-áu đấy."
“Giấu đồ trong tủ là bảo đảm nhất, bởi lẽ kẻ trộm nhà, nơi đầu tiên chúng lùng sục chắc chắn chính là cái tủ..."
Nói đến lúc phấn khích, Vương Xuân Thảo còn kéo Tri Hạ sang phòng để xem bà giấu đồ như thế nào nữa.
————
Rìa núi lớn.
Cố Ái Quân vác bó củi buộc xong lên lưng, thắc mắc hỏi:
“Cha, củi trong nhà đủ cho nhà đốt cả mùa đông mà, còn bảo chúng lên núi nhặt thêm thế?"
“Cha mà ?
Dù thì củi đuốc cứ chuẩn nhiều một chút cũng ."
Cố Thành Bách buộc củi .
Cố Ái Quân lén lút trợn trắng mắt với bóng lưng của cha , đó buồn chán quan sát xung quanh.
Ơ?
Đằng trông giống như thế nhỉ?
Nhịp tim Cố Ái Quân đột ngột tăng nhanh:
“Cha!
Cha!
Cha mau xem, đằng là một ?"
Cố Thành Bách Cố Ái Quân hét lên như , tay run một cái, vốn định thắt nút sống cho sợi dây, kết quả thắt thành nút ch-ết luôn.
“Hét cái gì mà hét?
Gọi hồn đấy ?
Bao nhiêu tuổi đầu , chuyện gì cứ nhè cha mà gọi!"
Thằng con hôi hám , núi cũng của nhà nó , chẳng là chuyện bình thường ?
Cố Thành Bách thong thả vác bó củi lên, tức giận lườm Cố Ái Quân một cái:
“Chỉ giỏi quá lên!"
Cố Ái Quân túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Cố Thành Bách:
“Cha, là ch-ết chứ?"
Anh lấy hết can đảm thêm mấy cái, đó đó đến một chút động đậy cũng , thật sự giống còn sống tẹo nào!
Cố Thành Bách theo hướng ngón tay Cố Ái Quân chỉ, đúng là một đang ở đó.
Không là nhà ai lên núi ngã đây.
“Còn ngây đó gì?
Mau qua cứu !"
Cố Thành Bách hô chạy về phía đó.
Cố Ái Quân hô cho sững , đợi hồn thì Cố Thành Bách chạy cách mấy mét , liền vội vàng đuổi theo.
“Cha, là ai ?
Sao con nhận ?"
“Con nhận thì cha nhận chắc, đừng lời vô ích nữa, mau vứt củi xuống, vác đến trạm xá, để chú Ngụy của con xem cho."