“Vương Xuân Thảo vỗ vỗ tay Cố Thanh Sơn, hiệu cho ông yên tâm.”
Rầm!
Cố Thành Bách đ-ấm mạnh một phát xuống bàn:
“Con nhỏ Hà Hoa đúng là khốn nạn, đến cả bà nội ruột của mà cũng dám đẩy?
Đợi chú hai về con nhất định hỏi cho lẽ, xem chú dạy con kiểu gì?”
Cố Ái Quốc và Cố Ái Quân cũng mang vẻ mặt đầy phẫn nộ, lúc nãy nên để Hà Hoa như .
Nói gì thì cũng dạy cho nó một bài học mới đúng!
Bà nội bao nhiêu tuổi , mà con Hà Hoa còn dám tay ?
“Ái Quốc, con đến trạm xá gọi chú Ngụy của con một tiếng, bảo chú đến xem cho bà nội con.”
Cố Thanh Sơn với Cố Ái Quốc.
Cứ để Hữu Đức xem qua thì ông mới yên tâm , dù bà nhà tuổi tác cũng cao.
Vương Xuân Thảo định từ chối thì phát hiện Cố Ái Quốc chạy mất dạng từ bao giờ .
Chỉ đành nuốt những lời định trong bụng.
Ở một phía khác, Phạm Nhị Ni bước chân nhanh thoăn thoắt chạy về nhà, chỉ sợ chậm một chút là Hà Hoa phát hiện những món đồ đang giấu trong phòng bà và Cố Thành Đống.
Lúc nãy Cố Ái Quân gọi gấp quá, bà chỉ kịp khóa vội cái cổng lớn, chứ cửa phòng của thì khóa.
Con nhỏ Hà Hoa nhất định đừng phòng của họ đấy!
Chuyện chính là như , càng chuyện gì xảy thì nó càng xảy .
Phạm Nhị Ni bước cửa thấy Hà Hoa đang cửa phòng họ với khuôn mặt cực kỳ khó coi.
“Mẹ, hóa đồ của con là do với cha trộm!”
“Trộm cái gì?
Ai trộm chứ, cha dùng chút đồ của con gái mà gọi là trộm ?”
Phạm Nhị Ni phản bác.
Hà Hoa sầm mặt :
“Sao gọi là trộm?
Lấy mà hỏi chính là trộm!”
“Đồ của con, sự đồng ý của con, tại cha lén lút dọn phòng của ?”
Hà Hoa nghĩ đến hành động bất thường của Phạm Nhị Ni ngày hôm qua, bỗng nhiên tỉnh ngộ:
“Hóa là , hèn gì, hèn gì hôm qua bà cứ hận thể lúc nào cũng dính lấy , đây đều là kế hoạch của bà với cha đúng , một chịu trách nhiệm canh chừng , một chịu trách nhiệm tẩu tán đồ đạc.”
Phạm Nhị Ni:
“Cái quái gì thế ?”
Bà canh chừng Hà Hoa là để đề phòng nó tẩu tán đồ đạc nơi khác.
Phải rằng cái hầm ngầm Cố Thành Đống vất vả lắm mới tìm thấy, nếu Hà Hoa dời đồ mất, chẳng họ tốn công vô ích ?
bây giờ giải thích chuyện cũng chẳng ích gì nữa, con nhỏ ch-ết tiệt nghĩ thì nghĩ .
“Thôi , nhiều thế gì?
với cha cô vất vả nuôi cô lớn thế , dùng của cô chút đồ thì ?”
Phạm Nhị Ni lách qua Hà Hoa, trong phòng.
Bà xem đồ đạc còn đó , vất vả lắm mới lấy tay, thể để con nhỏ ch-ết tiệt lấy .
Hà Hoa tức nổ đốm mắt theo bóng lưng của Phạm Nhị Ni, cha trộm đồ của con gái mà còn năng lý thế ?
Uổng công lúc nãy cô còn đến nhà cũ loạn một trận, hóa kẻ trộm là cha !
Phải là đó cô còn chiếm vàng trong tay ông bà nội nữa cơ, giờ thì coi như xong đời .
Sao cô nghĩ đến Cố Thành Đống và Phạm Nhị Ni cơ chứ?
Mà hai cũng thật nhẫn tâm, đồ trong hầm ngầm dọn sạch bách còn lấy một mẩu.
Nghĩ đến bao nhiêu đồ đạc như thế đều rơi tay Cố Thành Đống và Phạm Nhị Ni, trong lòng Hà Hoa vô cùng cam tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-195.html.]
Cô chẳng hy vọng gì việc đôi vợ chồng sẽ dùng những thứ đó lên !
Không , bao nhiêu thứ cô vất vả hơn một tháng trời đổi từ thương thành , dù lấy hết thì cũng lấy một phần.
Nghĩ đến đây, Hà Hoa hận thể tự vả cho hai cái.
là ngu ngốc mà!
Lúc nãy đực mặt ở cửa chờ Phạm Nhị Ni về đòi lý lẽ gì chứ.
Đáng lẽ dọn đồ về phòng mới đúng.
Chậm mất một bước, lúc Hà Hoa phòng thì thấy Phạm Nhị Ni đang khóa tủ.
“Đừng khóa!”
Không gọi thì thôi, gọi một tiếng thì động tác của Phạm Nhị Ni càng nhanh hơn.
Khóa tủ xong, Phạm Nhị Ni đeo chìa khóa lên cổ:
“Hà Hoa, cô hét cái gì mà hét?
Làm giật cả .”
Hà Hoa mím môi, lắm, ngoài lương thực , những thứ khác đều khóa tủ hết .
“Mẹ, bao nhiêu đồ thế , với cha cũng để cho con một phần chứ, ở bên ngoài con còn đang nợ nần chồng chất đây , chỉ trông chờ việc bán đồ để lấy tiền trả nợ thôi!”
“Cái gì?
Con nhỏ ch-ết tiệt , mày còn dám ngoài vay tiền ?”
Phạm Nhị Ni trợn tròn mắt Hà Hoa, xem lời nó là thật giả.
“Mẹ, cũng nghĩ xem, nếu con vay tiền thì lấy tiền mà mua nhiều đồ thế ?”
Hà Hoa dang tay , vẻ mặt đầy bất lực .
Phạm Nhị Ni nghĩ , quả đúng là như , bao nhiêu là đồ đạc thế , tốn ít tiền !
Ngoài việc vay mượn , Phạm Nhị Ni chẳng nghĩ Hà Hoa còn con đường kiếm tiền nào khác nữa.
Nghĩ đến những đến đòi nợ mà bà từng thấy đây, bắp chân Phạm Nhị Ni bỗng run rẩy.
Con nhỏ Hà Hoa , gan mà lớn thế ?
Trong phút chốc bà rơi thế tiến thoái lưỡng nan.
Không trả đồ thì Hà Hoa cách nào trả nợ.
cứ thế mà đem những thứ vất vả lắm mới lấy tay dâng trả , Phạm Nhị Ni cam lòng chút nào!
“Cô ngoài , đợi cha cô về tính .”
Phạm Nhị Ni nghiến răng .
Mắt Hà Hoa sáng lên:
“Có hy vọng !”
“Được.”
Cô về nghĩ kỹ xem, ba cái giấy nợ giả nên thế nào, nhanh ch.óng mới .
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.
Ở đằng , Cố Thành Đống đang thong dong đạp xe từ thành phố trở về thôn Đại Hà.
Không ông nhanh, mà thật sự là buổi trưa ở tiệm cơm quốc doanh ăn nhiều quá, sợ đạp nhanh xóc lộn hết ngoài.
Cố Thành Đống dắt xe đạp sân nhà họ Cố, lớn tiếng gọi:
“Cô út ơi!”
“Cô út, xe đạp để ở sân nhé!”
Trong nhà, Cố Thành Bách thấy tiếng gọi của Cố Thành Đống, liền nắn nắn nắm đ-ấm, hùng hổ ngoài.
“Cuối cùng cũng về , đang chờ để tính sổ với nó đây!”
“Thành Bách, đừng nóng nảy, bình tĩnh chút .”
Từ Chiêu Đệ vội vàng đuổi theo .