[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:48:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngay cả Tri Hạ cũng ngờ Cố Ái Quốc xuất sư nhanh như , lẽ đàn ông bẩm sinh thiên phú về phương diện chăng.”

 

Vốn dĩ Tri Hạ còn nhường phận nhân viên tạm thời của cho thằng cháu Cố Ái Quốc .

 

Ai dè chú cháu Lý Vĩ Dân và Lý Cường tố cáo?

 

Bây giờ hai đó ước chừng đang lao cải ở một nông trường nào đó !

 

Sau khi sự việc xảy , Xã trưởng Chu trực tiếp quyết định để Cố Ái Quốc đảm nhiệm chức vụ nhân viên kỹ thuật máy nông nghiệp của công xã.

 

Tri Hạ thể thừa nhận thằng cháu chút vận may .

 

“Em , đang nghĩ gì thế?

 

Mau uống , nếu lát nữa nguội mất là ngon , đây là chị đặc biệt đổi lấy con gà mái già đấy, bổ dưỡng nhất cho c-ơ th-ể ."

 

Từ Chiêu Đệ hì hì .

 

Nếu em chồng, Ái Quốc nhà bà thể trở thành nhân viên kỹ thuật của công xã chứ?

 

Bây giờ em chồng m.a.n.g t.h.a.i , cơ hội để bà thể hiện đến.

 

Vương Xuân Thảo dừng công việc tay, về phía bên , từ khi Hạ Hạ công bố mang thai, bà cả cướp hết việc của như bà.

 

Hằng ngày xoay quanh Hạ Hạ, còn tưởng Hạ Hạ em chồng cô , mà là con gái cô chứ?

 

nghĩ những lợi ích mà Ái Quốc nhận , cũng trách bà cả sốt sắng như thế.

 

Gác lên bà, bà cũng .

 

Tri Hạ nửa nồi canh gà bàn, cho dù bây giờ cô còn nghén nữa, cũng uống nha!

 

“Chị dâu, chị lấy thêm hai cái bát nữa , chị và cũng uống một ít , nhiều thế em thật sự uống hết."

 

Từ Chiêu Đệ định cần, đột nhiên nghĩ đến Vương Xuân Thảo đang giường gạch khâu đế giày, đổi miệng :

 

“Chị uống , chị lấy cái bát múc cho một ít."

 

Vương Xuân Thảo thấy ánh mắt con gái khẽ hiệu, cũng lời từ chối gì.

 

Tay nghề của bà cả bà rõ, món ăn gia đình thì còn , chứ hầm canh các thứ thì bà thật sự sở trường.

 

Khổ nỗi dạo cứ cố chấp lắm, thỉnh thoảng hầm chút canh mang qua cho Hạ Hạ.

 

Họ khuyên cũng , canh vẫn cứ hầm.

 

“Vợ thằng cả, canh gà cũng là do con vất vả hầm mà, uống một bát thì ?

 

Cứ theo Hạ Hạ , lấy hai cái bát qua đây, ba con cùng uống."

 

Từ Chiêu Đệ vẻ mặt đầy cảm động chồng:

 

“Dạ, thì theo ."

 

Có thể gả nhà họ Cố đúng là phúc khí của bà, chồng đúng là kiểu điển hình khẩu xà tâm phật.

 

Nếu là ở nhà khác, đừng là uống canh gà, thể gặm hai miếng xương cũng lắm .

 

Vương Xuân Thảo bất lực thở dài một , bà cả bà bằng ánh mắt gì , đến mức bà thấy thoải mái cả .

 

Sau khi Từ Chiêu Đệ rời , Tri Hạ lập tức mở miệng :

 

“Mẹ, thể với chị dâu một tiếng, đừng hầm canh nữa , ngày nào cũng canh xương thì là canh gà, thật sự là uống nổi nữa !"

 

Vương Xuân Thảo lườm Tri Hạ một cái:

 

“Lời nếu để khác thấy, ước chừng ánh mắt đó thể g-iết ch-ết con luôn, uống một bữa còn , con ngày nào cũng uống mà còn chê bai!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-211.html.]

Tri Hạ bĩu môi:

 

“Chủ yếu là tay nghề của chị dâu ạ, thật sự bình thường, với , thứ đến mấy mà ngày nào cũng uống thì cũng ngán chứ ạ!"

 

“Được , , lát nữa với thằng cả một tiếng, để nó với vợ nó."

 

Vương Xuân Thảo xong, cúi đầu tiếp tục khâu đế giày.

 

tranh thủ lúc thêm một ít mới , nếu đợi đến tuyết phủ kín núi, nhiều mấy cũng bán !

 

Nói cũng , cũng nhờ những thanh niên trí thức trong làng, nếu cho dù cả làng ai cũng giày, mà cửa nẻo, cũng chẳng kiếm tiền nha!

 

Lúc Tri Hạ bảo Lục Húc Thần hiến kế cho các thanh niên trí thức, ngờ đầu tiên đạt thành tích là bọn Từ Mạn Dao và Lý Ngọc Phượng.

 

cũng là do họ thông minh, tiên tìm vài mẫu vật, lợi dụng quan hệ trong gia đình, tìm đầu , đó mới tìm Đại đội trưởng.

 

So với lời suông của Lưu Hồng Quân lúc đó, sự chuẩn của Từ Mạn Dao rõ ràng là đầy đủ hơn một chút.

 

Hiện tại trong làng nhiều giống như Vương Xuân Thảo, nhận việc về nhà .

 

Chỉ cần chất lượng giày vấn đề, làng đều thu mua.

 

Đến lúc giày bán , sẽ trả tiền công theo chiếc.

 

Từ khi làng xưởng giày, hộ nào hộ nấy đều hy vọng, chỉ cần xưởng phát triển , nhà họ cũng thể một công nhân .

 

Triệu Kiến Quân, mang danh xưởng trưởng, đang tờ hối phiếu trong tay mà ngẩn ngơ, tiền về tài khoản ?

 

Lúc mấy cán bộ bọn họ cũng bàn bạc lâu mới đồng ý, nếu xưởng thành công, mấy bọn họ đều gánh vác rủi ro đấy.

 

tiền của đại đội cũng gió thổi mà đến, vốn dĩ chẳng bao nhiêu, đều dùng việc quan trọng.

 

Từ khi phê duyệt khoản tiền đó , Triệu Kiến Quân đêm nào cũng mất ngủ, chỉ sợ tiền đó đổ sông đổ biển.

 

Bây giờ , rốt cuộc cũng thấy tiền .

 

Đây đúng là một khởi đầu .

 

Nói cũng , vị trí của xưởng giày trong làng, Tri Hạ cũng thấy quen thuộc, chính là cái sân nhà địa chủ mà lúc Hà Hoa và Cố Thành Đống giấu đồ.

 

Bây giờ trưng dụng.

 

Còn bọn Từ Mạn Dao và Lý Ngọc Phượng, những nhân sự nòng cốt, thì trực tiếp dọn ở trong cái sân luôn, cần điểm thanh niên trí thức chen chúc với những khác nữa.

 

Dưới chân núi.

 

Trương Chí Quân vác hai bó củi lải nhải với Tiết Bằng Phi:

 

“Lão Tiết, chúng thể xoay chuyển tình thế đều trông cậy và cha đấy, tuyệt đối hỏng việc đấy!"

 

Vốn dĩ tưởng rằng đạt thành tích đầu tiên sẽ là bọn họ, ai dè để bọn Từ Mạn Dao một bước!

 

Thế nên, bận rộn thời gian nhặt củi dùng cho mùa đông, việc liền rơi xuống đầu mấy thanh niên trí thức nam bọn họ.

 

Tất nhiên nhặt củi cũng là nhặt , trả thù lao.

 

so với thù lao, họ càng hy vọng thể xưởng giày hơn.

 

Đáng tiếc là xưởng mới thành lập, căn bản cần dùng đến nhiều như .

 

Trương Chí Quân:

 

“Cứ chờ xem, mùa xuân năm , chính là lúc để họ triển khai hoài bão lớn.”

 

Nuôi lợn thì ?

 

Anh dự tính kỹ , tiên mở rộng quy mô chăn nuôi trong làng, đợi lợn lớn , thể cân nhắc thành lập xưởng chế biến thực phẩm thịt.

 

 

Loading...