[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:48:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh hỏi là chuyện của , thể hỏi một ?”

 

Tri Hạ lườm Trương Chí Quân một cái.

 

Người kể ngoài thì thật sự là kể ngoài chắc?

 

Người cái gì cũng tin thế !

 

Hôm nay cô nhất định gặp bằng mấy , chột lát nữa ngay.

 

Ba phút .

 

Tiết Bằng Phi và mấy khác thấp thỏm yên trong sân, thỉnh thoảng ghé tai bàn tán xôn xao.

 

“Xong , xong , vợ của thanh niên tri thức Lục đến tính sổ với chúng kìa!”

 

“Rốt cuộc là cái thằng khốn nào truyền tin ngoài thế?

 

Mau tự thừa nhận , đừng để liên lụy đến vô tội chứ!”

 

“Các tớ gì?

 

Tớ bậy bạ nhé, thể vì tớ nghi ngờ tớ chứ?”

 

“Cây ngay sợ ch-ết , chúng thì sợ gì?

 

Tớ tin đồng chí Cố cũng lý lẽ đúng ?”

 

Tri Hạ, thính lực hơn nhiều so với bình thường, dĩ nhiên thấy những lời bàn tán nhỏ xíu của họ.

 

Ánh mắt Tri Hạ quét qua từng một, ngoài việc chút sợ cô , thực sự phát hiện thấy ai chuyện mờ ám mà chột cả.

 

Chẳng lẽ thực sự một trong họ ?

 

Tri Hạ nhướng mày:

 

“Mấy run cái gì, loại tùy tiện động thủ đ-ánh chứ?

 

Gọi mấy hỏi xem, ngày mấy chuyện thấy ai khác ngang qua cửa ?”

 

Mấy trong lòng thầm mắng:

 

“Cảnh tượng Phương Chí Minh và Tôn Hoa vặn gãy tay , họ vẫn còn nhớ rõ mồn một đây !”

 

Nếu thế mà tính là động thủ thì thế nào mới gọi là động thủ?

 

Tuy nhiên lời của Tri Hạ nhắc nhở Tiết Bằng Phi, dường như thực sự vô tình thấy một bóng .

 

“Đồng chí Cố , dường như, đại khái, lẽ thấy một bóng cửa sổ một lúc, cụ thể là ai thì .”

 

Ngón tay Tri Hạ khẽ cử động, thực sự lén ?

 

Những khác thấy lời của Tiết Bằng Phi, nhịn mà than vãn:

 

“Đậu xanh!

 

Lão Tiết, chuyện sớm?

 

Nói sớm thì chúng đến nỗi chịu tiếng oan nãy giờ chứ?”

 

“Cậu xem cố ý hả?”

 

“Tớ đề nghị lát nữa chúng cho thanh niên tri thức Tiết một bài học nhớ đời, các thấy ?”

 

“Đồng ý.”

 

“Giơ cả hai tay tán thành!”

 

Tiết Bằng Phi mấy bắt đầu thảo luận lát nữa trị thế nào .

 

Trời lạnh thế mà trán vã cả mồ hôi.

 

“Tớ thực sự cố ý , là lúc đó thật sự nhớ mà.”

 

bất kể giải thích thế nào, những khác đều mủi lòng mà sẽ tha cho một .

 

Phía bên mấy đang tán dóc rôm rả, phía bên Tri Hạ dường như cũng phát hiện mới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-223.html.]

Nếu cô nhầm, trong mấy thanh niên tri thức đang xem náo nhiệt đằng , biểu cảm là lạ đấy!

 

Còn về việc liệu truyền chuyện của Lục Húc Thần ngoài , lát nữa cô nhờ chị dâu hỏi thăm một chút là ngay thôi.

 

Cái thôn chỉ lớn từng , mấy lời đó thốt từ miệng ai, nhanh sẽ hỏi thôi.

 

Tri Hạ chạy qua đây một chuyến, một mặt là xem thể trực tiếp tìm kẻ .

 

Mặt khác cũng là để dọa Trương Chí Quân và những khác, xem họ còn dám ăn bừa bãi nữa .

 

Rời khỏi điểm thanh niên tri thức, Tri Hạ thong thả về phía nhà họ Cố.

 

Ở một phía khác, Vương Xuân Thảo cũng xách đống đồ bồi thường cướp từ tay Hà Hoa về tới nhà họ Cố.

 

Mẹ con hai gần như là chân đều về tới nhà.

 

Vương Xuân Thảo thấy Tri Hạ từ bên ngoài về liền lập tức tới hỏi:

 

“Hạ Hạ, con thế?

 

Vừa nãy tìm một vòng thấy con cả.”

 

“Con qua điểm thanh niên tri thức dạo một chút, hỏi vài chuyện ạ.”

 

Tri Hạ khẽ .

 

Vương Xuân Thảo cũng hỏi gặng Tri Hạ rốt cuộc hỏi chuyện gì, mà vẻ mặt đầy đắc ý kéo Tri Hạ trong phòng.

 

“Hạ Hạ, đây là đồ đòi bồi thường cho con từ con nhỏ Hà Hoa đấy, nếu tại con nhỏ đó ăn lung tung thì bao nhiêu chuyện đó chứ?”

 

Tri Hạ theo hướng tay Vương Xuân Thảo chỉ, chà, bàn thực sự thêm ít đồ.

 

Hai lon sữa mạch nha, một túi trứng gà, một gói kẹo sữa...

 

Nhiều đồ thế , cướp về đấy chứ?

 

“Mẹ, lấy nhiều đồ về thế , chị dâu hai ngăn ?”

 

Vương Xuân Thảo trợn mắt, quát lớn:

 

“Mụ dám chắc!

 

Chuyện vốn dĩ là con mụ đuối lý, đưa chút đồ bồi thường thì chứ?”

 

“Hơn nữa những thứ đều là lấy từ phòng con bé Hà Hoa cả, dù lấy thì ước chừng cũng chẳng tới lượt hai chị dâu hai của con hưởng .”

 

“Con nhỏ đó là loại ích kỷ, chỉ thích ăn mảnh thôi, hai chị dâu hai của con chiếm hời từ chỗ nó hả, khó lắm!”

 

Vương Xuân Thảo nhớ lúc bà , nhà chú hai đến một câu cũng dám ho.

 

Dĩ nhiên cho dù Phạm Nhị Ni ý kiến cũng vô ích, đồ bà vẫn cứ lấy như thường, chỉ điều khi lấy cần dạy bảo Phạm Nhị Ni thêm một trận nữa mà thôi.

 

Phạm Nhị Ni:

 

nên thấy may mắn vì ngăn cản ?”

 

Tại nhà Cố Thành Đống.

 

Phạm Nhị Ni xoa xoa cánh tay đ-ánh đau, cái mụ già ch-ết tiệt sắp xuống lỗ tới nơi sức còn lớn thế ?

 

Con nhỏ Hà Hoa cũng , trong phòng để nhiều đồ như thế mà cư nhiên cũng lấy một chút để hiếu kính bà và Cố Thành Đống.

 

Giờ thì , bộ hời cho mụ già ch-ết tiệt hết.

 

Không , bà phòng xem thử, vạn nhất mụ già lấy hết thì ?

 

Nghĩ đến đây, cánh tay Phạm Nhị Ni cũng hết đau, chân tay nhanh nhẹn về phía phòng Hà Hoa.

 

Trước đó bà lén bao nhiêu mà chẳng xơ múi gì.

 

Mẹ chồng mới tới một xách bao nhiêu thứ, thật là xót ch-ết bà .

 

cũng , chuyện là do nhà bà gây , liên lụy đến danh tiếng của cô út và em rể.

 

Cũng may tới cửa là Vương Xuân Thảo, nếu là cô út đích tới cửa, cửa sổ cửa chính trong nhà đều chẳng chịu nổi cô dỡ xuống .

 

Phạm Nhị Ni lục lọi một vòng trong phòng Hà Hoa, cuối cùng xách một gói bánh quy đào và một gói kẹo sữa về phòng và Cố Thành Đống.

 

 

Loading...