“Cho dù chia hết , thì hai ông bà lão cũng thể giữ chút gì.”
Vương Xuân Thảo và Cố Thanh Sơn đang giường nghỉ ngơi, trực tiếp tiếng đạp cửa cho giật tỉnh giấc.
Cứ tưởng trong nhà xảy chuyện gì lớn.
còn kịp hồn, thấy con bé Hà Hoa lao thẳng tới tủ của họ, đồ đạc trong tủ nó bới tung tóe xuống đất.
Tay Hà Hoa ngừng lùng sục, miệng lẩm bẩm:
“Sao nhỉ?
Sao nhỉ?”
“Con ranh con , mày lên trời đấy ?”
Vương Xuân Thảo còn chẳng kịp xỏ giày, vội vàng từ giường leo xuống, chộp lấy cánh tay Hà Hoa.
Sau đó, tát một cái đầu Hà Hoa, “Ai cho mày cái gan dám lùng sục lật tung hòm xiểng trong phòng tao hả?”
Hà Hoa dùng sức hất tay Vương Xuân Thảo , đỏ mắt chất vấn:
“Đồ của con ?
Giấu ở ?”
“Trong tủ , ở trong hòm đầu giường ?”
Nói đoạn cô đẩy mạnh Vương Xuân Thảo , chân vẫn xỏ giày nhảy thẳng lên giường của Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo, chạy về phía cái hòm đặt sát tường.
“Cái ông già , ngây đó gì, còn mau lôi con ranh xuống cho !”
Vương Xuân Thảo những dấu chân mà Hà Hoa giẫm lên giường, tức đến mức mặt tái mét.
Tiếng hét của Vương Xuân Thảo Cố Thanh Sơn đang ngây ở một bên giật tỉnh , thấy Hà Hoa nhà thằng hai bắt đầu lục lọi hòm đầu giường của hai vợ chồng già, ông yên nữa.
Vội vàng tới, chộp lấy cánh tay Hà Hoa, quăng cô xuống giường.
Mặc dù ông sáu mươi tuổi, nhưng quanh năm việc đồng áng, chút sức lực đối phó với một cô bé mười bảy tuổi vẫn còn thừa thãi chán.
Cố Ái Quốc chạy phòng, đúng lúc thấy cảnh Hà Hoa ông nội quăng từ giường xuống.
“Ông nội, bà nội, hai chứ?”
“Mắt mày để cảnh ?
Có mà mày thấy ?
Còn mau đây lôi con ranh ngoài cho tao!”
Vương Xuân Thảo quát tháo Cố Ái Quốc ở cửa, gắng sức giữ c.h.ặ.t Hà Hoa để cô loạn thêm nữa.
Cố Ái Quốc Hà Hoa đang ngừng chống cự, vội vàng tới, sợ rằng chậm một bước thì bà nội sẽ Hà Hoa cho thương.
Con bé trúng tà gì ?
Sao đột nhiên chạy đến phòng ông bà nội loạn thế ?
Cánh cửa tủ mở toang, đồ đạc bên trong vứt bừa bãi đất.
Ngay cả tấm chăn cũ để trong hòm cũng bới .
Đây là định gì thế ?
“Hà Hoa, gì thì từ từ , ông bà đều lớn tuổi , em thể thế chứ?”
Cố Ái Quốc tóm lấy hai cánh tay Hà Hoa, bẻ ngược lưng, đó áp giải cô ngoài.
“Buông , buông , các đều là một lũ với cả, mau trả đồ cho !”
“Tao bao giờ lấy đồ của mày ?
Những thứ đó chẳng đều là tao đổi với mày ?”
Vương Xuân Thảo quát lớn về phía Hà Hoa.
“Hơn nữa, cha mày cũng là do tao sinh đấy, cái bà nội như tao dùng chút đồ của mày thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-192.html.]
Vương Xuân Thảo cảm thấy đây bà vẫn còn quá nhân từ, bây giờ ngay cả đứa con gái nhà thằng hai cũng dám lên đầu lên cổ bà mà loạn !
Cố Thanh Sơn gấp gọn chăn giường, cất hòm, đó xỏ giày tới bên cạnh Vương Xuân Thảo.
“Mau xỏ giày , con bé Hà Hoa dám phòng chúng càn, thì chuẩn tâm lý chịu phạt .”
Cố Thanh Sơn nhặt đồ đạc đất lên, phủi phủi bụi, cất trong tủ.
Đã nhiều năm nổi giận, ông thực sự đứa cháu nội Hà Hoa cho tức ch-ết .
Ông nhất định hỏi thằng hai xem, con gái nó dạy dỗ kiểu gì thế ?
Trong sân nhà họ Cố.
Cố Thành Bách và Từ Chiêu Đệ, cùng Tri Hạ và Lục Húc Thần đều Cố Ái Quân gọi ngoài.
Vừa khỏi cửa thấy Hà Hoa đang Cố Ái Quốc giữ c.h.ặ.t thể cử động ngay giữa sân.
“Ái Quốc, mau buông Hà Hoa !
Thế cái thể thống gì!”
Cố Thành Bách lên tiếng dạy bảo ngay.
Hà Hoa dù cũng là em họ của Ái Quốc mà, Ái Quốc động thủ như chứ?
Cố Ái Quốc ngẩng đầu lên, giải thích với Cố Thành Bách:
“Cha, con buông, mà con sợ buông Hà Hoa tiếp tục loạn, cha thấy nó lật tung phòng ông bà nội thành cái dạng gì !”
“Là các trộm đồ của , chỉ tìm đồ của thôi.”
Hà Hoa phẫn uất .
Những trong cái sân , từng một, đều là quân trộm cắp lấy đồ của cô!
Cố Ái Quốc phản bác ngay:
“Ai trộm đồ của em?
Em đừng mà vu khống !”
Ngay cả Cố Thành Bách cũng Hà Hoa với vẻ mặt vui, “Hà Hoa, lời bừa nhé, cháu chúng trộm đồ của cháu, cháu bằng chứng ?”
“Hơn nữa cháu là một cô gái trẻ, cái gì quý giá để cho chúng trộm chứ?”
Chương 161 Vậy thì báo cảnh sát
Từ Chiêu Đệ - vô cớ vu khống là kẻ trộm - sắc mặt cũng còn như nữa, con trai Ái Quốc nhà bà đang bàn chuyện cưới xin đấy!
Cái danh tiếng trộm cắp mà truyền ngoài thì ai còn dám gả con gái nhà họ Cố nữa chứ?
“Hà Hoa, cho dù chia nhà , cũng thể hắt nước bẩn lên chúng như chứ?
hỏi chú hai nhà cháu xem, hai vợ chồng chú ý kiến gì với chị cả như chúng ?
Mà để cháu đến đây ăn , ngậm m-áu phun như thế !”
Lúc , Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo cũng từ trong phòng .
“Ái Quân, đến nhà chú hai của cháu, gọi chú hai thím hai của cháu sang đây.”
Cố Thanh Sơn dặn dò Cố Ái Quân.
“Ông nội, con ngay đây.”
Cố Ái Quân đáp một tiếng, co chân chạy thẳng ngoài.
Cố Thanh Sơn bức tường sân xây cao thêm, tuy rằng ai leo tường , nhưng ai mà đang bên tường lén ?
“Ái Quốc, đưa phòng khách , cũng xem chúng trộm cái gì của nó?”
Cố Thanh Sơn xong, tiên phong về phía phòng khách.
Vương Xuân Thảo thì tới bên cạnh Tri Hạ, phàn nàn với cô:
“Hạ Hạ, con bé Hà Hoa lên cơn điên gì, đột nhiên xông lật tung thứ lên.”