“Hệ thống ở đây, Hà Hoa chẳng còn chút động lực việc nào nữa.”
Trước đây sở dĩ cô chọn , chẳng qua là để bòn rút, kiếm giá trị giao dịch để nâng cấp hệ thống.
Bây giờ hệ thống đang nâng cấp, bòn rút gì nữa .
Hay là xin nghỉ, nữa?
Rửa bát xong, Hà Hoa đổ nước rửa bát sân.
Sau đó, cất chậu về chỗ cũ, lúc mới rời khỏi bếp về phía Cố Kiến Đống và Phạm Nhị Ni.
Phạm Nhị Ni đang lưng về phía nhà bếp, lưng mắt, tự nhiên thấy Hà Hoa đang tới, vẫn còn đang ở đó lải nhải mãi thôi.
Cố Kiến Đống vội vàng lên tiếng nhắc nhở:
“Thôi , đừng nữa, Hà Hoa tới kìa.”
Phạm Nhị Ni đang hăng say liền nuốt những lời định trong, sang, nhất thời cũng gì.
Bà mở lời, nhưng mở lời.
Hà Hoa quan sát kỹ Cố Kiến Đống và Phạm Nhị Ni một lượt, trông hôm nay tâm trạng họ cũng khá , lời cô đề nghị chắc họ sẽ đồng ý thôi nhỉ?
“Mẹ, con thấy khó chịu, hôm nay nữa .”
Phạm Nhị Ni mới hứa với Cố Kiến Đống sẽ trông chừng con bé , thể đồng ý chứ?
“Không !
Mày cứ bữa đực bữa cái thế , mới mấy ngày bỏ dở ?”
“Hồi đó chính mày tự đòi chứ ai ép mày , sắp đến lúc chia lương thực , mày thêm vài ngày, trong nhà còn chia thêm ít lương thực nữa.”
“Với thấy sắc mặt mày lắm, giống như đang khó chịu .”
Hà Hoa:
“...”
Nếu vì để trộm ít ngô, cô mới thèm chắc?
Hơn nữa, với chút công điểm cô kiếm , cho dù thêm vài ngày nữa cũng chẳng chia bao nhiêu lương thực, còn chẳng bằng đổi từ hệ thống !
“Mẹ, là giống như đây, khẩu phần ăn con tự lo hoặc là bỏ tiền mua, thế nào?”
Phạm Nhị Ni lắc đầu, “Chẳng thế nào cả, đây mày cứ nghỉ , trong thôn bắt đầu bàn tán , mày cứ thành thật với , nếu để ý thì phiền phức lắm.”
“Mày đừng tưởng khác đều là kẻ ngốc, chỉ mày thông minh, đời thông minh nhiều lắm.”
“Chưa cái khác, ngay cả ba ở chuồng bò trong thôn kìa, khi sa cơ lỡ vận, ai mà chẳng là nhân vật tầm cỡ?
Bây giờ thì , chẳng vẫn ngoan ngoãn chịu chế giễu, những việc khổ nhất mệt nhất bẩn nhất đó .”
“Mấy việc mày chẳng qua là ai phát hiện thôi, nếu ai phát hiện tố cáo thì coi như xong đời.”
Hà Hoa:
“Mấy kẻ mồm loa mép giải trong thôn, suốt ngày chỉ chuyện nhà , thời gian đó chẳng bằng thêm vài công điểm !”
Mấy thứ đồ của cô đều là đổi từ thương thành hệ thống cả, đầu cơ trục lợi, cô gì mà sợ chứ?
Với trong thôn từng giao dịch với cô cũng chỉ nhà họ Cố và Lý Tuyết gặp hôm qua thôi.
“Mẹ yên tâm , con cẩn thận lắm, sẽ để khác phát hiện .”
Cố Kiến Đống:
“Sự tự tin rốt cuộc là từ thế?”
Mắt mọc kẻ khác, mày còn thể quản thấy cái gì thấy cái gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-188.html.]
Cũng con bé Hà Hoa lúc phát hiện đồ đạc mất sạch sành sanh thì sẽ phản ứng gì?
“Thôi, cứ lời mày , ngoan ngoãn , chuyện xin nghỉ đừng mà mơ.”
Hà Hoa Cố Kiến Đống và Phạm Nhị Ni cho mờ mịt, đây hai như thế .
Họ hận thể để cô , lấy tiền hoặc lấy đồ tiền ăn, hôm nay chiêu linh nữa ?
Cuối cùng, Hà Hoa rốt cuộc cãi Phạm Nhị Ni, vẫn ngoan ngoãn theo.
————
“Mẹ, em út, đến sớm thế!”
Phạm Nhị Ni hớn hở kéo Hà Hoa về phía con Vương Xuân Thảo và Tri Hạ.
Hà Hoa thế nào cũng gỡ bàn tay Phạm Nhị Ni đang nắm c.h.ặ.t lấy cô , cô chả việc ở đây chút nào!
đáng tiếc là thực lực cho phép mà!
So với Phạm Nhị Ni quanh năm việc đồng áng, chút sức lực của cô rốt cuộc vẫn vẻ nhỏ bé đáng kể.
Vương Xuân Thảo ngước mắt con Phạm Nhị Ni một cái, “Ừ, đừng mấy lời nữa, thấy với em út của chị đều bắt đầu việc ?
Hai con cũng mau bắt đầu !”
“Làm ngay, ngay đây.”
Phạm Nhị Ni kéo Hà Hoa xuống cạnh Tri Hạ, sát cạnh Tri Hạ nhất chính là Hà Hoa.
“Cô út.”
Hà Hoa chào Tri Hạ một tiếng đơn giản, cầm một bắp ngô lên, bắt đầu tách hạt ngô.
Nói thật, cạnh Tri Hạ áp lực thực sự lớn.
Cái tốc độ việc đó đúng là đả kích khác mà.
May mà Hà Hoa cũng để tâm đến chút công điểm .
Lúc Hà Hoa một nữa sang, Tri Hạ bực bội đầu cô hỏi:
“Có gì thì thẳng, đừng mấy cái trò vặt vãnh , phiền lắm!”
Hà Hoa cái đầu đột ngột của Tri Hạ cho giật , chờ đến lúc hồn , mới ngượng ngùng sờ sờ mũi.
“Cô út, con việc gì, chỉ là thấy cô việc nhanh nên chút ngưỡng mộ thôi.”
“Tuy rằng về tốc độ cháu thắng cô, nhưng thể dựa thời gian để thu hẹp cách giữa hai , đủ công điểm dễ lắm mà, cùng lắm thì lâu hơn khác vài tiếng đồng hồ là .”
Tri Hạ một cách nhẹ nhàng, nhưng lọt tai Hà Hoa thì chẳng êm tai chút nào.
Cô ngay cả việc cũng chẳng , mà còn bảo cô thêm vài tiếng?
Làm thể?
“Hì hì~ Cô út đùa .”
“Cô đùa, đó là sự thật.”
Tri Hạ phát hiện khi chuyện đưa ánh sáng, Hà Hoa còn lén cô nữa, mà bắt đầu việc một cách chăm chỉ.
Cảm giác trộm cuối cùng cũng biến mất, thể chuyên tâm việc .
Bên cô thấy thoải mái, nhưng bên phía Hà Hoa thì vui vẻ như thế.
Vốn định thăm dò cô út một chút, nhưng nhất thời cũng nghĩ cách nào để thăm dò cô út, lộ bản .
Chuyện thăm dò cứ thế mà kết thúc đến .
Bên thuận lợi thì cũng thôi , bên phía cô là Phạm Nhị Ni cũng chút kỳ quái.